Cuối cùng Hàn Chấn tay xách nách mang rời khỏi chợ bán thức ăn.
Cậu không chịu được mùi cá tanh thịt thà trong chợ, bịt mũi chạy chậm tới bên cạnh xe Hà Cẩn Nhiên, lại bất ngờ trông thấy một bạn học cũ quen mặt.
Cô nàng kia ăn mặc rất chơi, mặt ngạc nhiên nhìn cậu nói: “Hàn Chấn? Sao cậu lại ở đây?”
“Ồ…… Tôi tới mua thức ăn.”
Nói thật, nhiều năm trôi qua, Hàn Chấn đã không còn nhớ được đám bạn học cấp ba của mình tên là gì.
Cô nàng nhìn sang con xe Maserati bên cạnh Hàn Chấn, nở nụ cười không rõ nghĩa, “Oa, lái siêu xe đến đây mua thức ăn cơ à……”
Hàn Chấn ngượng ngùng gãi mũi. Hà Cẩn Nhiên vẫn đang ở trong chợ chưa ra, chìa khóa xe ở chỗ hắn, cậu không vào được, chỉ có thể đứng ở đây câu được câu không với bạn học cũ.
“Sau đó không phải cậu thi đậu Bắc đại à, tại sao lại không đi học? Sau này cũng chẳng đi họp lớp gì cả, bọn tôi còn tưởng mất liên lạc với cậu rồi cơ ha ha ha.”
“Không có gì, trong nhà có chút chuyện.”
Cô gái nói: “Giờ cậu thành công, thi thoảng nhớ đến họp lớp. Tôi nhớ trước kia cậu còn là hot boy số một của trường mà……”
“Ừ ừ, bao giờ có thời gian sẽ tính.”
Hàn Chấn đáp có lệ, vừa suy nghĩ tại sao Hà Cẩn Nhiên vẫn chưa tới.
Cậu trao đổi số điện thoại với cô nàng, thế mới biết hóa ra cô nàng tên là La Văn Tĩnh.
Nhưng cậu vẫn không hề có ấn tượng gì với người này……
Vài phút sau Hà Cẩn Nhiên mới xách một túi cánh gà đi tới. Hàn Chấn nhướng mày nhăn mặt với hắn, ý là mau mau lái xe bỏ chạy thôi. Hắn lại hiểu lầm, tưởng cô nàng kia là hoa đào héo của Hàn Chấn, muốn hắn hỗ trợ giải quyết.
Cô gái: “Oa, anh là bạn của Hàn Chấn? Đẹp trai quá, là người nổi tiếng hả?”
Hà Cẩn Nhiên: “Tôi là bạn trai anh ấy.”
Cô gái: “…………”
Siêu xe phóng vèo đi, cô gái nhìn bọn họ rời khỏi, trong mắt lại lóe lên ánh sáng thăm thẳm. Cô mở điện thoại, kích động gõ chữ gửi vào một nhóm có tên [ hủ độc vui sướng doanh ] …
****** ****** ****** ******
Trong xe yên lặng như tờ.
Hà Cẩn Nhiên mở nhạc, bật một ca khúc du dương vui vẻ.
Hắn quay đầu sang, cười nói: “Anh không tưởng thật đó chứ? Tôi nói bừa thôi.”
“Ha ha.” Hàn Chấn gượng cười, “Không, không tưởng thật.”
Hà Cẩn Nhiên: “Người ban nãy là bạn học cũ của anh à?”
“Ừ, cấp ba.”
“Hồi cấp ba tôi cũng từng thích một người, mãi vẫn không quên được.”
Hàn Chấn còn tưởng Hà Cẩn Nhiên sẽ kể ra một câu chuyện tình yêu kinh thiên động địa, kết quả là hắn lại bắt đầu kể chuyện bản thân yêu thầm ra sao: Ví dụ như người kia thích đọc tiểu thuyết tu tiên, hắn liền lén mua rất nhiều truyện ủng hộ thư viện trường.
Hàn Chấn: “Trước kia tôi cũng thích đọc tiểu thuyết tu tiên lắm.”
Hà Cẩn Nhiên: “Trùng hợp thật.”
Hàn Chấn thấy hơi quái quái, chắc không phải cậu tự mình đa tình đâu chứ, chỉ là trong các thế giới trước lúc nào cậu cũng dây dưa Hà Cẩn Nhiên không rõ, dẫn tới đầu óc cậu cứ loạn tùng phèo.
Nhưng theo như miêu tả của Hà Cẩn Nhiên, người hắn thích thầm có vẻ là một cô gái.
Hàn Chấn vỗ vỗ đầu, tự nhủ mình không nên cả nghĩ. Hà Cẩn Nhiên vừa nhìn đã thấy không phải cong, cậu không thể vì mình cong liền thấy ai cũng cong……
Về đến nhà ăn tối xong, Hà Cẩn Nhiên liền trở về.
Hàn Chấn chần chừ: “Ngày mai anh đừng mang trà sữa cho tôi nữa.”
Hà Cẩn Nhiên: “Vì sao? Tôi mời anh uống miễn phí.”
Hàn Chấn: “Uống nhiều quá…… cũng sẽ ớn.”
Rầm! Cửa phòng đột nhiên bị đóng sầm lại.
Hàn Chấn sờ mũi, không hiểu tại sao Hà Cẩn Nhiên lại nổi giận lớn tới vậy. Còn không phải chỉ là trà sữa thôi sao.
Hệ thống cũng không nhịn nổi, buột miệng mắng: “Đồ ngu!”
Hàn Chấn: “…… Mẹ kiếp lần nào mày trồi lên cũng chỉ để mắng tao.”
Hệ thống: “IQ của bạn chỉ vừa đủ để bạn FA tới cuối đời thôi.”
Hàn Chấn: “Cái qq gì?”
Hệ thống hận rèn sắt không thành thép: “Tôi mặc kệ bạn đấy, bạn chết đi!!”
Hàn Chấn: “…………” Mấy người toàn nhằm vào tui!
T_T
Mấy ngày sau không có gì đáng kể, Hàn Chấn ngày nào cũng ru rú trong nhà cày phim hàn, nước mắt lã chã, tức thì quên luôn biến cố nhỏ nhoi này.
Chẳng bao lâu đã lại tới ngày đi làm nhiệm vụ.
Hàn Chấn cố ý tắm rửa sạch sẽ, thay sang bộ quần áo đắt tiền, yên lặng nằm trên giường tựa như một ma cà rồng cao quý điển nhã, bình thản nhắm lại hai mắt.
Hệ thống: “Hôm nay bạn uống nhầm thuốc hở?”
Hàn Chấn: “Không, tao tin như vậy có thể tăng lên Âu khí trong người tao! Tao hi vọng thế giới sau mình sẽ có được một thân hình vạm vỡ!”
Hệ thống cười âm hiểm, “Há há ha hà… Bạn mơ đi!”
Sau đó, Hàn Chấn hoảng sợ rớt xuống.
****** ****** ****** ******
Đói, đói quá.
Sắp đói chết rồi……
Tới khi Hàn Chấn bò dậy khỏi giường giống quỷ chết đói đầu thai, cậu nhìn thấy năm đồng tiền cuối cùng dư lại trong ví, cảm giác mình giống một cô hồn dã quỷ.
Không cha không mẹ, không người thương yêu.
Cậu lập tức òa khóc.
Ở thế giới này cậu là một tác giả văn học mạng nghèo khổ. Giữa thời buổi văn học mạng thịnh hành, rất nhiều tác giả văn học mạng đều giàu nứt đố đổ vách, người thu nhập mấy chục vạn một tháng đông như quân nguyên.
Hàn Chấn vốn cứ ngỡ mình cũng là tay bút máu mặt.
Nào ngờ hệ thống nói với cậu, cậu chỉ là một… tác giả vịt da giòn từng là sinh viên tài năng tốt nghiệp khoa Tiếng Trung một trường đại học danh giá.
Vịt da giòn, ý chính là đam mỹ.
Ở JJ xanh chỉ có hắn và cậu, 99% đều là tác giả nữ và độc giả nữ. Trong 1% còn lại, có một tên nghèo kiết xác tên là Hàn Chấn..
Ngoại hình của thân thể này cũng giống Hàn Chấn. Vì sợ xã giao, sau khi tốt nghiệp đại học cậu không tìm việc mà thuê một căn phòng lụp xụp giữa thành phố tấc đất tấc vàng, ngày ngày chui trong nhà gõ chữ ngày đêm.
Nhưng tác giả mạng là một quần thể chênh lệch giàu nghèo rất nặng. Các tác giả đứng trên đỉnh kim tự tháp mỗi ngày thu được cả đấu vàng, nhưng những nhà văn nhỏ nằm ở tầng dưới thì không đủ no ba bữa, người thảm nhất, vất vả gõ mấy chục vạn chữ mới kiếm đủ tiền mua chai nước khoáng……
Nguyên chủ chính là một nhà văn nhỏ nằm ở tầng đáy như vậy. Mấy năm trước cậu còn rất nổi, bút danh “tôi thích ăn thịt thịt”, là cây bút dăm thư lừng danh đam vòng rúng động giang sơn.
Đáng tiếc, cùng với cải cách xã hội chủ nghĩa dần được thúc đẩy, hoạt động truy quét văn hóa đồi trụy trên mạng cũng hừng hực khí thế, khiến cho JJ rực rỡ hẳn lên.
Sợ bị công an bế lên phường, nguyên chủ chỉ đành đổi bút danh thành “Sướng rên thích uống AD Canxi”, một lần nữa phấn đấu, tái chiến giang hồ!
Ngặt nỗi JJ khó sống, đam vòng càng lắm người nghèo. Viết truyện nước trong hơn một năm, nguyên chủ vẫn nùgu.
Thế nên, ngay đêm qua, nguyên chủ bị chết đói.
Hàn Chấn run lẩy bẩy, khăn gói đồ đạc lập tức quyết định ra ngoài tìm việc. Cậu không muốn bị chết đói.
Hệ thống phũ phàng: “Bạn không được tìm công việc khác.”
Hàn Chấn: “Tại sao?!?”
Hệ thống: “Bởi vì nhiệm vụ lần này của bạn là trong vòng ba năm phải trở thành một trong các tác giả nổi tiếng nhất JJ!”
Hàn Chấn: “…………”
Lời hệ thống nói không thể làm trái. Hàn Chấn uể oải nhụt chí xuống tầng dùng năm đồng tiền cuối cùng mua hai gói mì ăn liền và một cái lạp xưởng, dùng nước sôi úp một bát rồi xì xụp ăn.
Căn phòng tồi tàn rộng chưa tới mười mét vuông này một tháng mất 3500. Hơn nữa tháng sau phải nộp tiền nhà.
Nói cách khác, Hàn Chấn cần phải nhanh chóng kiếm được tiền thuê nhà trong vòng một tháng này, bằng không cậu sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ.
Hàn Chấn lấy máy tính, click mở JJ, phát hiện rất nhiều tiểu thuyết thứ hạng cao đều hoặc là xuyên qua trùng sinh, hoặc là huyền nghi thần quái, trong đó có xen kẽ rất là nhiều chuyện tình của tiểu công và tiểu thụ chỉ cần đúng một chữ thôi, NGỌT!
Ngọt đến mức chết được luôn!
Đường cát trắng mịn sẽ chứng minh truyện này đang hot tới mức nào.
Cơ bản hầu hết các tiểu công đều là kiểu tổng giám đốc cao ngạo lạnh nhạt, luôn vô cảm hất cằm tiểu thụ, hững hờ nói: “Muốn nhìn thử chú chim bự của anh không?”
Hoặc là hững hờ nói, “Bảo bối, lửa do em châm, em phải tự dập!”
Hoặc là kiểu phúc hắc bá đạo, “Vật nhỏ em sao lại không nghe lời như vậy!”
Hàn Chấn xem mà tặc lưỡi không thôi, đau đầu ung não, trong lòng cảm thấy cậu nhất định không viết ra được tiểu thuyết như vậy.
Hơn nữa tiền nhuận bút trên JJ chủ yếu dựa vào lượng đặt mua và gửi quà. Một cuốn truyện ít nhất phải viết hơn 20 chương mới có khả năng vào V, chỉ có vào V mới có thể kiếm tiền.
Một lượt đặt mua cũng chỉ có mấy mao, nếu như một chương 3000 chữ chỉ được có khoảng 1000 người đặt mua, như vậy thì tác giả chỉ có thể kiếm được hai mươi, ba mươi tệ mà thôi.
Trong vòng một tháng cậu chắc chắn không kiếm được 3500 tiền thuê nhà ……
Nhưng vào lúc này, hệ thống lại có lòng hảo tâm nhắc nhở: “Ở thế giới này bạn không được làm bất cứ công việc nào ngoài viết tiểu thuyết, nhưng bạn có thể tạm sang web khác viết.”
Hàn Chấn hơi chán nản, cậu đâu phải tác gia gì, cho dù có sang trang web khác cũng chẳng làm nên tên tuổi. Ghét nhất hệ thống keo kiệt bủn xỉn này, chẳng chịu cho người ta chút bàn tay vàng nào.
Hệ thống: “Tôi làm vậy là vì nghĩ cho bạn.”
Hàn Chấn cúi đầu uống xong ngụm nước mì cuối cùng, mặt đẫm nước mắt: “Nghĩ cho tao ăn bữa này lo bữa sau?”
Hệ thống: “Bạn đâu thể suốt ngày dựa dẫm vào tôi, ngộ nhỡ có ngày hệ thống tụi tôi đóng cửa thì phải làm sao. Đến lúc đó bạn hoa tàn ít bướm cũng chẳng đi bán được nữa, chi bằng nhân lúc trẻ trung học thêm vài bản lĩnh kiếm sống.”
Hàn Chấn ngẫm lại thấy hình như cũng có lý. Trước kia cậu từng đọc được tin, “tay súng” viết hộ tiểu thuyết thu nhập một tháng tới hàng vạn, cảm thấy nghề này cũng được, bèn mở taobao bắt đầu tìm từ khóa “tay súng”.
Á?
Vì sao hiện lên toàn là xịt sát trùng, phun sương, thuốc diệt gián hiệu tay súng… (⊙_⊙)
Hàn Chấn lại tìm từ viết hộ tiểu thuyết. Giờ đã hiện lên rất nhiều cửa hàng, cậu chọn bừa một nhà, hỏi CSKH: Các bạn viết hộ tiểu thuyết đúng không?
CSKH: Đúng vậy, viết hộ tiểu thuyết mạng đại cương chuyên nghiệp ký hợp đồng mua đứt, xin hỏi babi cần loại nào?
Hàn Chấn: Tôi muốn hỏi là…… mấy người muốn thuê tay súng không? Tôi viết tốt lắm, là tác giả ký hợp đồng với JJ!
CSKH gửi tới một cái emo khinh bỉ: Cút đi! Cửa hàng chúng tôi đủ tay súng rồi, đừng ảnh hưởng chúng tôi kinh doanh.
Hàn Chấn:…………
Cậu lại đổi bốn năm cửa hàng khác, tất cả đều nhận được kết quả y hệt. Nghe nói nghề này sư nhiều thịt ít, hầu hết đều viết nam tần khởi điểm hoặc là vô tuyến.
Mà lúc đó Hàn Chấn vẫn rất ngây thơ, vẫn chưa biết đến “vô tuyến”
Nghĩa là thế nào.
Cậu vắt óc nghĩ ra biện pháp khác, click mở group chat QQ, bắt đầu tìm “viết hộ tiểu thuyết mạng”.
Oa, quả nhiên hiện lên một đống group.
Hàn Chấn nhấn tham gia từng cái một, chỉ chốc lát đã được cho vào. Chưa đến vài phút, trong group đã điên cuồng spam.
Tất cả đều là quảng cáo.
【XXX văn học nhận bản thảo, nữ tần dài ngắn đều được. Tổng tài, tình yêu, hôn nhân, nghề nghiệp, giới giải trí, ngôn tình cổ trang hư cấu, ngôn tình hiện đại trùng sinh, cung đấu, làm ruộng, ngôn tình tiên huyễn, chồng quỷ minh hôn, vườn trường thơ ngây,…. Ngắn: Giữ bản quyền, 1000 chữ từ 35, mua đứt một ngàn chữ từ 65. Dài: Giữ bản quyền, 1000 chữ từ 15, mua đứt 1000 chữ từ 20. Email nhận bản thảo: 7758758@xx, đại cương 6000 từ, thời gian làm việc 24 giờ trả lời (nếu đã có tác phẩm hoặc thành tích, kể rõ và ra giá】
Hàn Chấn lập tức kích động. Ánh mắt cậu dừng lại ở “1000 chữ từ 65”, 3000 chữ sẽ là 195 tệ, nếu ngày nào cậu cũng viết 3000 chữ, một tháng chẳng phải sẽ có thu nhập 6000 tệ ư!
Con đường làm giàu mới!
Cậu vội vã thêm QQ của biên tập kia. Không ngờ biên tập này lại rất dễ nói chuyện, bảo cậu viết trước hai ngàn chữ thử xem, bao chỉ dạy bao sửa văn.
Chấn Chấn đáng eo: Trước kia tôi là tác giả ký hợp đồng với JJ, có thể tính là thành tích không (⊙v⊙)
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: Viết thể loại gì?
Chấn Chấn đáng eo: Đam mỹ
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: Ồ, không được.
Chấn Chấn đáng eo: Hức hức hức =_=
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: Cậu đang là tác giả JJ sao lại đi viết truyện vô tuyến, cậu như vậy là đi xuống đốc.
Chấn Chấn đáng eo: JJ khó sống quá, tiền nhuận bút quá ít, tôi sắp không sống nổi nữa huhuhu…… Cảm giác tiền nhuận bút chỗ các chị nhiều hơn
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: Đúng, chỉ cần cậu chăm chỉ viết là sẽ có cả đống tiền. Mau đi viết đi.
Chấn Chấn đáng eo: Có gì để tham khảo hông? Biên biên, gửi cho tôi một ít coi ~
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: Để tôi tìm thử xem
Sau đó, biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy gửi tới một đống link.
《 Trùng sinh 80: Cô vợ bé nhỏ có dị năng của anh bộ đội 》
《 Người mẹ phúc hắc đẻ ra em bé ciu: Daddy nhẹ thôi 》
《 Yêu phi tuyệt thế: Bệ hạ, dữ quá 》
《 Hầu gái bé nhỏ của thiếu gia tà khí: Hãy yêu em mạnh lên 》
Chấn Chấn đáng eo:…… Còn có gì nữa không?
Biên tập — Tử Nguyệt Huyễn Thủy: 《 Nhất phẩm độc y 》
Hàn Chấn cảm thấy cái tên này có vẻ bình thường, click mở, phát hiện đây là một truyện xuyên không cổ đại hư cấu.
Tóm tắt: Nàng là thần y thời hiện đại, một cây ngân châm xuất thần nhập hóa! Nhất thời xuyên không, hàn quang từ mắt tiểu thư tướng phủ yếu đuối bắn ra bốn phía, khuynh quốc khuynh thành! Phế vật thì sao? Con vợ lẽ thì sao? Hãy xem nàng mang thai bé con dễ thương thông minh làm cho Hoàng Thượng hối hận! Hất cẳng tiểu tam, thành công soán chỗ! Thằng nào đó: Ngươi vĩnh viễn là Hoàng Hậu duy nhất của trẫm.
Hàn Chấn xem xong hoảng loạn tâm thần, không biết có cảm tưởng gì. Cậu thầm nghĩ mình chắc chắn không viết ra được ngôn tình cổ đại, liền click mở một truyện hiện đại khác tên là《 Cô vợ nhỏ của tổng tài bá đạo: Yêu không ngừng được 》.
Tóm tắt: Nàng khí chất cao nhã, phong tình lười nhác, lại bị bạn thân mà nàng tin tưởng nhất cướp mất chồng chưa cưới! Một tờ hợp đồng, nàng bị bắt mang thai đứa con của gã đàn ông kia, tha phương!
Trước mọi người, hắn lãnh ngạo tà mị, là người một tay sáng lập nên đế quốc thương nghiệp khổng lồ. Phía sau, đối mặt với người con gái bé nhỏ mình yêu, trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ: Yêu, không, ngừng, được!
Hàn Chấn: “……………………”
No! Không! Cậu nói với bản thân, tuyệt đối không được từ bỏ! Tuy mù mắt, nhưng cậu chắc chắn sẽ viết ra được!!!
Hàn Chấn lập tức offline, hừng hực khí thế nhìn vào màn hình soạn thảo. Tiền tiền tiền tiền tiền! Cậu tự nhủ, đứng trước tiền bạc, tiết tháo gì đó đều là mây bay. Cậu hạ quyết tâm sẽ thay đổi tình trạng hiện tại của văn học mạng vô tuyến, viết nên một kiệt tác kinh thiên địa quỷ thần khiếp.
Đặt tên trước: 《 Trở về giới giải trí 》
Dù sao giờ đề tài này đang hot mà.
Tóm tắt:
Lâm Lạc Lạc lăn lộn lâu như vậy trong giới giải trí, hiểu rõ dù có diễn xuất tốt thì sao? Người mang diện mạo tầm thường như nàng suốt đời đều không thể thoát khỏi số mệnh nhân vật phụ.
Nhất thời trùng sinh, nàng phát hiện mình lại có được gương mặt thiên sứ cùng dáng người nóng bỏng ma quỷ. Không chỉ vậy, nàng còn mang thai con của Boss thần bí nhất giới giải trí……
Viết xong đại cương, Hàn Chấn rất vừa lòng. Cậu cảm thấy áng văn này của mình vừa có điểm G vừa có em bé ciu, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tuyệt đối có thể hút mắt người đọc.
Vài phút sau, cậu gõ xong chương 1 gửi biên tập.