1
Giáng sinh hằng năm là ngày lợn nái trong làng sinh sản, cũng là ngày Tết Đỉa của làng chúng tôi.
Trước Giáng sinh, đàn ông trong làng lùa lợn ra ruộng đỉa nhà mình, để ở đó cho đến ngày lễ.
Đến đúng ngày Giáng sinh, những gã đàn ông vung tay quất roi vào những con lợn đang bị đỉa bám đầy người.
Con lợn gào thét t.h.ả.m thiết, chạy nhảy loạn xạ trong ruộng đỉa để rũ bỏ những con đ*a đã hút no m.á.u khỏi người.
Vô số thương lái d.ư.ợ.c liệu từ khắp nơi đổ xô về làng để thu mua những con đ*a béo mầm đã nuôi suốt một năm qua.
Ngoài loại đỉa chất lượng cao, thứ thu hút họ còn có món Heo Đỉa trong truyền thuyết.
Đây là những ngày bận rộn nhất làng. Ngoài việc thu hoạch đỉa, người ta còn phải nướng những con Heo Đỉa vừa mới chào đời để đấu giá tại chỗ.
Nhưng trước đó, đàn ông trong làng phải bắt một con Heo Đỉa trưởng thành để tế thần Đỉa.
Con Heo Đỉa dùng để tế lễ phải chọn con to nhất, béo nhất và có nhiều đỉa bám trên người nhất.
Lưu đầu bếp trong làng đã chuẩn bị xong than củi và gia vị từ sớm, chỉ chờ đám đàn ông đưa vật tế đến là sẽ gác lên than gỗ đào đỏ rực để nướng, sau đó phân chia đấu giá công khai.
Nghe nói đàn ông ăn Heo Đỉa này vào không chỉ sống thọ, mà đến già vẫn giữ vững bản lĩnh.
Thế nên giá khởi điểm cho mỗi miếng thịt đều là mười nghìn tệ.
2
“Con kia, đúng rồi, chính là con đó, con đó to nhất!”
“Đó là lợn nhà lão Thôi mà!”
Bố tôi và Thôn trưởng già vung roi vây bắt một con lợn béo đen sì. Con lợn rít lên một tiếng bi t.h.ả.m rồi lao thẳng về phía tôi nhưng đã bị bố tôi dùng dây thừng tròng vào cổ, quật ngã xuống đất.
Chữ “Thôi” viết bằng màu đỏ trên trán nó đang chĩa thẳng về phía tôi.
Ngay sau đó, bố tôi bưng một chậu dầu nóng dội thẳng lên người con lợn đen. Nó gào rống lên đau đớn, lớp da đen bong ra để lộ thân hình trắng trẻo, m.á.u tươi rỉ ra từ từng thớ thịt. Có lẽ vì quá đau đớn mà con lợn không ngừng run rẩy.
Thôn trưởng già cầm lớp da lợn giũ mạnh, vô số con đ*a bị dầu nóng làm cho cuộn tròn rơi xuống đất, con nào con nấy béo múp, màu đen pha lẫn sắc đỏ.
Đám đàn ông ùa tới, nhặt những con đ*a đã chín tái dưới đất lên ăn ngấu nghiến. Dòng nước đen đỏ nhanh ch.óng nhuộm đầy miệng bọn họ.
“Nhanh, trói c.h.ặ.t lại, khiêng lên!”
Mấy chú bác nuốt nước miếng ừng ực, dùng dây thép trói bốn chân con lợn đã lột da đang thoi thóp vào một khúc gỗ to bằng bắp tay, khiêng lên rồi gác lên đống than đỏ rực.
Đám đông hò reo vang dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/heo-dia/chuong-1.html.]
Không biết có phải ảo giác không, dường như tôi thấy trên lông mi con lợn vương một giọt nước mắt, trông rất quen thuộc.
3
“Thưa quý vị, đây chính là vật tế của năm nay, đến từ nhà lão Thôi, ứng cử viên cho chức Thôn trưởng nhiệm kỳ tới.”
Thôn trưởng chỉ tay về phía bố tôi, ông ta nở nụ cười đầy tự hào, vẫy tay chào mọi người.
Đôi mắt con lợn trên đống than dần đỏ quạch, nó nhìn chằm chằm vào bố tôi, phát ra tiếng kêu “hộc hộc” miệng chảy m.á.u, bên trong đống ấy thấp thoáng có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
“Lão Thôi, mau! Buộc miệng nó lại!” Thôn trưởng hét lên.
Bố tôi dùng sức ép c.h.ặ.t cái miệng lợn đang há ra, lấy dây thừng quấn c.h.ặ.t bảy tám vòng.
Đàn ông trong làng và những thương lái d.ư.ợ.c liệu đều vươn dài cổ ra như lũ gà trong chuồng, mũi phập phồng, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khích, ai nấy đều không ngừng nuốt nước bọt.
Lửa càng lúc càng to, m.á.u trong miệng lợn trào ra ngày càng nhiều. Nó không chịu nổi nhiệt độ cao nên vùng vẫy dữ dội, bụng lợn phập phồng như sóng cuộn, có thứ gì đó đang chen nhau đ.â.m vào trong thịt.
Cơn đau thấu xương khiến nó giật đứt cả dây thừng ở miệng, “oẹ” một tiếng nhả ra một đống hỗn lộn đen đỏ.
Đống đó quấn quýt, bò lổm ngổm rồi rơi xuống đống lửa, phát ra tiếng “xèo” kéo dài.
Mùi thịt thơm nức mũi tỏa ra. Bố tôi nuốt nước miếng, dùng đôi đũa tre dài gẩy đống đó ra.
Đó là một b.úi đỉa lớn đang bò lổm ngổm, vừa chạm vào than hồng vài giây đã bị nướng khô. Vô số dân làng vây quanh, dùng đũa dài gắp đỉa trong đống than để ăn.
“Thơm thật đấy!”
“Tam gia, mau lại làm một miếng đi, ăn xong là tối nay cụ lại hồi xuân ngay.”
“Thằng ranh này! Nói bậy bạ gì đó? Mà thơm thật, công nhận đỉa này có vị thịt lợn.”
Bố tôi ở gần nên vớ lấy năm sáu con nhét đầy mồm, ăn đến mức nước miếng chảy ròng ròng.
4
Đột nhiên, một tiếng thét ch.ói tai vang lên: “Á, trời ơi, Linh Linh ơi, Linh Linh của mẹ! Lũ khốn kiếp các người!”
Mẹ tôi khệ nệ vác cái bụng lớn, run rẩy chỉ vào con lợn trên giá than, mắt trợn trừng như sắp rách ra, gào khóc t.h.ả.m thiết.
“Lão Thôi, làm ăn kiểu gì vậy? Đến vợ cũng không nhốt cho c.h.ặ.t, để nó chạy ra đây làm xấu mặt!” Sắc mặt Thôn trưởng già lập tức tối sầm lại.
Bố tôi mặt xanh mét, giơ bàn tay đầy dầu mỡ và vết m.á.u lên tát thẳng mặt khiến mẹ tôi ngã nhào xuống đất: “Gào cái gì mà gào? Linh Linh gả đi từ lâu rồi, cái đồ đàn bà điên này!”
Mẹ tôi vừa khóc vừa dùng cả tay lẫn chân bò về phía con lợn trên giá: “Linh Linh, đó chính là Linh Linh của tôi! Trên chân phải nó có một cái bớt.”
Lúc này con lợn đã không còn hơi thở, miệng há hốc, lớp da bắt đầu rỉ mỡ. Mỡ rơi xuống than hồng phát ra những tiếng “xèo xèo” giòn tan.
-