16
Từ hôm đó, Tống Cảnh Húc cách dăm ba ngày lại tới tiệm, gọi một ly cà phê rồi ngồi lì cả ngày.
Hiểu Nham, nhân viên của tiệm, cực kỳ cảnh giác.
"Chị Thính Nhiên, gã kia bất ổn lắm."
"Trông thì bảnh bao mà cứ nhìn chị chằm chằm, em thấy gã không có ý tốt đâu, chị phải cẩn thận. Hay là báo cảnh sát đi."
Nói đoạn con bé rút điện thoại ra.
Tôi giữ tay nó lại: "Không sao, chồng cũ của chị đấy."
"Ồ... Hả?" Mắt Hiểu Nham trợn ngược, nhìn tôi rồi lại nhìn Tống Cảnh Húc.
Nó thì thầm: "Thế càng phải phòng bị. Giờ nhiều vụ án mạng do mâu thuẫn tình cảm lắm."
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên Tống Cảnh Húc bị coi là tội phạm tiềm năng.
Nếu là người khác, phản ứng đầu tiên chắc chắn sẽ hỏi lý do ly hôn, dù sao Tống Cảnh Húc cũng vừa đẹp trai vừa nhiều tiền.
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Hiểu Nham hừ lạnh: "Đã để chị phải ly hôn thì chắc chắn gã phạm lỗi không thể tha thứ."
Vừa định khen con bé không bị nhan sắc mê hoặc, lại nghe nó nói tiếp: "Em thấy Phó tổng và chị đẹp đôi hơn nhiều."
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Phó Minh Châu liếc Tống Cảnh Húc một cái, đi thẳng về phía tôi.
"Phó tổng lại tới đón chị Thính Nhiên tan làm à?" Con bé nháy mắt trêu chọc.
Phó Minh Châu chào nó một tiếng, dịu dàng bảo tôi: "Đi thôi, tôi đưa cậu về."
Dưới ánh nhìn rực cháy của Hiểu Nham, tôi theo Phó Minh Châu ra cửa.
"Tối nay trở gió, hơi lạnh đấy." Anh khoác áo lên vai tôi.
Định từ chối thì Tống Cảnh Húc đuổi theo.
"Thính Nhiên, đừng đi với hắn!"
Tôi chưa kịp nói, Phó Minh Châu đã lên tiếng: "Tống tiên sinh dùng thân phận gì để yêu cầu Thính Nhiên?"
"Nếu là người theo đuổi, chúng ta công bằng cạnh tranh; nếu là chồng cũ, anh nên đi chỗ nào mát mẻ mà nghỉ ngơi đi."
Đối mặt với sự khiêu khích của Phó Minh Châu, Tống Cảnh Húc nghẹn lời, rồi cố chấp: "Chúng tôi có con chung!"
Phó Minh Châu cười nhạt: "Tống tiên sinh, cần tôi nhắc không, giờ là thế kỷ 21 rồi. Tư tưởng của anh vẫn dừng lại ở thời đại 'bố quý nhờ con' à?"
"Anh...!"
Phó Minh Châu ngắt lời: "Ồ, tôi quên mất, với gia đình 'ba đời hoàn tông' của anh thì chuyện này chắc to tát lắm. Nhưng tôi vẫn khuyên anh nên tiến bộ một chút."
Chuyện "ba đời hoàn tông" không phải bí mật, họ tên đã rành rành ra đó.
Năm xưa, bố Tống Cảnh Húc yêu mẹ anh ta – một tiểu thư nhà giàu.
Do gia cảnh chênh lệch, bố anh bị ông ngoại Tống phản đối.
Cuối cùng, mẹ anh dùng cái ch/ết ép buộc ông ngoại mới nới lỏng: Kết hôn cũng được, nhưng phải ở rể.
Vì tình yêu, bố anh đồng ý.
Cho đến khi chúng tôi có Cảnh Hành, lúc này Tống Cảnh Húc đã tiếp quản tập đoàn Tống thị.
Bố anh nhớ lại chuyện cũ, thở ngắn than dài, cuối cùng chốt lại: "Nhà họ Cố chúng ta không thể không có hậu."
Thế là, Cảnh Hành mang họ Cố.
Đây chẳng phải chuyện vinh quang gì, bị người ta lôi ra nói, nhất lại là tình địch, mặt Tống Cảnh Húc đỏ gay vì tức.
Tôi đứng một bên xem đến hăng say.
Hóa ra đàn ông đấu khẩu cũng đặc sắc thế này.
Đủ rồi.
Tôi tháo chiếc áo trên vai trả lại Phó Minh Châu.
"Không xa lắm, không cần tiễn đâu."
17
Ngày hôm sau xuống lầu chạy bộ.
Vừa liếc mắt đã thấy Tống Cảnh Húc và Cảnh Hành đợi sẵn dưới sân.
Thấy tôi, mặt Cảnh Hành thoáng tia hân hoan.
Thằng bé chạy về phía tôi hai bước rồi chợt nhớ ra điều gì mà khựng lại, mặt đầy vẻ đắn đo.
Tống Cảnh Húc đẩy nó một cái: "Cảnh Hành, không phải con đòi gặp mẹ sao? Đi đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hen-nhau-o-hai-thanh/5.html.]
Lời là nói với con, nhưng mắt anh ta lại dán c.h.ặ.t vào tôi.
Cảnh Hành do dự hồi lâu, rốt cuộc vẫn không bước tới.
Tống Cảnh Húc lấy thứ gì đó từ trong xe, đi về phía tôi.
Anh ta nở nụ cười gượng gạo: "Thính Nhiên, em chưa ăn sáng phải không? Anh mua cháo thịt băm hột vịt bắc thảo em thích nhất đây, vẫn còn nóng."
Tôi thản nhiên liếc nhìn cái túi trên tay anh ta: "Tôi không còn thích nữa."
Câu trả lời ngoài dự tính khiến anh ta lúng túng.
Nhưng anh ta nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh: "Em thích gì? Anh đi mua ngay." Nói đoạn định quay người đi.
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
"Tống Cảnh Húc," tôi gọi giật lại, "Không cần đâu. Chúng ta đều biết không thể quay lại, hà tất phải thế."
Tống Cảnh Húc im lặng nửa ngày, lầm bầm: "Thật sự... không thể quay lại sao?"
Tôi không trả lời, sải bước rời đi.
"Bố ơi, mẹ không về với chúng ta ạ?" Tiếng của Cảnh Hành bị gió cuốn vào tai tôi.
Hệ thống cảm thán: "Đây là lần đầu tôi thấy Tống Cảnh Húc xuống sắc thế này."
Tôi nhắc nhở: "Thương xót đàn ông là vận hạn cả đời đấy."
"Biết rồi, biết rồi mà." Hệ thống nói: "Hiện tại mức độ yêu thương và mức độ hối hận đều đạt 100%. 10 tỷ tiền thưởng đấy! Cô định làm gì?"
July đã đi vào quỹ đạo, tôi muốn mở thêm vài chi nhánh.
Hải Thành là ngôi sao mới về du lịch, mảng homestay vẫn còn trống trải, tôi định mở một cái.
Nhưng trước đó...
Tôi phải đi dự một cuộc hẹn, một cuộc hẹn cũ.
18
"Thính Nhiên, đợi chúng mình tốt nghiệp, đi du lịch nhé." Tiêu Minh Vi ngẩng đầu khỏi điện thoại bảo tôi.
"Được chứ, đi đâu?"
Thấy tôi đồng ý, cậu ấy vội sáp lại, hào hứng: "Đi cài hoa!"
Trên phố, đâu đâu cũng là những cô gái đội vòng hoa trên đầu.
Tôi đứng trước một cửa tiệm, được chủ quán nhiệt tình đón vào.
Tay nghề chủ quán điêu luyện, chẳng mấy chốc, một vòng hoa xinh đẹp đã được cài xong.
"Đẹp không?" Tôi hỏi hệ thống.
"Đẹp lắm!"
"Tiếc là tôi không thể trải nghiệm." Giọng nó đầy vẻ tiếc nuối không giấu giếm.
"Đợi đấy."
Tôi dùng b.út vẽ nguệch ngoạc lên giấy.
Một cô bé phiên bản Chibi đội vòng hoa hiện ra sống động.
"Nhìn xem."
"Đây là tôi sao? Đáng yêu quá!"
Truyện được dịch bởi Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭
Follow ngay fanpage FB: Mèo trắng ăn cơm trắng - 白猫次白饭 (ID: meotrangzhihu) ❤️
Để không bỏ lỡ bất kỳ chương mới nào và ủng hộ team dịch
Cảm ơn mọi người đã luôn yêu mến và ủng hộ
Tôi cầm điện thoại, chụp một bức ảnh cùng hình vẽ đó.
Sau đó, chúng tôi lại đến Cảnh Đức Trấn làm gốm, tới Đại Lý ngắm Nhị Hải, qua Tân Cương check-in hồ Sayram...
Đến Tây Tạng, tôi mang theo một chai rượu trắng bái tế vị nữ Thần Tài duy nhất – Trát Cơ Lạp Mục.
Tôi biết vị nữ thần này, tự nhiên cũng là từ những lời phổ cập kiến thức của Tiêu Minh Vi.
Nhớ khi ấy cậu ấy mặt đầy khao khát: "Cầu tài nhất định linh nghiệm, dù sao thì girls help girls mà!"
Tôi thành tâm bái lạy, dâng khăn khada lên Trát Cơ Lạp Mục, đưa rượu trắng cho các nhà sư trong chùa.
Họ đổ rượu vào rãnh, hương rượu thoang thoảng lan tỏa trong chớp mắt.
Tôi thầm gửi một tâm nguyện cho người bạn cũ.
Cuối cùng, tôi đi thăm bố mẹ Tiêu Minh Vi.
Họ trông già đi rất nhiều so với lần trước tôi đến.
Chẳng biết từ bao giờ đầu đã bạc trắng.
Họ nhìn tôi, như thể xuyên qua tôi để tìm bóng dáng con gái mình, hốc mắt dần đỏ hoe.
------