3
"Nước sôi sắp trào ra ngoài rồi kìa."
Không biết Trầm Chước Niên đã xuất hiện sau lưng tôi từ lúc nào.
Anh tắt bếp giúp tôi.
Những bong bóng nước đang sôi sùng sục gần như xẹp xuống ngay lập tức.
Cuối cùng, suy nghĩ của tôi cũng trở lại với thực tại.
"Xin lỗi anh."
Trầm Chước Niên cầm chiếc thìa bên cạnh lên, múc một thìa rồi cau mày.
"Ngọt quá ạ?" Tôi hỏi: "Đây là lần đầu tiên em tự nấu món này."
"Cũng được."
Trầm Chước Niên đã đ.á.n.h giá món canh như vậy, mặc dù biểu cảm của anh lại thể hiện điều ngược lại.
Nhưng anh vẫn bưng bát canh tôi nấu đi, uống từng thìa một.
Chỉ có điều uống rất chậm mà thôi.
Sau một hồi lâu, anh đặt thìa xuống, bắt chuyện với tôi: "Dạo này em còn bận lắm không?" Anh hỏi.
Tôi lắc đầu: "Đã nhẹ nhàng hơn dạo trước nhiều rồi ạ."
LattesTeam
Trầm Chước Niên gật đầu, lại cầm thìa lên uống một ngụm, sau đó anh nhìn tôi rồi mở lời: "Vậy chúng ta tranh thủ lúc rảnh..."
Đúng khoảnh khắc mắt chạm mắt, nghe thấy cái tiền đề mà tôi đã chuẩn bị tâm lý vô số lần, cả hai chúng tôi gần như đồng thanh thốt lên:
"Yêu nhau đi."
"Lúc nào em cũng rảnh để đến Cục Dân chính làm thủ tục."
Trong khoảnh khắc đó, cả hai chúng tôi đều bị lời nói của đối phương làm cho sững sờ.
Trầm Chước Niên mất một lúc lâu mới phản ứng lại.
Anh nhìn tôi, nói từng chữ rất rõ ràng.
"Tề Diệu, anh chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với em."
Lời nói thẳng thừng của Trầm Chước Niên khiến đầu óc tôi choáng váng.
Thậm chí trong giọng điệu của anh còn xen lẫn chút oán trách.
Anh không uống canh nữa, buông thìa ra.
Lông mày của Trầm Chước Niên nhíu lại vì phiền muộn.
"Sau ngần ấy thời gian chung sống, em không có chút cảm giác nào với anh sao?"
Ánh mắt anh nồng nhiệt, thẳng thắn, không còn dấu vết của cơn say xỉn trước đó.
Không biết tại sao, nhưng khi đối mặt với câu hỏi trực diện như vậy, tôi lại thấy rất chột dạ.
Ánh mắt tôi nhìn anh cũng không tự nhiên mà liếc đi hướng khác.
Nói là hoàn toàn không có cảm giác sẽ là dối lòng.
Trong ba năm qua, mặc dù tôi và Trầm Chước Niên không thân mật như những cặp vợ chồng khác, nhưng chúng tôi vẫn luôn tôn trọng lẫn nhau.
Đôi khi tôi còn quen với sự dịu dàng của Trầm Chước Niên, thích nghe anh nói chuyện từ tốn, trên đường về nhà còn nghĩ xem tối nay Trầm Chước Niên sẽ nấu những món gì.
Ba mẹ qua đời, ông nội lâm bệnh, thực ra tôi rất hiếm khi quay về nơi gọi là "nhà".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hanh-phuc-trong-tam-tay/chuong-2.html.]
— Cho đến khi tôi và Trầm Chước Niên đính hôn.
Đúng lúc này, Trầm Chước Niên đang ngồi đối diện tôi đột nhiên thở dài, kéo dòng suy nghĩ sâu xa của tôi về thực tại.
Tôi nhìn anh vừa lo lắng vừa căng thẳng.
Lại một lần nữa bốn mắt nhìn nhau.
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Trầm Chước Niên dần dần giãn ra.
Một lúc sau, đến khi bát canh ngọt ở giữa chúng tôi không còn bốc hơi nóng nữa, tôi mới nghe thấy tiếng Trầm Chước Niên cười khổ: "Mỗi khi buồn, em toàn dùng ánh mắt đó nhìn anh."
"Anh cứ tưởng em cũng quan tâm đến anh chứ."
4
Ngày hôm sau, Trầm Chước Niên vẫn đi làm như thường lệ.
Khi xuống nhà, tôi gặp dì Trương. Dì nhìn tôi cười tươi, truyền đạt lại: "Tổng giám đốc Trầm nói ngài ấy đã mang bát canh ngọt trong bếp đi rồi, tiểu thư muốn ăn gì ạ? Để tôi nấu cho cô."
"Cứ như bình thường là được rồi ạ, cảm ơn dì."
Dì Trương làm rất nhanh. Sau khi ăn xong, tôi cũng định ra ngoài, đúng lúc nghe thấy dì Trương đang nói chuyện điện thoại với cháu gái nhỏ.
Dì Trương mới hơn năm mươi tuổi, là người giúp việc cũ ở nhà Trầm Chước Niên.
Vì quá hiểu thói quen sinh hoạt của Trầm Chước Niên nên sau khi chúng tôi kết hôn, dì ấy cũng đến đây làm việc.
Tôi và Trầm Chước Niên thường xuyên về rất muộn, nhiều khi thời gian về nhà không cố định.
Nhưng dù muộn đến đâu, chỉ cần dì Trương không đi vắng, chúng tôi luôn được ăn món khuya dì ấy chuẩn bị.
Vì lý do công việc, dì ấy cũng rất ít khi về nhà.
Đuôi mắt dì Trương cong lên, trìu mến nhìn vào màn hình nhỏ xíu của điện thoại.
"Hôm nay cháu có ngoan không thế?"
Tôi không nghe rõ cuộc trò chuyện của họ, chỉ nghe thấy tông giọng cao lên đầy vui vẻ của dì Trương: "Ừm! Giỏi lắm! Lúc tan làm về nhà, bà sẽ mua bánh ngọt cho cháu nhé! Cháu muốn ăn gì, bà sẽ mua cho hết! Nhưng cháu phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng làm mẹ giận nhé..."
Bánh ngọt...
Tôi vừa nghe vừa đi ra ngoài, ngay cả khi đã ngồi vào xe, trong đầu tôi vẫn cứ nghĩ về hai chữ này.
Hình như Trầm Chước Niên đã từng nhắc với tôi rằng gần công ty tôi có một tiệm bánh ngọt mới mở, tuy bánh ở đó hơi đắt nhưng hương vị rất ngon.
Tôi nắm vô lăng, đầu óc chìm đắm trong suy nghĩ.
Hay là tối nay về nhà, tôi cũng mua cho Trầm Chước Niên một cái nhỉ?
Nhưng trời chẳng chiều lòng người.
Mỗi khi tôi muốn làm điều gì đó, dường như tôi đều gặp phải vận rủi.
Tôi xách chiếc bánh ngọt vừa mới mua, lặng lẽ nhìn cơn mưa bên ngoài cửa sổ ngày càng nặng hạt.
Vì tiệm bánh rất gần công ty nên tôi không chọn lái xe đến.
Bây giờ quay về chắc chắn sẽ bị ướt.
Tôi nhìn chiếc hộp giấy đựng bánh.
Hộp đẹp thế này, nếu bị ướt, nó sẽ không còn xinh nữa.
"Thưa cô, chúng tôi khuyên cô nên thưởng thức bánh kem này trong vòng hai tiếng ạ." Có lẽ nhân viên trong tiệm thấy tôi đang do dự ở cửa nên nhắc nhở: "Chắc cơn mưa này còn lâu mới tạnh, cô có muốn ngồi xuống thưởng thức trong tiệm chúng tôi không ạ? Chúng tôi có thể giúp cô đổi sang đĩa ăn tại chỗ, vừa hay có thể tránh mưa, nghỉ ngơi một chút."
Tôi nhìn cô ấy, mỉm cười lắc đầu: "Không cần đâu, tôi mua tặng người ta."
...
--------------------------------------------------