Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hậu Cung Chân Hoàn Truyện

Chương 170

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[1]

Trích Trường hận ca, Bạch Cư Dị. Dịch thơ: Nguyễn Mỹ Tài. Nguyên văn Hán Việt:

Trì trì chung cổ sơ trường dạ - Người dịch (ND).

Trời dần về hoàng hôn, các cung nữ nối đuôi

nhau đi vào thắp đèn, ánh đèn ấm áp cùng với tiếng đi lại loạt soạt mà các cung

nữ phát ra vẫn không cách nào xua tan được bầu không khí nặng nề trong đại điện

lúc này. Một lát sau, các cung nữ lại nhất loạt lui xuống. Huyền Lăng đưa tay

chống cằm, tựa hờ vào chiếc ghế chạm khắc hình chín con rồng sau lưng, Hoàng

hậu thì tỏ ra đoan trang rất mực, dưới ánh đèn chiếu tới lại càng toát lên vẻ

nghiêm túc vô cùng. Đoan Phi dường như đã mệt, chỉ ngồi đó nhắm mắt trầm tư.

Những người khác trong điện không ngừng đưa mắt nhìn nhau, thầm phán đoán tình

hình hiện tại, nguyên một tòa cung điện rộng lớn mà lại chẳng có tiếng người,

chỉ có tiếng đồng hồ nước “tí tách” vang lên không ngớt, để lại dư âm vất

vưởng.

Trên đường tới đây, chắc Ôn Thực Sơ đã nghe

phong phanh tin tức, khuôn mặt vốn hiền hòa nay có vẻ u ám vô cùng, song vẫn

cung kính hành lễ. Hắn lén đưa mắt liếc qua phía tôi, tôi ngồi yên một chỗ,

không hề động đậy.

Tường Tần tinh mắt, bèn cất giọng the thé

nói: “Ôn thái y đúng là quan tâm đến Thục phi quá, vừa đi vào đã liếc nhìn xem

thân thể Thục phi có được an lành không, chắc chỉ hận không thể lập tức đi tới

bắt mạch bình an cho Thục phi ấy nhỉ!”

Ôn Thực Sơ coi như không nghe thấy, chỉ

bình tĩnh nói: “Tường Tần tiểu chủ có vẻ dễ nóng nảy, giọng nói thì the thé,

chắc là hư hỏa vượng quá rồi, đợi lát nữa vi thần sẽ nhờ Thái y viện đưa thuốc

thanh hỏa tới, sau khi uống vào sẽ không còn bị thế này nữa đâu.”

Tôi thầm cảm thấy vui mừng vị sự thản nhiên

và bình tĩnh ấy của hắn. Huyền Lăng khẽ hất hàm một cái, Lý Trường đi tới trước

mặt Ôn Thực Sơ, nói một tiếng “đắc tội”, rồi bèn xắn cổ tay áo của hắn lên,

không kìm được hít vào một hơi khí lạnh. Trên cổ tay áo của Ôn Thực Sơ quả

nhiên có hình thêu năm chiếc lá trúc nhỏ như lời Phỉ Văn nói.

Huyền Lăng cất giọng hững hờ chẳng thể nghe

ra mừng giận: “Hình thêu này trông cũng đặc biệt đấy, vẫn luôn ở đó sao?”

Ôn Thực Sơ không hiểu y có ý gì, đành đáp:

“Mẫu thân của vi thần vốn thích cây trúc, do đó mỗi chiếc áo của vi thần, gia

mẫu đều thêu mấy chiếc lá trúc nhỏ vào cổ tay áo, qua đó tỏ sự thương yêu.”

Ngay đến một chi tiết nhỏ như thế mà cũng

hoàn toàn chính xác, mọi người bất giác lại càng tin thêm vài phần. Huyền Lăng

“hừ” lạnh một tiếng, không nói gì thêm. Diệp Lan Y đứng bên cạnh Huyền Lăng chỉ

lạnh lùng nhìn, ra vẻ hờ hững. Kính Phi lúc này chóp mũi đã lấm tấm mồ hôi,

nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Hoa văn trên cổ tay áo của Ôn thái y không phải mới

gần đây mới có, nếu để ý từ trước thì muốn nhìn thấy chẳng hề khó khăn, nên

tình tiết này thực không có gì đáng kể.”

Chu Tiệp dư vội vàng phụ họa theo: “Phải

đấy, phải đấy, vừa rồi Ôn thái y cũng đã nói rồi mà, mỗi chiếc áo của y đều có

hoa văn như vậy trên cổ tay áo.”

Kỳ Tần nhìn Chu Tiệp dư chăm chú, cất giọng

âm u: “Vậy thì thực là lạ quá, một thái y nho nhỏ khi gặp Thục phi tất nhiên

cần phải chú trọng lễ tiết, sao có thể xắn tay áo ngồi nói chuyện kiểu mặt đối

mặt như ở nhà mình thế được. Nếu cứ tiếp tục thế này, về sau các thái y khi vào

Nhu Nghi điện của Thục phi, người thì xắn tay áo, người thì cởi y phục, có việc

gì mà không thể làm nữa đây?”

Ôn Thực Sơ càng nghe càng tức giận, nôn

nóng nói: “Ngày đó Thục phi gọi vi thần đến là để hỏi về thai tượng của Thục

viện, Thục phi và Thục viện trước giờ vẫn luôn giao hảo, nghe nói Thục viện

thai tượng ổn định, không bao lâu nữa sẽ có thể bình an sinh nở, nên mới cao

hứng ban trà cho vi thần. Vi thần khi uống trà quen xắn tay áo lên một chút,

thành ra nhất thời quên mất lễ nghi.”

Kỳ Tần nhìn chằm chằm vào Ôn Thực Sơ bằng

ánh mắt lạnh lùng, một lát sau mới chợt cười, nói: “Nếu không vì Thục phi coi

trọng Ôn thái y, cớ sao ngoài ông ra lại không để bất kỳ người nào khác ở Thái

y viện vào lòng, tại sao lại giao phó người tỷ muội thân thiết Thẩm Thục viện

của nàng ta cho ông? Ta lúc trước chưa từng nghĩ tới điểm này, bây giờ xem ra

tình cảm giữa Thục phi và Ôn thái y quả là không bình thường chút nào.”

Kỳ Tần vốn có sẵn sự chuẩn bị, mỗi một

chiêu đều dồn dập không cho người ta có cơ hội thở lấy hơi, Ôn Thực Sơ nghe mà

đỏ mặt tía tai, nói: “Tiểu chủ...” Dù sao cũng tôn ti khác biệt, Ôn Thực Sơ rốt

cuộc đành nuốt lửa giận vào lòng, không để ý tới nàng ta nữa.

Nhưng Kỳ Tần lại không chịu bỏ qua, chỉ tay

vào hắn, nói: “Có phải Ôn thái y chột dạ rồi không, bằng không sao lại đỏ mặt

thế này?”

Huyền Lăng chậm rãi nhìn lướt qua mọi người

một lượt, nhìn tới người nào là người đó vội vã cúi đầu. Y cất giọng uy nghiêm:

“Trẫm chỉ muốn nghe chân tướng sự việc, nếu các ngươi còn ăn nói bốp chát như

lũ đàn bà đanh đá nơi phố chợ nữa, chớ trách trẫm không nể tình!”

Y lúc này hẳn đã vô cùng giận dữ, vậy nhưng

vẫn không đành lòng phát tác với tôi. Tôi bất giác thầm cảm kích, ngoảnh đầu

qua lạnh lùng nhìn Phỉ Văn đang quỳ dưới đất, nói: “Phỉ Văn, ngươi tới cung của

ta cũng được một thời gian rồi, thế mà bản cung lại không nhìn ra ngươi còn có

bụng dạ như vậy đấy!”

Phỉ Văn không hề tỏ ra sợ hãi, thản nhiên

ngẩng đầu, nói: “Nô tỳ không dám có bụng dạ gì cả! Nô tỳ hầu hạ nương nương,

tất nhiên tâm tư phải đặt cả lên người nương nương rồi. Có điều bất kể là hầu

hạ vị chủ tử nào, nô tỳ đều là người trong Tử Áo Thành, là người của Hoàng

thượng. Xét cho cùng, nô tỳ chỉ có thể tận trung với một mình Hoàng thượng mà

thôi. Nếu có chỗ nào đắc tội, mong nương nương lượng thứ.”

Thời gian vừa qua khi ở trước mặt tôi, thị

vẫn luôn ra vẻ ngoan ngoãn nghe lời, tôi chưa từng để ý rằng thì ra thị cũng

môi hồng răng trắng, rất có bộ dạng của một mỹ nhân. Có lẽ vì hôm nay diện

thánh, do đó thị còn cố ý trang điểm kĩ càng một phen.

Vẻ mặt đó của thị khiến tôi lại càng thêm

căm ghét. “Ngươi nói mình tận trung với Hoàng thượng tức là đắc tội với bản

cung, vậy khác nào bảo bản cung là kẻ bất trung bất nghĩa?” Tôi đưa mắt nhìn

qua phía Huyền Lăng. “Nếu Hoàng thượng còn tin tưởng vào sự trong sạch của thần

thiếp, xin cho phép thần thiếp được hỏi Phỉ Văn mấy câu.”

Huyền Lăng chăm chú nhìn tôi một lát rồi

mới khẽ gật đầu. “Nàng cứ hỏi đi.”

Tôi đi tới trước mặt Phỉ Văn. “Bản cung cho

phép ngươi vào nội điện hầu hạ chỉ là chuyện từ một, hai tháng trước thôi đúng

không?”

Phỉ Văn suy nghĩ một chút rồi đáp: “Cũng

được một thời gian rồi.”

Tôi gật đầu. “Bản cung thấy ngươi có vẻ

thông minh, lanh lợi, do đó mới cất nhắc ngươi như thế, hình như ngươi vào nội

điện hầu hạ cũng được mấy lần rồi.”

“Tổng cộng là chừng năm, sáu lần.”

Tôi làm bộ thổn thức: “Phỉ Văn, bất kể

chuyện hôm nay kết quả thế nào, sau này ngươi đều sẽ không thể trở về Nhu Nghi

điện nữa, cũng không thể tiếp tục hầu hạ bản cung nữa rồi.”

Phỉ Văn khẽ nở nụ cười, dải tua ngọc đính

dưới cây trâm bạc hình chim hỷ thước cài trên búi tóc đung đưa nhè nhẹ. “Chỉ

cần còn ở trong cung, bất kể là hầu hạ vị chủ tử nào, nô tỳ cũng đều sẽ dốc hết

sức mình, dù phải đi vào nơi nước sôi lửa bỏng cũng không từ nan.”

Tôi gật đầu, nói: “Tốt xấu gì cũng từng là

chủ tớ, hôm nay ngươi đứng ra vạch trần chuyện bí mật của bản cung, chắc cũng

biết đây là lần cuối cùng hầu hạ bản cung rồi, việc trong phận sự của bản thân

cần phải làm cho tốt mới được. Trước khi ngươi ra ngoài đã lau sạch bình hoa

lưu ly đế hoa xanh trên chiếc bàn gỗ tử đàn ở chính điện chưa?”

Phỉ Văn không ngờ tôi lại hỏi như vậy, bất

giác hơi ngẩn ra một chút, đáp: “Dạ, nô tỳ lau rồi.”

Cận Tịch bất giác vỗ tay một cái, thở dài

than: “Cái đứa hồ đồ này, bình hoa lưu ly trên chiếc bàn gỗ tử đàn của nương

nương đâu có đế hoa xanh, rõ ràng là đế mang hoa văn hình sóng biển.”

Phỉ Văn ra vẻ ngẩn ngơ, dường như đang cố

hết sức suy nghĩ chuyện gì đó, một hồi lâu sau mới nói: “Vâng, chắc nô tỳ đã

nhớ nhầm rồi, hình như đúng hoa văn hình sóng biển.”

Chu Tiệp dư không kìm được bật cười khúc

khích một tiếng, che miệng nói: “Trí nhớ của Phỉ Văn hình như không được tốt

lắm thì phải, thế mà lại nhớ được việc trên cổ tay áo của Ôn thái y có thêu

hình mấy chiếc lá trúc, đúng là chẳng dễ dàng gì.”

Tới lúc này Phỉ Văn đã lộ rõ vẻ hoang mang.

Tôi làm bộ giận dữ hỏi: “Phỉ Văn, ngươi cứ nghĩ kĩ lại xem, bình hoa lưu ly

trên chiếc bàn gỗ tử đàn của bản cung rốt cuộc có đế hoa xanh hay là đế sóng

biển?”

Huyền Lăng khẽ “ừm” một tiếng, bắt đầu cảm

thấy nghi ngờ. Phỉ Văn đắn đo suy nghĩ, lại càng cảm thấy do dự hơn, một hồi

lâu sau dường như đã hạ quyết tâm, nói: “Nô tỳ nhớ ra rồi, đúng là đế hoa xanh

không sai.”

“Trên chiếc bàn gỗ tử đàn ở chính điện đó

chỉ có một tấm gương thôi, chưa từng đặt bình hoa lưu ly nào cả. Ngươi là tiểu

cung nữ mà bản cung ngầm xem trọng, cho phép vào nội điện hầu hạ, thế mà ngươi

lại chẳng dụng tâm vào việc trong phận sự, ngày ngày đi để ý xem bàn tay của vị

thái y nào đặt lên tay bản cung, trên cổ tay áo có hình thêu như thế nào. Người

khác nếu thật sự bắt gặp tình cảnh như thế chỉ e sớm đã sợ hãi đến nỗi chẳng

dám nhìn, cớ gì mà ngươi ngay đến một chi tiết nhỏ cũng nhớ rõ được như thế?

Tâm tư của ngươi thực sự quá đáng ngờ!”

Tôi đột nhiên nói ra những lời dữ dằn như

thế khiến Phỉ Văn lại càng thêm hoang mang, sau khi ngẩn ra một hồi lâu, thị

chợt bật khóc nức nở, nghẹn ngào nói: “Nô tỳ chẳng qua chỉ bẩm báo theo đúng sự

thực thôi, tại sao nương nương lại hung dữ như vậy chứ? Nô tỳ vốn ngu đần, ngốc

nghếch, trong lòng bây giờ chỉ còn có duy nhất một việc lớn này thôi, đâu còn

tâm tư mà để ý tới những điều khác nữa.”

Dư Dung Nương tử chợt cười “phì” một tiếng,

chiếc nhẫn ngọc lưu ly đeo trên ngón tay trắng nõn tỏa ra những tia sáng rực

rỡ, khiến dung nhan của nàng ta trông lại càng thêm diễm lệ. Hơi dừng một chút,

nàng ta cười tủm tỉm, nói: “Từ lâu đã nghe nói Thục phi xử lý mọi việc đều ổn

thỏa, trên dưới không ai là không phục, hôm nay mới biết quả đúng là trăm nghe

không bằng một thấy, chắc hẳn thường ngày nương nương còn rất nhiều chỗ không

được lòng người. Kỳ Tần thì chưa xét tới, nhưng Phỉ Văn còn là người trong cung

của nương nương nữa đấy. Thần thiếp trộm nghĩ, bất kể Phỉ Văn có tâm tư thế

nào, có thể kể lại sự việc một cách chi tiết và sống động như vậy, chắc hẳn

không phải là giả đâu.”

Phỉ Văn vội vàng gật đầu lia lịa, miệng thì

nói: “Nô tỳ quả thực không dám nói dối.”

Kính Phi hơi nhướng mày lên. “Dư Dung Nương

tử nói vậy cũng không phải là không có lý, song ân oán giữa Kỳ Tần và Thục phi

đã có từ lâu, Kỳ Tần cũng không phải mới lần đầu bất kính với Thục phi, việc

này chúng ta đều biết cả. Còn Phỉ Văn ư? Thục phi tuy xem trọng thị nhưng cũng

không phải là để thị ở trong nội điện hầu hạ thường xuyên, mấu chốt trong việc

này...”

Kính Phi thoáng lộ vẻ trù trừ, khẽ lắc đầu

mấy cái. Đoan Phi từ đầu tới giờ gần như không nói năng gì chậm rãi mở mắt ra,

bình tĩnh nói: “Nếu thật sự đúng như lời Kính Phi nói, Phỉ Văn không thường

xuyên vào nội điện hầu hạ, vậy cho dù Ôn thái y và Thục phi thật sự có tư tình

thì cũng sẽ không hẹn hò trước mặt một người ở ngoại điện, việc như thế dù sao

cũng phải đề phòng người ta, ấy thế mà thị lần nào cũng trùng hợp bắt gặp, lại

còn nhìn thấy được rõ ràng như thế nữa. Chẳng lẽ thật sự là trời cao trao cho

thị trách nhiệm lớn, muốn thị vạch trần chuyện xấu xa này? Hay là nha đầu này

quá thông minh cơ trí, lúc nào cũng để ý kĩ càng từng hành vi, cử chỉ của chủ

nhân?”

Kính Phi hít vào một hơi khí lạnh, chiếc hộ

giáp đính ngọc bích gõ vào chiếc bàn gỗ sưa làm phát ra những tiếng “cộc cộc”

nhè nhẹ. “Úi chao, lén lút theo dõi chủ nhân như thế không phải là tội danh nhỏ

đâu. Có điều tại sao nha đầu này lại phải lén lút theo dõi Thục phi như thế

chứ? Thị chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà lại có chủ kiến riêng cùng lá gan lớn

như vậy, lẽ nào thật sự có người đứng sau xúi bẩy?” Nói rồi nàng ta liền quỳ

xuống, cất lời thỉnh cầu: “Việc này rất đáng ngờ, xin Hoàng thượng hãy điều tra

cho kĩ. Nếu thật sự có người xúi bẩy, vậy lời của Phỉ Văn không thể tin tưởng

hoàn toàn, chỉ e trong việc này có ẩn chứa một âm mưu rất lớn.”

Chu Bội Tiệp dư cũng quỳ xuống theo, níu tà

áo Huyền Lăng, nói: “Thần thiếp hãy còn một điều nghi hoặc này. Kỳ Tần vốn trú

tại Giao Lô quán, còn Phỉ Văn thì là thị tỳ ở Vị Ương cung. Trong cung ai ai

cũng biết Kỳ Tần có thù oán với Thục phi, hai bên bất hòa, tại sao cung nữ của

Vị Ương cung lại cùng Kỳ Tần chạy tới trước mặt Hoàng thượng vạch trần chuyện

này chứ? Cớ gì không nói với Hoàng hậu trước?”

Dư Dung Nương tử nói: “Ai mà không biết

thân thể Hoàng hậu vừa mới khỏe lại, nhất thời không có sức để ý tới quá nhiều

chuyện. Nhỡ điều mà Phỉ Văn lo lắng thật sự xảy ra, một hôm nào đó Thục phi đột

nhiên ra tay diệt khẩu, Hoàng hậu thì không phát hiện, vậy há chẳng phải là

việc dâm loạn đáng khinh này sẽ bị ỉm đi, rồi bọn họ lại tiếp tục làm bừa làm

bậy với nhau ư?”

Khang Quý nhân vốn không thích Dư Dung

Nương tử xuất thân thấp kém mà đắc sủng, bèn niệm một tiếng “A Di Đà Phật” rồi

nói: “Ta nghe nói người ăn chay niệm Phật lòng dạ đều rất tốt, đến con kiến

cũng không nỡ giẫm chết. Nương nương từng tu hành trong chùa Cam Lộ, cầu phúc

cho xã tắc, sao có thể làm ra những chuyện dâm loạn như thế được.” Khang Quý

nhân từng ở cùng với tôi, ít nhiều cũng còn niệm chút tình cũ, thêm vào đó sau

khi tôi được phong làm thục phi, nàng ta cũng qua lại hết sức ân cần. Chỉ là

Huyền Lăng xưa nay không cho phép các phi tần tự tiện nhắc lại việc tôi xuất

cung năm đó, thành ra những lời này của nàng ta nghe có hơi kỳ quặc.

An Lăng Dung cũng cất tiếng: “Phải đó, tỷ

tỷ từng xuất cung lễ Phật mấy năm, tất nhiên lòng dạ lại càng thêm nhân hậu,

hơn nữa còn có mối duyên sâu với Hoàng thượng, được Bồ Tát phù hộ cho có thai,

thực là phúc trạch sâu dày.” Đoạn nàng ta ngoảnh đầu qua nhìn tôi. “Tỷ tỷ nói

xem có đúng thế không?”

Kỳ Tần nghe thế thì hai mắt đột nhiên lóe

sáng, nhìn chằm chằm vào tôi suốt một hồi lâu. Rồi nàng ta chậm rãi đứng dậy,

chắc hẳn là vì đã quỳ quá lâu, khi đi lại có hơi loạng choạng, cứ thế bước

thẳng tới trước mặt tôi, trầm giọng nói: “Cửa Phật là nơi thanh tịnh, vốn là

nơi để người ta tĩnh tâm tu hành, thế mà Chân thị tính tình dâm tiện, không ngờ

lại từng làm ra việc dâm loạn trong chùa Cam Lộ.” Giọng nàng ta nghe vừa dồn

dập vừa trầm thấp, quỷ dị vô cùng, giống như một con dã thú chuẩn bị đã lâu lúc

này sẵn sàng tung ra một đòn chí mạng.

Tôi nghe thấy ba chữ “chùa Cam Lộ” thì cảm

thấy như bị sấm sét đánh xuống đầu, mồ hôi lạnh không ngớt tuôn ra, không kìm

được lùi về phía sau một bước, trong tai hãy còn vang lên những tiếng ong ong,

hai bàn tay nắm chặt.

Cận Tịch đỡ lấy tôi từ sau lưng, quát lớn:

“Chùa Cam Lộ là thánh tự của triều Đại Chu ta, tiểu chủ ngậm máu phun người như

thế, không sợ bị Bồ Tát trách phạt ư?” Nói rồi bèn ngầm dùng sức nắm chặt lấy

bàn tay tôi, dường như muốn truyền sức mạnh của bản thân qua người tôi vậy.

Kỳ Tần dường như rất hài lòng với vẻ kinh

hãi của tôi, đẩy bàn tay của ả thị nữ đang đỡ nàng ta ra, đi tới bên ghế của

Huyền Lăng, níu lấy tà áo bào của y, cất giọng khẩn cầu: “Sau khi Thục phi bị

đuổi khỏi cung, Ôn Thực Sơ từng rất nhiều lần tới chùa Cam Lộ, cô nam quả nữ

thường xuyên ở chung một phòng suốt một hồi lâu. Hoàng thượng nếu không tin có

thể truyền ni cô của chùa Cam Lộ tới đây hỏi thử.” Hơi dừng một chút, nàng ta

đưa mắt nhìn qua phía Hoàng hậu. “Lúc này người đã ở trong Giao Lô quán của tần

thiếp rồi.”

Hoàng hậu nhìn Huyền Lăng, nói: “Rốt cuộc

có truyền hay không, mời Hoàng thượng làm chủ!”

Huyền Lăng chăm chú nhìn khuôn mặt đã hơi

tái đi của Ôn Thực Sơ, hỏi: “Ôn thái y có ý kiến gì không?”

Hắn cung tay, nói: “Vi thần không thẹn với

lòng, mọi việc đều xin nghe Hoàng thượng.”

Huyền Lăng lại nhìn qua phía tôi, trong vẻ

xót thương không giấu được nét nghi hoặc. Tôi sao không biết y là loại người đa

nghi, bèn khom lưng, nói: “Hoàng thượng có thể truyền người đó tới đây hỏi thử

xem, không phải để chứng minh sự trong sạch của thần thiếp, mà là để giải mối

hoài nghi trong lòng Hoàng thượng.” Hơi dừng lại một chút, tôi nói tiếp bằng

giọng thương cảm: “Bằng không, sau này Hoàng thượng và thần thiếp ở bên nhau,

giữa quân thần phu thê mà nảy sinh khúc mắc, đối với ai cũng đều không tốt.”

Huyền Lăng lộ vẻ khó xử, nếu truyền, vậy

tức là không tin tưởng tôi; nếu không truyền, sự hoài nghi trong lòng khó mà

xua đi được. Hồ Uẩn Dung cất tiếng khuyên nhủ: “Hoàng thượng cứ nên truyền đi,

dù sao hôm nay Kỳ Tần cũng đã nói ra nhiều việc như thế rồi, nếu không truyền

nhân chứng tới thì làm sao cam tâm được, chưa biết chừng sau này lại gây ra

chuyện gì nữa ấy chứ.”

Huyền Lăng trầm ngâm một chút, cuối cùng

lạnh lùng nói: “Truyền!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hậu Cung Chân Hoàn Truyện
Chương 170

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 170
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...