Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hệ Thống Sủng Phi

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện Hoàng Hậu mang tử thai điều tra đã lâu cũng không rõ ràng, nội thất tẩm cung Chiêu Dương Cung chỉ có số ít người có thể đi vào, đều là tâm phúc của Hoàng Hậu, căn bản không thể nào ám hại Hoàng Hậu, cho nên giải

thích duy nhất lúc này chính là “phương thuốc” khiến người ta có thai có vấn đề.

Tuy Hoàng Hậu đã lệnh Thái Y cho mình dùng dược giữ lại khối thịt trong

bụng, nhưng dù sao cũng đã chết, sinh ra cũng chẳng sống được.

Trong lòng Hoàng Hậu hận cực, nhưng mục tiêu hận cực này lại đặt trên người Kim Chi.

Bất kể có đúng là Kim Chi động tay động chân như lời Quế ma ma nói hay

không, chỉ nói phương thuốc khiến phụ nữ trong cung từng bị thương có

thể có thai lần nữa do Kim Chi lấy đến đã đủ để Hoàng Hậu giận nàng. Đây gọi là hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, Kim Chi cho Hoàng Hậu hy

vọng rất lớn, nhưng chuyện này sắp thành công lại xảy ra vấn đề, toàn bộ hỏng bét, Hoàng Hậu đương nhiên oán hận “người cho” hy vọng này.

Kim Chi hoàn toàn là nằm cũng trúng đạn.

Khi tin tức từ Dưỡng Tâm Điện truyền tới Chiêu Dương Cung, Hoàng Hậu đang

cầm một bát thuốc mùi nồng nặc uống mà mặt không chút thay đổi, nhìn

không ra vui hay giận.

“Không sao, Bảo Phi nay đang ở trắc điện Dưỡng Tâm Điện, nhận phân lệ đương

nhiên khác biệt một chút, bản cung không có ý kiến gì với việc này.

Huống hồ hiện nay Bảo Phi đang có thai lại được sủng ái, chúng ta ở

trước mặt Hoàng Thượng nói thế nào cũng thành cố tình gây sự, cần gì tự

mình chuốc lấy khổ?”

Hoàng Hậu nghe nói chuyện xảy ra ở Dưỡng Tâm Điện, vẻ mặt lại thần kỳ lạnh

nhạt, hơn nữa đối với chuyện Hoàng Thượng chia đồ cho Yến An Quân dựa

theo phân lệ của nàng không có gì tức giận.

Có thể nói, từ khi Thái Y kết luận nàng mang tử thai, nàng vẫn luôn âm khí nặng nề, im lặng vài ngày sau ánh mắt đột nhiên sáng dị thường, giống

như trong lòng có mưu đồ gì đó.

Cung nhân Chiêu Dương Cung thấy sắc mặt Hoàng Hậu ngày càng bất định, ngay

cả thở mạnh cũng không dám, đành phải đứng từ xa nhìn không dám lên

tiếng.

Quế ma ma tiến lên bưng đi bát canh Hoàng Hậu đã uống cạn, “Hiện giờ nương

nương đã không còn hoàng tự, sao có thể để Bảo Phi kia thuận lợi sinh

con? Nếu là công chúa thì không sao, nếu là hoàng tử, chẳng phải nương

nương càng không còn cơ hội?”

Từ khi bị Lô đại nhân một lần nữa lựa chọn đưa vào cung, Quế ma ma liền

tiếp quản vị trí của Kim Chi, tuy bà ngạo mạn không phân rõ phải trái,

tính tình cũng rất tệ, nhưng ai bảo bà được Hoàng Hậu nương nương tin

một bề? Cho nên cung nữ khác trong nội thất đều khúm núm với bà, sợ đắc

tội bà.

Quế ma ma hiện là người nổi bật nhất trước mặt Hoàng Hậu.

“Không còn cơ hội…”

Hoàng Hâu nhìn móng tay sơn nước hoa hồng của mình, chạm tới mu bàn tay được

bảo dưỡng vô cùng tốt, bên môi bỗng cười: “Sẽ luôn có cơ hội. Ngươi phải biết rằng, trong cung này nhiều nhất là nữ nhân ghen tị, giống như hoa

hồng họa loạn cung đình năm đó, bình thường màu sắc diễm lệ, dưỡng khí

bổ huyết, đến thời điểm mấu chốt có thể cho người ta một kích trí mạng.”

Nàng cúi đầu, khóe môi nhếch lên, âm thanh cũng dần dần thấp xuống, giống

như đang thì thầm tự nói: “Cung nhân mới tiến cung, cung nhất hiểu biết

ít, địa vị cao địa vị thấp… lòng ghen tị đều như nhau, người ngoài không biết, bản cung lại biết cực kỳ rõ ràng.”

“Nương nương nói có lý…”

Quế ma ma quy củ đứng một bên cũng cúi đầu theo.

“Bản cung đương nhiên sẽ không để kẻ khác vượt qua bản cung, lúc trước vì có bầu, vì bình an sinh hạ hoàng tử, bản cung bằng lòng buông quyền lực

trong tay, trở về Chiêu Dương Cung dưỡng thai. Nay bản cung đã không còn có bầu… Ai cướp quyền lực của bản cung, bản cung sẽ khiến ả cướp thể

nào phải nhả ra như thế!”

Sắc mặt Hoàng Hậu càng thêm thâm độc.

Nàng thân là Hoàng Hậu đứng đầu hậu cung, cả đời mang thai hai lần mất đi

hai lần, loại chuyện này ai gặp phải cũng không dễ dàng tiêu tan.

Không có hoàng tự, nếu chỉ thế thì thôi, trước kia Hoàng Hậu dù không có con

cũng không dễ dàng bị phế bỏ, bởi phía sau Hoàng Hậu là đại diện của một thế lực, Hoàng Thượng cho Hoàng Hậu vị trí này vì có thể sử dụng thế

lực này ở thời điểm cần thiết.

Nhưng nay Lô gia đã ngã!

Không phải bị đối thủ đấu ngã mà bị Thiệu Tuyên Đế bắt được nhược điểm, không thể không ẩn lùi toàn tộc.

Thực hiển nhiên, quyền lực trong tay Lô gia đã bị Thiệu Tuyên Đế thu về

trong tay, chuyện này đối với Hoàng Hậu mà nói không đơn giản là nhà mẹ

đẻ thất thế, mà cả vị trí Hoàng Hậu… rất có thể khó giữ được.

Vẻ mặt Hoàng Hậu hoảng hốt, Thiệu Tuyên Đế lúc này càng ngày càng khó

khiến người ta nắm bắt, đoạt quyền Lô gia, thu quyền hậu cung, có thể

nói là một tay khống chế triều đình một tay khống chế hậu cung, nếu

Hoàng Thượng thật sự muốn thu quyền, vì sao phải bại lộ nhược điểm của

mình?

Dám ngang nhiên đặt Bảo Phi bên cạnh, Hoàng Thượng… đang muốn lấy Bảo Phi

làm bia ngắm? Hay quá mức tự tin với thực lực của mình?

Ước chừng là ý đầu tiên mới đúng!

Nếu Hoàng Thượng trong lòng cảm thấy có mất mới có được, thì đứa bé trong bụng Bảo Phi để nàng giúp Hoàng Thượng loại bỏ đi.

Hoàng Hậu cười nhạt, tủm tỉm xoa bụng, “thứ” bên trong gần đây đã hơi cứng lại, có điều không ảnh hưởng tới kế hoạch của nàng.

Từ sau khi thai nhi thành hình, Thiệu Tuyên Đế cảm nhận được một lần máy

thai liền đêm đêm “dưỡng thai” không biết mệt, lập chí phải làm một phụ

hoàng tốt. Có điều hắn không đọc thơ từ ca khúc, thoại bản tiểu thuyết

gì mà là chính sự quốc gia trong truyền thuyết. Mỗi lần trong triều có

chuyện gì lớn là hắn lại vui sướng tới Dưỡng Tâm Điện đọc cho “con trai” nghe, trong đó toàn là triều đình lục đục, Yến An Quân nghe chỉ thấy

buồn ngủ.

Vì đã có kinh nghiệm, nàng đành phải quyết tâm mặc Thiệu Tuyên Đế nói một

mình ở đó, còn nàng thì cầm sách dạy đánh cờ đọc say sưa. Thiệu Tuyên Đế cũng không giận, hậu cung không thể tham gia chính sự, những đại sự

quốc gia hắn chỉ nói với một mình cô gái này, không ngờ cô bé hoàn toàn

không muốn nghe, không chỉ không nghe mà còn vừa nghe vừa ngủ.

Thiệu Tuyên Đế chỉ phải dở khóc dở cười, nhưng vẻ mèo lười của nàng chẳng phải chính là thứ hắn yêu hay sao?

Bởi vì mang thai, Thiệu Tuyên Đế không cho phép Yến An Quân dùng não quá

độ, cho nên “vận động” chơi cờ bị gạch một dấu rất đậm trong từ điển của Yến An Quân, cho đến khi một lần ngẫu nhiên đọc một quyển sách dạy đánh cờ, trong đầu bỗng vang lên tiếng thông báo của hệ thống.

Có thế Yến An Quân mới biết thì ra đọc sách dạy đánh cờ cũng có thể nâng cao điểm kinh nghiệm của mục chơi cờ.

Vì vậy Yến An Quân nhõng nhẽo năn nỉ thê nô Thiệu Tuyên Đế… lạnh mặt chắp

tay sau lưng dạo một vòng trong nhà Ngôn Thừa Tướng, sau đó khi Ngôn

Thừa Tướng xanh mặt đưa tiễn tiện thể cầm về một xe sách dạy đánh cờ.

[Tinh! Điểm kinh nghiệm “Phá tẫn tàn cục (kỳ)” của người chơi tăng 0,5%, đạt tới 47%. Đánh giá hữu nghị: Aiz… [Nhíu mày]]

Lúc này Yến An Quân vẫn đang mặc một bộ áo lót vải bông, tựa trên ghế mềm

đọc sách dạy đánh cờ, trong phòng ấm áp khiến nàng buồn ngủ không mở nổi mắt, nàng tai nghe hệ thống thông báo, cho đến khi hệ thống quân “đánh

giá hữu nghị” mới khiến nàng hứng thú.

“Hệ thống quân, cái… nhíu mày là có ý gì?” Yến An Quân có chút kỳ quái.

[Đàn ông nhà ngươi, quá ồn ào [Nhíu mày] [Mặt lạnh]]

Thiệu Tuyên Đế rất ồn ào sao? Yến An Quân nhìn trộm Thiệu Tuyên Đế đang tập

trung tinh thần phân tích tấu chương, thấy hắn hơi mím môi, miệng còn

liên tiếp thốt ra tên người và chức vị tương ứng, cùng lúc đó giọng nói

quen thuộc như rượu ủ vang lên bên tai, đàn ông nghiêm túc làm việc thật dễ nhìn… Mà trai đẹp nghiêm túc làm việc lại càng đẹp mắt.

“Ngươi là hệ thống mà không thể chắn âm thanh từ bên ngoài à?”

[…]

“Hay ngươi thấy Hoàng Thượng vừa đẹp mắt vừa dịu dàng nên ghen tị?”

[=口 =]

[Ta mà thèm ghen tị hắn?! Khi bản hệ thống quân đang đe dọa võ lâm thống,

nhất giang hồ… Hắn còn chưa biết ở đâu nữa kìa! Hừ! Hừ… [Ngạo mạn]]

Yến An Quân lơ đễnh cười, tiếp tục lật sách dạy đánh cờ, đợi điểm kinh

nghiệm tăng lên. Cho đến một lát sau lại truyền đến âm thanh do dự của

hệ thống quân: [Có chuyện này… Tiểu Quân Quân, thật ra bản hệ thống quân…]

Yến An Quân: “?”

[… Aiz, quên đi, không nói nữa.]

“Chuyện gì thế, hệ thống quân?” Yến An Quân nói thầm trong lòng vài lần, hệ thống quân đều không phản

ứng, lẽ nào hệ thống quân đi ngủ? Nhưng hệ thống quân rốt cuộc muốn nói

gì?

Yến An Quân nâng mắt lên, liếc nhìn Thiệu Tuyên Đế như có chút suy nghĩ: “Hoàng Thượng?”

Thiệu Tuyên Đế nghe tiếng đặt bút trong tay xuống, lông mày như vẽ hơi nhướng lên, hắn cẩn thận vòng qua cái bụng của nàng, ôm nàng từ trên ghế mềm

lên, vòng vào trong lòng mình. Mỹ nhân dưới ánh sáng ấm càng có vẻ kiều

diễm, Thiệu Tuyên Đế dùng cái cằm mới mọc râu cọ xát khuôn mặt mềm mịn

của nàng, Yến An Quân bị ngứa không biết làm sao, mắng hắn vài câu mới

đẩy mặt hắn ra, hai tay lại vòng dưới nách hắn, giữ sau lưng hắn.

“Ôm một cái.”

“Được.”

Yến An Quân tựa trong lòng hắn, chỉ cảm thấy hơi thở nam tính lúc này đặc biệt khiến người ta an tâm.

Thiệu Tuyên Đế thả lỏng vẻ mặt, ấn một nụ hôn khẽ lên sau đầu nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...