Thực ra Vinh Châu có hơi sợ Trình Vũ Dương.
Lúc còn đi học, người này là gương sáng cho y noi theo, chạy hơi chậm chút sẽ bị ông già dùng ánh mắt tiếc rèn sắt không thành thép rửa sạch một lượt. Kỳ thật Vinh Châu không phải người có gen học hành, ít nhất y cảm thấy thông minh tài trí của mình không thể dùng được trong việc học hành.
Nhưng mặc kệ y tự an ủi mình thế nào, bạn học Trình Vũ Dương đều dùng biểu hiện tài giỏi của hắn liên tục đè bẹp lòng tự trọng cùng tự tin mạnh mẽ của Vinh Châu. Thế nên cuối cùng, Vinh Châu không thể không thừa nhận, trên đời thật sự có học bá, hơn nữa học bá còn đi qua con đường nhân sinh đầy ánh sáng rực rỡ.
Mà Vinh Châu Vinh tiên sinh, sẽ là một người dùng tình thương sáng tạo truyền kỳ huy hoàng của bản thân.
Đây là tương lai tươi đẹp Vinh Châu miêu tả cho mình năm mười tám tuổi.
Mãi đến khi y bị hiện thực xã hội liên tục nghiền dưới đất.
Đến HongKong học, không quen cuộc sống ở đây là một lý do, ngôn ngữ không hiểu, việc học khó hiểu, chi phí cực lớn, cậu chủ Vinh gánh vác chờ mong tha thiết của ba Vinh rốt cuộc cảm thấy sợ hãi.
Y thích Lâm Cảnh, không chỉ bởi vì tình cảm bắt đầu từ trung học, hơn nữa ở nơi toàn rừng rú đất đá này, tình cảm không chỗ thổ lộ chỉ có người này mới là đối tượng duy nhất có thể trút xuống.
Y như đứa trẻ ngơ ngác đi trong bóng tối, chỉ biết sống chết cầm gấu bông trong tay mới có thể cảm thấy an toàn.
Lúc y hoàn toàn thất tình, y thầm muốn gào khóc.
Y thích người này thế nào y đã không nghĩ được. Trong lúc mình mờ mịt lúng túng, khi mình sa sút khó chịu, khi mình lâm vào khốn cảnh, chỉ cần người này tồn tại ở đó, tồn tại ở nơi mình có thể chạm tay, tưởng tượng mình có thể chạm vào hắn, có thể ôm ấp hắn, Vinh Châu đã có thể đè xuống tất cả đau xót của mình.
Lâm Cảnh là thuốc tê. Tuy không thể giúp trị hết, nhưng có thể giảm đau.
Nhưng thế này cũng có thể gọi là thất tình à?
Vinh Châu khó chịu đến mất hồn mất vía, cảm giác tình yêu của mình thế là kết thúc, bản thân nên như tất cả người mất tình yêu, tìm một chỗ trốn sau đó u buồn liếm láp vết thương.
Nhưng học bá y kính sợ kia như một vị khách không mời không biết tình thú xuất hiện, cứ thế cắt đứt khúc nhạo dạo bi thương của y, dùng ngôn ngữ không tình cảm, cực kỳ trực tiếp nói với y:
-Cậu cho là mình che giấu rất tốt, kết quả toàn bộ thế giới cũng nhìn ra. Cậu cho là mình chỉ cần luôn ở bên cạnh, sớm muộn có thể cảm hóa, kết quả đối phương không hiểu đi yêu người khác. Cậu cho là mình ưu tú hơn đáng được yêu hơn người kia… Nhưng cuối cùng phát hiện, tình yêu căn bản không so điều kiện, mà là không có so sánh.
-Ngay cả cơ hội so sánh cậu cũng không có. – Hắn thậm chí còn tàn nhẫn bổ thêm một dao.
Lúc này Vinh Châu không còn muốn khóc, chỉ cảm thấy trên người cắm đầy dao găm Trình Vũ Dương chọc vào.
Người này học rất tốt, rất thông minh, có đôi khi lại trắng trợn khiến người ta e ngại. Dao găm Lâm Cảnh chọc đều lạnh buốt, dao găm Trình Vũ Dương chọc lại quang minh chính đại như cầm thánh chỉ thay trời hành đạo, đau đến mức làm bạn quỳ xuống, trên người hắn còn tỏa ánh sáng thánh mẫu.
Bị hắn quấy như vậy, thất tình văn nghệ là không thể. Đêm hôm đó bạn học Vinh Châu ôm chai rượu vừa say khướt vừa gào khóc, khó coi nhưng lại hoàn toàn thổ lộ đắng chát trong lòng.
Sau hôm đó, Vinh Châu càng kính sợ Trình Vũ Dương.
Người này như không gì không làm được, không chỉ học hành tuyệt vời, làm việc tuyệt vời, ngay cả xử lý tình cảm cũng tuyệt vời.
Khoa học kỹ thuật Vân Châu tuy nói là công ty của ba người họ, nhưng nòng cốt kỹ thuật vẫn là Trình Vũ Dương. Thanh niên còn chưa tốt nghiệp đại học này ở trên mạng lập một nhóm nhỏ khiến người ta giật mình, mỗi lần đều có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, mà những người hắn lãnh đạo phần lớn đều lớn tuổi hơn hắn, nhưng đều chấp nhận nghe theo chỉ huy của người thanh niên này. Mà ngay cả người theo chủ nghĩa hoàn mỹ như Lâm Cảnh cũng hoàn toàn tín nhiệm Trình Vũ Dương, không nhúng tay vào lĩnh vực kỹ thuật.
So với Vinh Châu đến cả bài tập cũng cần đối phương hướng dẫn, hắn càng lúc càng giống thần tiên hoàn mỹ.
Mãi đến khi lần đầu tiên y nhìn thấy dáng vẻ người kia vì áp lực công việc quá lớn mà bị bệnh, y mới phát hiện, hóa ra đấy không phải thần.
Hắn chẳng qua là một học bá bình thường cố gắng khiến người ta không thể quên hắn.