Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hàng Trí Nữ Phụ, Online Chờ Chết

Chương 37

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặc Uyên mặt không chút thay đổi dắt con chó về phòng, con chó lưu luyến mỗi bước đi, chảy chảy nước dãi nhìn Diệp Vi, nhảy nhót, miễn bàn có bao nhiêu vui vẻ.

Diệp Vi thật cẩn thận đi ở phía sau cùng, cô liếc mắt nhìn Mặc Uyên một cái, sợ hãi cúi đầu xuống, liếc mắt nhìn Mặc Uyên một cái, lại sợ hãi cúi đầu.

Bác quản gia đã sai người bày một bàn đồ ăn, ông ấy biết Mặc Uyên trở lại nhà cũ sẽ không ăn bất cứ cái gì, cho nên sớm đã cho người chuẩn bị tốt, “Tiên sinh, ăn một chút gì đi.”

Mặc Uyên xua xua tay, “Bỏ đi.”

Hắn ta lập tức lên lầu, nhìn cũng chưa liếc mắt nhìn Diệp Vi một cái.

Diệp Vi nhón mũi chân nhìn nhìn vài lần, thấy Mặc Uyên không có ý muốn đuổi cô đi mới thoáng yên tâm, nói giỡn, chi nhánh cốt truyện cô muốn dựa vào Mặc Uyên để làm, cô bị đuổi đi liền tương đương với việc tuyến cốt truyện rối loạn, thưởng nhân viên ưu tú cô có còn nghĩ muốn không?

Nhưng mà ngược lại cô thật ra không nghĩ tới, Mặc Uyên vậy mà thích người khác sợ hắn ta? Chẳng lẽ không sợ hắn ta là sẽ có tổn hại đến uy nghiêm của hắn ta sao?

Cô có thể! Thật sự có thể!

Về sau cô liền sợ chết hắn ―― chỉ cần nghĩ lại Mặc Uyên muốn vứt bỏ cô, nói muốn cô tạm biệt vinh hoa phú quý, cô liền có thể sợ đến mức muốn chết không muốn sống.

Sáng sớm hôm sau, thời điểm Mặc Uyên xuống lầu ăn cơm, mắt nhìn Diệp Vi ngồi ở một bên.

Cô cười cười với hắn ta, vẻ mặt sợ hãi nhìn hắn ta nói: “Mặc tiên sinh buổi sáng tốt lành.”

Mặc Uyên: “……”

Hắn nhìn Diệp Vi một lát, quả nhiên thấy “Sợ hãi” không làm bộ chút nào ở dưới đáy mắt của cô, chân thật đến mức giống như hắn ta là một tên sát nhân cuồng ma.

Hắn ta bình tĩnh dời tầm mắt đi.

Nhịn rồi lại nhịn, nói: “Vì sao đột nhiên lại sợ hãi? Suy nghĩ cái gì?”

Diệp Vi bịt mặt khổ sở nói: “Nghĩ đến việc phải rời khỏi Mặc tiên sinh, em liền sợ hãi……”

Mặc Uyên: “Nói thật.”

Diệp Vi: “Chính là lời nói thật nha Mặc tiên sinh?”

Mặc Uyên: “Ha hả.”

Cái gì mà sợ hãi rời khỏi hắn, sợ là sợ hãi vì về sau rời khỏi hắn liền không có ngày lành như hiện tại đi.

Sau khi ăn xong Diệp Vi đưa Mặc Uyên đi làm, cô nhìn hắn ta ở trên xe, sau đó cười khanh khách phất tay tạm biệt, con chó cũng ngồi xổm một bên chảy nước dãi.

Cô nhìn Mặc Uyên đi xa, còn âu sầu nhìn trời một lát, lúc này mới trở về hấp lại cảm giác buồn ngủ.

Nhưng mà không ngủ được bao lâu, bác quản gia tới gõ cửa: “Diệp tiểu thư, chuẩn bị một chút, tiên sinh muốn cô tự mình đi qua đó đưa cơm trưa cho ngài ấy.”

Diệp Vi ngủ đến mơ mơ màng màng, một cái cá chép lộn mình liền ngồi dậy.

Bắt đầu làm việc!

……

Chị gái nhỏ ở quầy tiếp tân nhìn người phụ nữ một thân quý phái trước mắt.

Cô lớn lên cực kỳ xinh đẹp, một thân hàng hiệu, tùy tiện một cái hoa tai cũng quý đến thái quá, là mấy năm tiền lương của cô ấy cũng không mua được, người phụ nữ này vừa thấy liền không giống bình thường, chỉ là quá mức kiêu ngạo, bộ dáng mắt cao hơn đầu khiến người ta nhìn mười phần không thoải mái.

“Rất xin lỗi, cô không có hẹn trước, tôi không thể cho cô đi vào.”

Diệp Vi đem hộp đồ ăn đặt lên trên bàn, khoanh tay trước ngực, mệnh lệnh nói: “Cô gọi lên văn phòng của Mặc Uyên, rồi nói tôi tên là Diệp Vi, tôi là tới đưa cơm cho anh ấy.”

Chị gái nhỏ nói: “Xin lỗi, người muốn gặp Mặc tổng quá nhiều, tôi không thể người nào cũng đi hỏi một chút.”

Diệp Vi: “Cô đừng quá phận, cô biết tôi là ai không?”

Không sai! Chính là như vậy, chờ thời điểm Mặc Uyên xuống dưới, mới có thể làm cô có vẻ không giống người thường, mới có thể vả mặt bạch bạch bạch, mới có thể làm cô muốn người nhìn kỹ.

Nhưng mà Mặc Uyên gọi cô tới, tuyệt đối không đơn giản chỉ là đưa cơm vậy, hẳn là còn có mục đích khác, ví dụ như nói là tìm nam nữ chủ gây phiền toái gì đó.

Cô thông minh như vậy, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng có thể đoán được Mặc Uyên suy nghĩ cái gì.

Cô ở nơi này đang chờ, lại đột nhiên nghe được mấy âm thanh quen thuộc truyền đến từ phía sau.

“Lão đại, buổi tối chúng ta đi liên hoan đi, hợp đồng này không sai biệt lắm sắp quyết định rồi, hiếm thấy có thể nghỉ ngơi một chút, mọi người cùng nhau tụ họp?”

“Được a, buổi tối Thư Nhã muốn ăn cái gì?”

“Tôi biết một tiệm ăn Nhật cũng không tệ lắm, tôi mời khách.”

“Oa, chị Thư Nhã thật tốt!”

“Chị Thư Nhã thật tốt! Chị Thư Nhã, làm sao em lại không biết chị tốt như vậy chứ?”

Đột nhiên một âm thanh của người phụ nữ tiến vào làm mấy người sửng sốt, quay đầu lại nhìn, vậy mà là Diệp Vi ăn diện lộng lẫy.

Mặc Vũ cũng không nghĩ tới sẽ đột ngột lại thấy Diệp Vi lần nữa như vậy.

Một đoạn thời gian không thấy, nhìn cô dường như càng xinh đẹp, cặp mắt kia càng là sáng ngời như lửa, khi nhìn bọn họ, như là ngọn lửa thiêu đốt hừng hực.

Cô cười nói: “Chị Thư Nhã, chị thật tốt.”

Sắc mặt Miêu Thư Nhã cứng đờ, mắt nhìn Mặc Vũ, Mặc Vũ nhíu mày nói: “Diệp Vi, em đang làm gì vậy?”

Diệp Vi buông tay nói: “Tôi không có làm cái gì nha, tôi đây không phải là đang khen chị Thư Nhã à? Tôi khen cô ấy tốt còn sai sao.”

Mặc Vũ bất đắc dĩ nói: “Chúng ta đã chia tay, hơn nữa là em……”

Hắn biết Diệp Vi trước kia liền không thích Miêu Thư Nhã, mà hiện tại lại đối phó với Miêu Thư Nhã, không sai biệt lắm cũng là vì hắn, nếu không hắn cũng không thể nghĩ được lý do khác.

Ánh mắt Diệp Vi nghiêm khắc: “Câm miệng!”

Cô nâng nâng cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm Mặc Vũ vậy mà có hung ác hắn chưa bao giờ gặp qua: “Tôi với chị Thư Nhã đang nói chuyện, liên quan gì tới anh?”

Trong lúc nhất thời Mặc Vũ vậy mà bị chấn động, “ Em với Thư Nhã vốn không thân……”

Diệp Vi: “Anh hỏi Miêu Thư Nhã một chút, tôi với cô ấy có quen hay không? Tôi vì cô ấy đã phải hy sinh lớn như vậy, cô ấy có thể không nhận sao?”

Hy sinh? Hy sinh cái gì?

Mặc Vũ nghi ngờ nhìn về phía Miêu Thư Nhã.

Sắc mặt Miêu Thư Nhã trong trẻo nhưng lạnh lùng, chỉ là đáy mắt từng có một tia hoảng loạn.

Diệp Vi cười, biết rõ còn cố hỏi: “Anh không biết? Xem ra chị Thư Nhã đã không nói với anh a. Ngược lại tôi vì chị ấy làm ra hy sinh lớn như vậy, nếu là anh đã biết, khẳng định cũng sẽ vì sự không vụ lợi với vĩ đại của tôi mà chấn động!”

Miêu Thư Nhã: “……!!”

Mặc Vũ: “……??”

Ở đây: “……???”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hàng Trí Nữ Phụ, Online Chờ Chết
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...