Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Heo Yêu Diêm Vương

Chương 43

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở bên dưới sau một loạt tiếng kinh hãi, lại nghe thấy

tiếng kêu thảm thiết của A Hà, đầu cô ta ngẩng mạnh lên, trên mặt nhiều thêm

một vết thương đang bốc khói.

Vu Lạc Ngôn tay cầm dao găm chém một nhát nữa lên cánh

tay cô ta, A Hà đau đớn thả lỏng tay, Vu Lạc Ngôn rơi xuống đất, lăn một vòng.

Còn chưa đợi anh đứng vững, A Hà đã nhào đến, cô ta

tóm lấy Vu Lạc Ngôn ném lên tường, "choang" một tiếng, dao rơi trên

mặt đất, A Hà hét lớn, lao đến ép lên người Vu Lạc Ngôn.

Lần này Vu Lạc Ngôn không còn sức kháng cự, trong tình

thế ngàn cân treo sợi tóc, có hai bóng người cùng lúc bay đến, hất A Hà ra, lại

có mấy người chạy tới đỡ Vu Lạc Ngôn dậy.

"A Hà, chúng tôi cấp B không uống máu sống, theo

lý mà nói năng lực không mạnh bằng cấp A, nhưng cô đừng có quên, chúng tôi cũng

là Huyết tộc, bản lĩnh cô có, chúng tôi cũng có." Mấy người còn coi là có

chút sức chiến đấu của Huyết tộc chắn trước mặt Vu Lạc Ngôn, bọn họ nhe nanh,

giương móng vuốt ra. Còn có hai người đã xông vào trong vòng chiến giữa Chúc Tiểu

Tiểu và cô gái áo đỏ.

Những người khác ôm lấy trẻ con, toàn bộ lùi đến góc

nhà. A Hà lúc này đã mất hết lý trí, cô ta chí biết Vu Lạc Ngôn kia có máu sống

thơm ngon. Cô ta nhe nanh, gầm gào rồi xông đến.

Không có máu sống và kinh nghiệm săn bắt, đích xác là

khiến sức tấn công của cấp B hơi yếu, huống hồ trong phòng đều là những người

già cả từ trước đến nay chưa từng đánh giết. Cho nên phía bên này, hai người

Huyết tộc đến giúp Chúc Tiểu Tiểu, chẳng mấy chốc đều bị cô gái áo đỏ đánh ngã.

Nhưng bọn họ ra tay trợ giúp cũng khiến Chúc Tiểu Tiểu

đỡ được phần nào, cô quay lại nhìn Vu Lạc Ngôn. Anh bên đó đã có người tương

trợ, Chúc Tiểu Tiểu cũng ít nhiều yên tâm hơn. Trước mắt cần phải nhanh chóng

xử lý hai con quỷ hút máu cấp A này, tình hình bên ngoài không biết thế nào

rồi, tiếng đánh nhau trên lầu vẫn chưa ngừng, có lẽ là một trận ác chiến.

Chúc Tiểu Tiểu "roạt roạt" hai nhát kiếm,

lại tấn công về phía cô gái áo đỏ. Cô gái áo đỏ tốc độ cực nhanh, vụt một cái

nhảy lên nóc nhà, đó là phạm vi Chúc Tiểu Tiểu dùng Tiểu Phấn Hồng không thể

tấn công đến được. Hai người Huyết tộc một trái một phải cũng nhảy lên trên,

muốn tấn công cô gái áo đỏ, nhưng một người đã bị cô ta đạp bay, người còn lại

cũng bị bóp cổ, ép đến góc tường.

Cô gái áo đỏ cười hung ác: "Tao đánh mệt rồi, máu

cấp B tao cũng muốn thử xem". Cô ta nói xong, liền cắn xuống cổ đồng loại

mình.

Chúc Tiểu Tiểu thấy vậy, trong tình huống cấp bách

vung tay phóng Tiểu Phấn Hổng về phía cô gái áo đỏ.

Cô gái áo đỏ nghiêng người tránh đi rồi nhào thẳng tới

chỗ Chúc Tiểu Tiểu. Mọi người thấy vậy kinh hoàng thất sắc, muốn tương trợ

nhưng bản thân lại chẳng thể làm gì.

Chúc Tiểu Tiểu hai tay trống không rõ ràng đã không

còn khả năng kháng cự. Cô gái áo đỏ lao đến, vô cùng sung sức, cực kỳ tự tin,

nào có ngờ được, ở phía trước đợi cô ta lại là nỗi đau đớn kinh hoàng. Ngực cô

ta bị dính một chưởng, cơn đau đớn khủng khiếp thấu tới tận từng sợi thần kinh!

Cô gái áo đỏ bị đánh bay ra ngoài, đập lên trên tường

lại rơi xuống đất. Chúc Tiểu Tiểu thở dốc, ôm lấy tay phải, công lực của cô

không đủ, sử dụng Diêm Vương chú thực sự hơi quá sức. Nhưng lúc nguy cấp có thể

cứu mạng, cơn đau tê dại nửa người này cũng đâu là gì.

Sau lưng, một tiếng súng vang lên, Chúc Tiểu Tiểu vội

quay đầu, Vu Lạc Ngôn tay cầm súng đang đứng ở đó, A Hà trợn trừng mắt ngã

xuống trước mặt anh. Mấy người Huyết tộc bên cạnh biểu cảm khác nhau, nhưng đều

không giấu được vẻ thương cảm.

Trong chốc lát, cả căn phòng ngoại trừ tiếng khóc của

trẻ con ra thì không còn động tĩnh gì khác. Qua một lúc, Thiên Bà nói:

"Tiểu Tiểu, con đến đây, bà bà có lời muốn nói".

Chúc Tiểu Tiểu đi đến, Thiên Bà đuổi hết những người

xung quanh ra, khẽ giọng nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Huyết tộc mấy trăm năm

nay có một bí mật. Trong rừng cây ở phía bắc của thôn có phong ấn cất giấu một

viên huyết thạch, viên huyết thạch đó là một chìa khóa, dùng nó để mở khóa gì

thì không ai biết. Con phải nhanh một bước tìm ra viên huyết thạch đó".

Chúc Tiểu Tiểu kinh ngạc, nhỏ giọng hỏi: "Vì sao

ạ?".

"Ta không biết. Ta chỉ đột nhiên cảm ứng được

viên đá này đang gặp nguy hiểm, không thể để cho người khác cướp nó đi. Chuyện

xảy ra đêm nay chắc không chỉ đơn giản vì muốn khống chế Huyết tộc, điều bọn họ

muốn có lẽ chính là viên đá đó. Con à, chuyện này rất quan trọng, mau tìm viên

đá đi."

"Sau khi lấy được thì sao?"

"Ta cũng không biết, có lẽ một ngày nào đó con sẽ

có được lời khải huyền."

"Vậy mọi người ở đây phải làm thế nào?"

"Chúng ta có thể tự chăm sóc cho mình. Đi đi, nhớ

kỹ, viên đá đó rất quan trọng." Thiên Bà nhìn Bát Bát ở bên cạnh, lại nói:

"Chú chuột béo này còn rất suy nhược, cứ để nó ở chỗ ta, con làm xong việc

lại quay về đón nó".

"Dạ!" Chúc Tiểu Tiểu khó nhọc gật đầu:

"Bà bà yên tâm, con nhất định cố gắng hết sức!". Cô quay sang gọi Vu

Lạc Ngôn, đeo ba lô vũ khí lên chuẩn bị đi.

Mọi người Huyết tộc nhìn cử động của hai người bọn họ,

không ai ngăn cản. Thiên Bà gọi mấy người lại, bố trí sắp xếp những việc tiếp

theo. Chúc Tiểu Tiểu chuẩn bị xong, cáo từ Thiên Bà, rồi trong ánh mắt kinh

ngạc của mọi người, kéo cánh cửa có phong ấn kia ra.

Cô cùng Vu Lạc Ngôn đứng trong cầu thang cẩn thận nghe

ngóng, cuộc chiến trên lầu hình như cũng ngừng rồi, bọn họ nhìn nhau một cái,

rón rén bước lên trên. Trận chiến bên trên quả nhiên đã kết thúc, những người

trong thôn đang thu dọn, bố trí lại phòng thủ. Chúc Tiểu Tiểu yên tâm, kéo Vu

Lạc Ngôn nhanh chóng chạy ra ngoài.

Chuyện của viên huyết thạch từ miệng Thiên Bà nói ra

thì chắc chắn không thể tầm thường, Chúc Tiểu Tiểu cũng không dám làm bừa, cô

báo cáo với Ray một tiếng. Ray đang ở những tần số khác nhau liên tiếp nhận

được thông tin từ các hướng, anh hoàn toàn biết rõ những người nào có thể liên

lạc, nhưng người nào không thể làm phiền. Rất nhanh chóng Ray kết nối thiết bị

liên lạc của mấy bên với nhau, Âm Yến Tư nói đầu tiên: "Boss truy đuổi ma

thần Ám Dạ, chạy vào rừng cây phía bắc thôn rồi, tôi đang chạy về hướng đó".

"Ma thần Ám Dạ?" Chúc Tiểu Tiểu sốt ruột, đó

chẳng phải kẻ lần trước đánh Boss bị thương sao?

"Theo như lời Thiên Bà nói, ma thần Ám Dạ có lẽ

đang chạy đến chỗ viên đá kia, mọi người mau tản ra, đi về phía bên đó. Huyết

tộc có thể đối phó được với đám cấp A còn lại, ma quái bên này chắc đều sẽ đi

đến rừng cây, chúng ta cần phải tới hỗ trợ Boss", Âm Yến Tư ra lệnh.

Ray nhanh chóng tiếp lời: "Thư Đồng và bọn A Dũng

sắp đến rồi, tôi có bảo bọn họ mang trang bị loại lớn đến. Máy bay tuần tra của

cảnh sát đã tới, bây giờ tôi bảo bọn họ bay đến rừng cây, chúng ta có thể có

được hình ảnh giám sát từ trên không, sau khi phân tích địa hình sẽ gửi cho mọi

người".

"Phi Hà đâu?" Người hỏi câu này là Tư Mã

Cần.

"Xin lỗi, Tư Mã, vẫn chưa có tin tức. Tìm thấy

điện thoại của cô ấy rơi hỏng ở đầu đường, nhưng không nhìn thấy người, cũng

không có dấu hiệu xảy ra ẩu đả hay bị thương."

"A Dũng làm sao biết mà đến?", Cao Lôi hỏi.

"Mấy người bọn họ hai ngày nay được nghỉ, mọi

người ở bên đó tình thế không tốt, tôi sợ xảy ra chuyện, liền nhờ riêng bọn họ

giúp đỡ, công ty bên kia không biết. Chu Duệ dùng thiết bị ở công ty giúp chúng

ta, Happy và Smile cũng bao che, đám người tiếp quản công ty bên ấy hình như

không thông thạo những thứ này, bọn họ không biết gì cả."

Mọi người vừa từ các hướng khác nhau chạy vào rừng

cây, vừa thông báo tình hình.

"Tôi đã đến rồi, có một lán nhỏ giữa rừng, mọi người

đến đây tập hợp." Âm Yến Tư chạy đến nơi đầu tiên. Rừng cây này rất lớn,

đêm tối mịt mùng, chẳng nhìn thấy cái gì cả. Lúc đó hai chiếc máy bay đang di

chuyển trên không bật đèn thăm dò chiếu xuống, từ chỗ cái lán, nhìn không thấy

bóng dáng của Nghiêm Lạc và ma thần Ám Dạ gì đó.

Mấy người rất nhanh chóng đuổi đến nơi, Cao Lôi và Tư

Mã Cần bắt đầu làm ký hiệu ở cửa rừng. Ray thông báo: "Máy định vị trên

người Boss cho thấy anh ấy đang đi theo hướng chín giờ, mọi người cách khoảng 1

km nữa. Tôi gửi bản đồ địa hình có kèm hướng dẫn vào điện thoại mọi người rồi

đấy".

“Từ khi nào mà Boss biết để máy định vị ở trên người

vậy?”.

Ray cười nói: "Anh ấy bảo sợ Tiểu Tiểu hỏi anh ấy

đang ở đâu nên đeo vào để tôi dễ dàng chỉ rõ phương hướng cho cô ấy. Bây giờ

vừa hay lại có việc phải phái người đến". Mới thoải mái được đôi chút, Ray

đã lại lập tức căng thẳng: "Máy bay tuần tra quan sát thấy có người đang

tiến vào rừng cây, đi về phía Boss, không phải người của chúng ta, không biết

là Huyết tộc hay kẻ địch".

“Được, chúng tôi vào rừng cây rồi."

"Trong rừng có sương đen, tình hình không ổn lắm,

máy bay tuần tra không bám sát được nữa rồi."

"Chỗ chúng tôi tầm nhìn cũng rất hạn chế."

Âm Yến Tư giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng bước, anh lại cúi đầu nhìn bản đồ

hướng dẫn trên điện thoại.

Vu Lạc Ngôn kéo kéo dây ba lô: "Tôi có thể nhìn

rõ, đi theo tôi!".

Cao Lôi vừa đánh dấu lên thân cây vừa cười nói:

"Có mắt thần thật tốt".

Vu Lạc Ngôn bĩu môi: "Tôi chẳng phải chỉ có mỗi

bản lĩnh này sao".

Mọi người càng lúc càng tới gần Nghiêm Lạc, cả đoạn

đường không gặp phải trở ngại gì. Một lúc sau, cuối cùng cũng đến nơi, mọi

người giật thót mình.

Nghiêm Lạc lúc này không còn là Boss bọn họ thường

thấy nữa, anh toàn thân khí thế lạnh lẽo, tay cầm thanh trường đao đen tuyền,

nhanh như tia chớp, lực tựa ngàn cân, đang ác đấu với ba bóng đen.

Trong trận đánh, hai bên tung mình bay giữa không

trung, thân pháp cực nhanh, bóng chưởng bay tứ phía, chẳng khác gì những hình

ảnh trong phim võ hiệp viễn tưởng.

Chúc Tiểu Tiểu nhìn một lát, thì thầm nói: "Tình hình

thế này, chúng ta cũng chẳng giúp được gì".

Vu Lạc Ngôn lại đột nhiên hét lên: "Cái con ở

giữa kia!".

Thanh trường đao của Nghiêm Lạc chớp nhoáng chém tới

bóng đen ở giữa, bóng đen đó nhanh chóng né ra sau, hai bóng đen còn lại cũng

theo đó phải lùi mấy bước, rõ ràng đã bị loạn thế trận.

Vu Lạc Ngôn lại hét: "Bên trái!".

Thanh trường đao trong tay Nghiêm Lạc không ngừng tấn

công, roạt một cái lại bổ xuống bóng đen bên trái. Bóng đen đó bị chém trúng,

tựa như đứt lìa cả cánh tay, lắc mạnh rồi biến mất. Hai bóng đen kia nhanh

chóng hợp lại, tan ra khuyếch tán trong màn sương đen của rừng cây.

Lúc này Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên đẩy Vu Lạc Ngôn ngã

sang bên, một luồng gió mạnh đang quét tới chỗ anh vừa lực đạo rất mạnh, thậm

chí mặt đất ở đó còn bị chém nứt ra một khe.

Vu Lạc Ngôn sợ đến há miệng trợn mắt, Nghiêm Lạc phi

thân tới như một mũi tên, chắn trước người anh, xoay bàn tay xuất chưởng ngăn

luồng gió lại. Từ giữa màn sương đen bước ra, chính là Bắc Âm Vương.

"Lại là ông! Đúng là không biết xấu hổ, đại thần

còn lén tấn công con người." Chúc Tiểu Tiểu kéo Vu Lạc Ngôn dậy, nhìn thấy

là Bắc Âm Vương kẻ tiểu nhân xấu xa này, liền tức giận.

Bắc Âm Vương nhìn cô một cái, vốn cho rằng đòn tấn

công vừa rồi chắc chắn đánh trúng, không ngờ rằng linh lực cảm ứng của tiểu nha

đầu này lại mạnh như vậy. Gã thanh niên trẻ có thiên nhãn kia sẽ là trở ngại

lớn, không thể không trừ bỏ.

Nghiêm Lạc lạnh mặt, bước ngang sang, chắn ánh nhìn

của Bắc Âm Vương.

Bắc Âm Vương hừ một tiếng: "Sao làm cái gì cũng

đụng phải ngươi thế nhỉ?".

Nghiêm Lạc cau mày nói: "Những việc ông làm thực

sự là khiến người ta khinh ghét".

"Diêm La, ngươi cứ gắng sức khua môi múa mép đi,

nghe kỹ lời ta, ngươi đắc ý không còn được lâu đâu.” Bắc Âm Vương vừa nói vừa

đưa lòng bàn tay ra, trong sương đen, từ không trung hiện ra một thanh kiếm

dài, nằm chắc trong tay Bắc Âm Vương.

Chúc Tiểu Tiều có chút căng thẳng, vừa rồi nếu ba bóng

đen đó là ma thần Ám Dạ, bây giờ lại thêm cả Bắc Âm Vương nữa, vậy phải ứng phó

làm sao đây?

Nghiêm Lạc vung trường đao, hoàn toàn không để ý đến

lời khiêu khích của Bắc Âm Vương.

Đồng tử Bắc Âm Vương hung dữ co rút lạt bóng người

lướt như chớp, chém một kiếm về phía Nghiêm Lạc. Nghiêm Lạc nhón chân, người đã

vút lên trên, xoay mình tránh lưỡi kiếm, thanh trường đao trong tay trực tiếp

chém thẳng vào cổ Bắc Âm Vương.

Hai vị đại thần tiến tiến lùi lùi đánh nhau, mấy người

bọn Chúc Tiểu Tiểu ở bên dưới chụm đầu lại, nhỏ giọng bàn bạc.

"Bọn Bắc Âm Vương đến rừng cây, chắc chắn cũng vì

viên đá gì đó kiạ, ma thần Ám Dạ bây giờ không thấy rồi, có phải là để Bắc Âm

Vương ngăn Boss, sau đó hắn ta đi tìm viên đá?"

"Màn sương đen bây giờ thực sự không còn dày như

vừa rồi nữa."

"Máy bay tuần tra nhìn thấy hướng di chuyển của

màn sương đen, là về phía bắc", Ray nói. Anh vẫn đang theo dõi tình hình

bên này.

Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên nói: "Tôi có một dự

cảm!".

Ánh mắt mọi người đều hướng về phía cô: "Cái

gì?".

"Chúng ta phải mau đi về phía bắc, viên đá ở bên

đó." Chúc Tiểu Tiểu thực sự không chắc chắn, nhưng chẳng biết vì sao cô cứ

cảm giác mình đang bị thúc giục, phải mau đi về hướng đó.

Âm Yến Tư nhìn cô: "Linh lực cảm ứng của cô đột

nhiên mạnh hẳn lên".

Chúc Tiểu Tiểu chợt nhớ ra, cô giơ tay trái lên, để lộ

vòng chỉ đỏ: "Đây là Thiên Bà cho tôi, bà ấy nói có thể tăng cường khả

năng cảm ứng. Tôi cũng thấy rất lạ, tự nhiên lại biết được chỗ Vu Lạc Ngôn đứng

rất nguy hiểm".

'"Đã là như thế, vậy cứ theo cảm giác của Chúc

Tiểu Tiểu, chúng ta cùng đi về phía bắc, ngăn cản ma thần Ám Dạ."

Cao Lôi đẩy đẩy gọng kính, rất hứng thú đối với thách

thức khó khăn này.

Âm Yến Tư vươn tay xoa lên thanh đại đao trên lưng, đồ

cướp được trong tay ma thần, chuyện này khiến nhiệt huyết trong anh cũng bắt

đầu trào dâng, anh khua tay một cái: "Chúng ta đi!".

Chúc Tiểu Tiểu quay đầu hét một tiếng với Nghiêm Lạc:

“Boss, anh nhất định phải đánh cho lão già đáng chết này bò lăn bò càng nhé,

bọn em đi xử lý ma thần Ám Dạ đây!".

Mấy người bắt đầu chạy về phía bắc, Bắc Âm Vương cười

nhạo rồi đánh một chưởng về phía họ, hét: "Chỉ dựa vào mấy con người các

ngươi? Suy nghĩ kỳ cục, không biết tự lượng sức mình!".

Nghiêm Lạc vung tay phóng ra một luồng gió, luồng gió

cuộn lại, chặn một chưởng kia của Bắc Âm Vương. Sau đó anh chém liền hai đao,

ép lùi Bắc Âm Vương rồi đột nhiên gieo mình xuống, chắn giữa ông ta và mấy

người.

"Đi đi, phải cẩn thận!" Nghiêm Lạc vẫn luôn

cảm thấy sức mạnh của con người không thể xem nhẹ, tuy bọn họ còn chưa được

huấn luyện tốt, nhưng mà, chuyện nên làm cứ để bọn họ làm đi.

Có Boss chống lưng, Tư Mã Cần giơ ngón tay giữa lên

với Bắc Âm Vương, Âm Yến Tư cười khinh miệt, Cao Lôi nhướn nhướn mày lên, vuốt

ngược tóc ra sau. Chúc Tiểu Tiểu thấy mọi người như thế cũng vững gan hơn, làm

mặt quỷ chọc tức Bắc Âm Vương. Vu Lạc Ngôn cuối cùng không nhịn được nữa, ha ha

cười lớn, anh cũng chạy ra, lắc lắc mông nhảy mấy bước.

Mọi người thị uy xong, quay đầu cùng chạy lên núi phía

bắc.

Chúc Tiểu Tiểu vừa chạy vừa hét: "Ông Nghiêm, ông

phải cẩn thận, không được bị thương đó".

Bắc Âm Vương cực kỳ tức giận, ông ta là đại thần

thượng cổ, hô phong hoán vũ, thậm chí còn từng nắm giữ chuyện sống chết của

những con người bé nhỏ, chưa bao giờ phải chịu sự sỉ nhục như thế này. Diêm La

trước mặt ánh mắt sáng lên, khóe miệng ngậm cười, anh đang vì câu nói "ông

Nghiêm" kia của Chúc Tiểu Tiểu mà tâm trạng vui vẻ, nhưng biểu cảm như thế

này ở trong mắt Bắc Âm Vương, thực sự là đổ thêm dầu vào lửa.

Bắc Âm Vương trong lòng căm hận, ông ta cắn răng cầm

kiếm tấn công. Thực ra luận về công lực, ông ta bị phong ấn quá lâu, đã không

còn như hơn một nghìn năm trước, mà Diêm La tu luyện nhiều năm như thế lại có

nhiều tiến bộ thần tốc, chỉ là anh bị thương chưa khỏi, cho nên lúc này tranh

đấu với ông ta mới không phân cao thấp. Nhưng Bắc Âm Vương, ông ta từ trước đến

nay không làm chuyện mà bản thân không nắm chắc, mục đích của ông ta chính là

giữ chân Diêm La, để ma thần Ám Dạ có thể đi lấy huyết thạch.

Phàm là thứ có lợi cho ông ta, ông ta đều muốn cướp

về. Ổng ta từng bước từng bước hành sự đến bây giờ, nhất định phải làm cho thế

giới này trời long đất lở, phải báo bằng hết mối thù hơn một nghìn năm trước.

Diêm La, Tất Mặc Kỳ, Cửu Thiên Huyền Nữ, còn cả một đám gọi là thần tiên giả

nhân giả nghĩa của thiên đình kia, ông ta muốn để bọn họ phải hối hận vì đã không

làm khác.

Đại kiếp trời đất, giết thần diệt thế!

Lời tiên tri mới đẹp đẽ làm sao, Bắc Âm Vương ông ta

chính là căn cứ theo lời tiên tri này mà làm. Thứ nhất phải diệt, chính là Diêm

La. Ông ta đã cô lập Diêm La, nhưng còn giữ lại một chiêu rất tàn độc. Kế hoạch

của ông ta chỉ còn chút nữa thôi là có kết quả rồi. Không cần ông ta động thủ,

Diêm La sẽ tự chuốc lấy diệt vong.

Vậy mà Diêm La kia vẫn chưa biết thân, không biết ngày

chết của mình sắp đến, lại còn đưa mấy đứa loài người nhãi nhép tới chơi trò

cứu thế thật là đáng cười!

Bắc Âm Vương nhìn Nghiêm Lạc, nghĩ đến một ngày kia

anh biết được chân tướng, nghĩ đến một ngày kia anh bị giết chết, trong lòng

dậy lên tiếng cười mỉa mai. Diêm La, ngươi không đắc ý được lâu nữa đâu!

Bây giờ ông ta chỉ cần giữ chân Nghiêm Lạc, ma thần Ám

Dạ sẽ thuận lợi, nhanh chóng tìm được huyết thạch, mấy con người không biết

trời cao đất dày kia, cứ để bọn chúng làm đồ tế sống cho bóng đêm là được rồi.

Chúc Tiểu Tiểu lúc này chẳng để tâm lo sợ đối với Bắc

Âm Vương. Cô nhớ như in lời của Thiên Bà, bóng đêm sẽ đưa Boss đi. Cô vốn cho

rằng lời đó là chỉ kiếp nạn sẽ xảy ra trong đêm nay, bây giờ ma thần Ám Dạ lại

xuất hiện, Chúc Tiểu Tiểu có cảm giác, kiếp nạn của Boss chính do ma thần này

gây nên. Vì thế cô nhất quyết phải tiêu diệt ma thần Ám Dạ.

Thiên Bà còn nói, Chúc Tiểu Tiểu cô có thể cứu được

Boss, cho nên cô không sợ, cô nhất định phải toàn lực xông đến.

Mấy người rất nhanh chóng đã đến được chân một ngọn

núi ở phía bắc. Ray tra soát tin tức: "Đối phó với ma thần Ám Dạ cần phải

dùng đá nguyệt quang đánh lên quang chú phù ấn để tạo ấn sáng áp chế hắn ta. Đá

nguyệt quang lớn, trong kho công ty có một viên, nhưng không có quang chú phù

ấn, bây giờ cũng không kịp lấy rồi. Tôi gửi hình vẽ ấn sáng vào điện thoại của

các bạn trước, các bạn có cơ hội thì dùng nhé".

Tin tức này như một đòn đả kích đối với Chúc Tiểu

Tiểu: "Nói như vậy, chúng ta không có vũ khí khắc chế hắn ta, chẳng phải

không còn hy vọng rồi sao?". Mọi người chạy đuổi theo màn sương đen, trong

màn sương, đến ánh đèn thăm dò của máy bay tuần tra cũng chẳng chiếu được bao

nhiêu, càng chẳng hy vọng gì vào cái ấn sáng của đá nguyệt quang.

"Đến Phục ma chú cũng không được sao?" Âm

Yến Tư vốn cho rằng câu chú sát thủ này có thể dùng được.

"Với cấp bậc của ma thần Ám Dạ, mọi người phải

dùng Ngũ tinh liên châu trận, xuất Phục ma chú mới có đủ uy lực, nhưng bây giờ

trong năm người các bạn, Tiểu Tiểu và Vu Lạc Ngôn đều không được, còn lại ba

người, cứ coi như một lát nữa Thư Đồng chạy đến, cũng chỉ có bốn. Phục ma chú

không thu phục được hắn ta." Ray đang ở trước máy tính, nhanh chóng tính

toán cấp độ năng lượng.

Vu Lạc Ngôn biết mình chẳng mấy hữu dụng trong phương

diện võ lực, anh đứng trên một phiến đá lớn gắng hết sức nhìn lên núi, nhưng

xung quanh chỉ có sương đen, không tìm Ihấy tung tích ma thần Ám Dạ.

Chúc Tiểu Tiểu không kìm được chu miệng lên, hận bản

thân mình vô dụng, nếu như mình bản lĩnh lớn một chút, vậy thì có thể hợp đủ

năm người rồi.

Ray tiếp tục nói: "Vấn đề bây giờ là, cứ coi như

đủ năm người rồi ma thần Ám Dạ kia cũng chẳng phải là kẻ ngốc, sẽ không đứng ở

đó đợi mọi người tới đánh. Không vây được hắn ta, mọi người tập hợp đủ rồi cũng

chẳng làm gì được".

Âm Yến Tư ở dưới chân núi quan sát tứ phía, nói:

"Chúng ta bố trí Bùa trận dụ nó đi vào, lại dùng Phục ma chú thử

xem".

"Bùa trận phải có ánh sáng." Ray bổ sung

thêm, lại nói: "Mọi người ở nguyên tại chỗ nhìn coi, có điều kiện không?

Tôi có chủ ý, để máy bay tuần tra thử nhìn xem".

Lúc này sương đen từ từ di chuyển lên trên núi, ngọn

núi ở sau thôn Huyết tộc không quá cao, nhưng rất dốc. Âm Yến Tư cẩn thận quan

sát quang cảnh xung quanh, Tư Mã Cần và Cao Lôi làm ký hiệu trên địa hình. Chúc

Tiểu Tiểu nhìn ngó tứ phía, luôn cảm thấy sẽ có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, ở phía xa truyền đến âm thanh của động cơ xe,

tốc độ cực nhanh. Vu Lạc Ngôn đột nhiên chỉ lên giữa lưng núi hét: 'Tôi nhìn

thấy hắn ta rồi!".

Anh vừa dứt lời, từ tán cây trên đỉnh đầu đột nhiên có

một con quỷ hút máu nhảy xuống, trong chốc lát đẩy ngã anh. Tiếng hét kinh hãi

của Vu Lạc Ngôn cùng tiếng súng của Cao Lôi đồng thời vang lên, viên đạn bắn

trúng giữa lông mày con quỷ hút máu.

Vu Lạc Ngôn chân tay luống cuống đẩy thi thể ở trên

người ra, nhưng một con khác không biết từ chỗ nào lại xuất hiện, một lần nữa

ấn anh xuống.

Lần này Tư Mã Cần vừa nổ súng vừa xông đến, anh đạp

thi thể con quỷ hút máu kia ra, kéo Vu Lạc Ngôn dậy, lùi ra sau, địa thế trước

vách núi khá trống trải, có vẻ an toàn hơn một chút. Quả nhiên bọn họ vừa chạy

đi, trong rừng cây lập tức xông ra năm, sáu con quỷ, lao đến với tốc độ cực

nhanh.

Âm Yến Tư hơi nheo hai mắt, lật tay rút đại đao ra,

tiến lên phía trước mấy bước, quét một đường chém đứt đầu một con quỷ hút máu.

Con quỷ khác xông đến phía sau lưng anh, chưa kịp tới nơi đã bị Cao Lôi bắn

chết.

Tiếp theo đó lại có bảy, tám con quỷ tấn công đến,

Chúc Tiểu Tiểu và Vu Lạc Ngôn cầm súng gắng sức bắn. Súng của Tư Mã Cần hết

đạn, một con quỷ hút máu nhân cơ hội đó từ dưới đất nhào lên, tóm lấy cổ chân

anh. Tư Mã Cần đạp vào huyệt Thái Dương của nó. Quỷ hút máu hai tay vung mạnh,

muốn quật ngã anh. Tư Mã Cần thuận thế lăn xuống đất, rút dao nhọn ra ngồi lên,

chém vào cánh tay quỷ hút máu. Quý hút máu đau đớn buông tay ra, há miệng muốn

cắn, nhưng bị Tư Mã Cần một đao từ sau lưng đâm thẳng vào tim.

Chính vào lúc này, ba chiếc xe máy rít gió lao đến

cuốn lên một đám bụi đất và lá cây trên đường.

Xông đến đầu tiên là Thư Đồng, phía sau là A Dũng và A

Cường. Thư Đồng vừa lao xe thẳng vào đám quỷ hút máu, vừa liên tiếp nổ mấy phát

súng “Đoàng đoàng đoàng", mấy con quỷ, toàn bộ ngã xuống đất. Cô phanh xe

"kít" một tiếng dừng lại trước mặt bọn Chúc Tiểu Tiểu: "Hiếm khi

tôi xung trận uy vũ thế này, sao không để lại thêm mấy con cho tôi?".

Cao Lôi chỉ lên lưng chừng núi: "Đó có một con

lớn, có cơ hội để cô đủ uy phong một trận".

"Ma thần Ám Dạ?" Ray đã nói qua với Thư

Đồng, nhưng cô bây giờ nhìn cả nửa ngày cũng chỉ thấy một khối đen sì sì.

"Đúng."

Thư Đồng lại cẩn thận quan sát, nói: "Tôi cho

rằng đối phó với quỷ hút máu mà phải huy động toàn bộ lực lượng thì đã là vụ

việc rất lớn rồi, lại còn vận chuyển tới bao nhiêu trang bị lợi hại, không ngờ

lần này chúng ta phải chơi một trận hoành tráng đến thế”.

“Trang bị đâu?"

"Xe vận chuyển to quá không vào được, để lại cho

Huyết tộc cùng chơi với đám cấp A của bọn họ rồi. Nghe được tình hình ở chỗ Ray

chúng tôi liền lấy ba chiếc xe máy để sẵn trên ô tô lái vào đây," Thư Đồng

vỗ vỗ vào sau xe, những thứ hữu dụng, bọn họ đều chất trên xe máy mang theo.

A Dũng cùng nhìn lên lưng chừng núi một lúc lâu, hỏi:

"Chúng ta ở bên dưới đánh qua đánh lại, tên này vì sao không để ý đến

chúng ta?".

"Hì, hắn xem thường chúng ta."

Vu Lạc Ngôn lại nói: “Hắn ta hình như đang gõ vào vách

núi, tôi thấy có ấn bùa lóe lên".

Vậy chắc là có phong ấn bảo vệ huyết thạch." Âm

Yến Tư nói: "Xem ra hắn tìm thấy rồi".

"Phải ngăn cản hắn ta, Thiên Bà nói viên đá đó vô

cùng quan trọng," Chúc Tiểu Tiểu có chút lo lắng, làm thế nào bây giờ,

khoảng cách xa như thế, bọn họ đến bóng dáng của ma thần Ám Dạ còn chưa sờ vào

được, càng đừng nói đến chuyện giáp chiến với hắn ta.

Tiếng nói của Ray truyền tới trong thiết bị liên lạc

có chút hưng phấn: "Này, các đồng nghiệp, mọi người đều trốn đi một chút,

đèn chiếu thăm dò của máy bay tuần tra sẽ đại khái vẽ lên hình dáng của ấn bùa

để thử thăm dò phản ứng của ma thần Ám Dạ".

Tất cả mọi người lùi vào trong rừng cây, đèn thăm dò

trên hai chiếc máy bay đều chiếu lên ngọn núi nhỏ, giữa hai luồng ánh sáng hiện

lên hình ấn bùa, màn sương đen trong chốc lát tản ra, sau đó ngưng tụ lại ở chỗ

bóng tối. Vu Lạc Ngôn hét lên: "Hắn đang tránh hai đường ánh sáng

đó".

"Cho nên chúng ta có khả năng thắng không?"

Chúc Tiểu Tiểu vui mừng.

"Vẫn không thể, ấn sáng này chỉ có tác dụng dọa

dẫm nó, không phải là bùa tiêu chuẩn, không có lực sát thương."

Âm Yến Tư khóa chặt hai mày, dường như sắp nghĩ ra một

chủ ý nào đó. Lúc này trên cây đột nhiên truyền đền tiếng xào xạc, bóng một con

quỷ hút máu đang di chuyển nhanh như chớp. Tư Mã Cần phóng tới một phi đao, ngay

lúc phi đao của anh cắm vào ngực con quỷ hút máu, còn có một mũi đoản tiễn cũng

đồng thời lao tới.

Tư Mã Cần vừa thấy mũi tên đó, liền hét lên:

"Tiết Phi Hà, cô ra đây cho tôi!".

Lời anh còn chưa dứt, một mũi đoản tiễn khác đã từ sau

đầu bọn họ bay vút qua, bắn trúng một con quỷ hút máu khác đang ẩn thân trên

cây. Con quỷ hút máu kia sau khi bị thương gắng sức chạy, nhưng cuối cùng vẫn

bị Cao Lôi một phát bắn chết.

Tiết Phi Hà từ trên cây nhảy xuống: "Chỉ còn lại

hai con này thôi, đều giải quyết hết rồi".

Mọi người đều ngẩn ra, Tiết Phi Hà mất tích bây giờ

lại thần kỳ xuất hiện!

Nhưng Tư Mã Cần thì không phản ứng như vậy, anh đi đến

kéo cô lại, lớn tiếng trách: "Cô làm sao vậy, lúc nguy hiểm thế này, cô

lại loạn lên mất tích?".

Tiết Phi Hà sững lại, hình như bị Tư Mã Cần dọa, cô lí

nhí giải thích: "Tôi đâu có mất tích, tôi theo dõi quỷ hút máu kia, bọn

chúng lái một chiếc xe chở hàng nhỏ, tôi nhảy lên, kết quả làm rơi điện thoại

nên không liên lạc được…".

Tư Mã Cần lại quát: "Không liên lạc được? Cô có

biết nghĩ không vậy, đây là tập thể, không phải chỉ một mình cô...".

"Được rồi, Tư Mã, anh làm ầm lên gì đó, có bệnh

à!" Thư Đồng nhảy đến bảo vệ cho Tiết Phi Hà.

Tư Mã Cần lại muốn nói gì, Âm Yến Tư quát mọi người

quay lại: “Không cãi nhau nữa, làm chuyện chính! Ray, bảo máy bay tuần tra tiếp

tục dọa ma thần Ám Dạ, chúng tôi bên này cần một chút thời gian. Thư Đồng, Phi

Hà, dùng chu sa vẽ ấn bùa lên đèn xe máy, chúng ta phải vẽ mấy cái tiêu chuẩn

hơn của máy bay kia, chắc là hiệu quả tốt hơn chút. A Dũng, cậu đưa Vu Lạc Ngôn

nhận dạng hình dáng phong ấn, tìm ra bùa phá ấn thích hợp để lát còn dùng. Cao

Lôi, Tư Mã, A Cường, lấy ít xăng ra chỗ rộng rãi vẽ ấn sáng, không có nguyệt

quang thạch, chúng ta dùng lửa thử xem".

Mọi người nhất loạt gật đầu, Âm Yến Tư nhìn lướt qua

tất cả, tiếp tục nói: "Tôi, Tư Mã, Thư Đồng, Cao Lôi, Phi Hà, đứng theo

thứ tự này tạo Ngũ tinh liên châu trận, đánh Phục ma chú. Mọi người quan sát

tình thế, dẫn dụ tên kia đến chỗ ấn sáng, vây lại là tốt nhất. Không vây được

cũng phải gắng sức, ít nhất phải cầm cự được đến khi Boss tới. A Dũng, A Cường,

Tiểu Tiểu tìm cơ hội lên núi phá phong ấn lấy viên đá. Lạc Ngôn, anh theo dõi

động tĩnh của ma thần kia thật sát".

Anh vừa nói dứt lời, Ray bên kia liền kêu lên:

"Mọi người tốt nhất nhanh một chút đi, ma thần Ám Dạ đã phát hiện ấn sáng

đó là giả rồi".

Mọi người nhanh chóng chia nhau hành động.

Sau khi ma thần Ám Dạ phát hiện ấn sáng vô hiệu, lại

bắt đầu thử phá phong ấn. Vu Lạc Ngôn nói không rõ lắm hình dáng phong ấn đang

lóe sáng trên lưng núi, chỉ thấy hơi tròn tròn, lại hơi giống hình tứ giác. Chu

Duệ bên kia từ kho dữ liệu tìm ra hết các loại hình dáng, căn cứ theo hoa văn

chi tiết Vu Lạc Ngôn miêu tả, lọc ra được hơn hai mươi cái. Thực sự không có

cách nào sàng lọc thêm nữa, anh đành gửi toàn hộ hai mươi loại hình dáng phong

ấn vào điện thoại của A Dũng để Vu Lạc Ngôn xem.

Ray nhắc nhở: "Màn sương đen đó càng lúc càng tập

trung, không biết tình hình thế nào rồi?".

Vu Lạc Ngôn cũng nói: "Bóng sáng lóe lên ở chỗ đó

hình như càng lúc càng nhạt".

Âm Yến Tư cau mày: "Không kịp rồi, phong ấn sắp

bị phá, chúng ta phải đuổi hắn đi, không thể để hắn lấy được viên đá!".

Anh nhảy lên xe máy, khởi động xe, cấp tốc lái về phía ngọn núi.

Ở nơi cao nhất của rừng cây, Cửu Thiên Huyền Nữ và

Huyền Thiên Ngọc Nữ ẩn mình trong màn đêm.

"Sư phụ, chúng ta không động thủ sao?" Huyền

Thiên Ngọc Nữ không hiểu, rõ ràng sư phụ truy đuổi ma thần Ám Dạ là muốn thu

phục hắn, nhưng bây giờ lại trì hoãn, chưa thấy hành động.

Cửu Thiên Huyền Nữ nói: "Ta muốn xem xem Heo Con

cùng với những con người kia có thể làm được chuyện gì. Đợi Ám Dạ thật sự muốn

động thủ giết bọn họ, chúng ta ra tay cũng chưa muộn".

"Bọn họ chỉ là loài người, làm sao có thể đối phó

với ma thần Ám Dạ."

"Không sai, bọn họ chỉ có một con đường chết. Cho

nên ta rất hiếu kỳ, bọn họ rốt cuộc định làm gì? Heo Con căn bản đang lãng phí

thời gian và thiên phú."

"Sư phụ, A La nói Heo Con đã không còn giống như

trước đây, đến cô ấy cũng bỏ cuộc rồi. Chúng ta rất khó khuyên Heo Con hồi tâm

chuyển ý."

"Hừ, nó bị Diêm La làm cho mê muội, A La bây giờ

đang hướng về bọn chúng. Ta thực sự rất muốn xem xem. Heo Con so với trước đây

không giống ở chỗ nào. Cứ coi như vận mệnh có thay đổi, thiên chức cũng không

thể bỏ qua cho nó. Việc nó trở lại chỉ là sớm muộn mà thôi.”

Huyền Thiên Ngọc Nữ muốn nói lại thôi, điều cô ta thắc

mắc mà không dám mở miệng chính là: Huyền Thiên phái bọn họ, có phải vẫn mang

thiên chức cũ hay không?

Xảy ra nhiều sự việc như thế, cô ta thực sự không thể

không hoài nghi.

Âm Yến Tư phóng xe máy tới một dốc núi, nâng đầu chiếu

ấn bùa vào chỗ sương đen tích tụ. Chiếc xe máy này giống như tất cả các trang

bị của công ty, đều từng trải qua các đợt nâng cấp, đèn xe được làm từ chất

liệu đặc biệt, ánh sáng của nó có thể thiêu chết ác linh, vô cùng hữu dụng

trong nhiệm vụ vây bắt, tiêu diệt linh hồn tà ác số lượng lớn.

Nhưng mà bây giờ, thứ bọn họ đang đối mặt là ma thần

Ám Dạ, mặc dụ trên đèn có cả ấn bùa được vẽ bằng chu sa nhưng e là hiệu quả

cũng không lớn. Thế nhưng, bất luận ra sao, nhất định vẫn phải thử nó một lần.

Diệt không được, biết đâu lại có tác dụng uy hiếp, điều khiển đối phương?

Quả nhiên bùa sáng vừa xuất hiện, màn sương đen kia

soạt một cái, lập tức tản ra, ở một bên khác lại tụ tập thành một khối. Ma thần

Ám Dạ hình như không còn nhẫn nại đối với thủ đoạn hư trương thanh thế này của

bọn họ. Khi Âm Yến Tư một lần nữa dùng bùa sáng đuổi đến, màn sương đen kia

chầm chậm tản ra rồi vút một cái tụ thành khối cuộn về hướng Âm Yến Tư.

Vu Lạc Ngôn hét lớn: "Hướng mười một giờ".

Âm Yến Tư quyết đoán quay đầu xe, đèn xe chiếu đến

hướng mười một giờ, trong thoáng chốc, màn sương đen dừng lại, nhanh chóng vọt

lên trên, ở giữa không trung di chuyển một hồi, lại lần nữa cuộn xuống.

"Hướng hai giờ." Vu Lạc Ngôn sợ mình nhìn

không rõ, vừa hét vừa chạy về phía Âm Yến Tư.

Âm Yến Tư lại chiếu đèn. Cao Lôi lái một chiếc xe máy

khác hết tốc lực chạy tới, hét lớn với Vu Lạc Ngôn: "Lên xe!".

Hai chiếc xe máy ở góc độ đó, mượn thiên nhãn của Vu

Lạc Ngôn bám riết truy đuổi chân thân của ma thần Ám Dạ giữa màn sương đen.

Bùa sáng của đèn xe máy thực sự có uy lực hơn mấy

phần. Hai chiếc đèn tập trung lại một điểm, đánh trúng vào ma thần Ám Dạ, đẩy

hắn ta lùi lại mấy bước. Cao Lôi và Âm Yến Tư vô cùng vui sướng. Ma thần Ám Dạ

hình như có chút kinh ngạc, hắn ta nhanh chóng lùi lại, sau lưng lại là Thư

Đồng lái một chiếc xe máy có bùa sáng khác vừa được vẽ xong. Giữa không trung,

hai chiếc máy bay theo chỉ thị của Ray, cũng chiếu bùa sáng xuống.

Trong chốc lát giống như đã vây giữ được ma thần Ám

Dạ.

Ma thần Ám Dạ cực kỳ tức giận, hắn ta nhào thẳng tới

tấn công Thư Đồng thế đơn lực mỏng. Một luồng gió cực mạnh từ giữa màn sương

đen cuộn đến, chiếc xe máy của Thư Đồng đổ xuống, cả người cô men theo mặt đất

lăn mấy vòng.

Âm Yến Tư và Cao Lôi khởi động xe xông đến, Tiết Phi Hà

ở gần Thư Đồng nhất niệm chỉ quyết, vẽ ra Phục ma chú trực tiếp chém tới. Ma

thần Ám Dạ vừa cuộn bóng đen lại, cứng người, nuốt chú lực này xuống.

Mu bàn tay Thư Đồng bị đá nhọn làm rách một vệt lớn,

máu tươi trào ra, lúc này tình hình nguy cấp, cô dùng lực vẩy tay một cái, lấy

máu làm chú, bấm tay tấn công, dùng linh huyết của mình vẽ ra Phục ma chú đánh

về phía ma thần Ám Dạ. Tiết Phi Hà giương cung lên, phối hợp với đòn tấn công

của Thư Đồng, trước khi phóng tên lại phát một bùa chú nữa, hai đạo bùa chú này

được mũi tên sắc nhọn tốc độ đẩy đến tấn công ma thần Ám Dạ, hắn bị ép lùi mấy

bước.

Âm Yến Tư và Cao Lôi đã chạy đến nơi, lại lần nữa

chiếu bùa sáng.

Đây là để cho Tư Mã Cần tranh thủ thời gian, anh lôi

chiếc xe máy đổ trên mặt đất dậy, vừa mới khởi động, ma thần Ám Dạ đã ép tới,

hắn ta đã thực sự nổi giận! Màn sương đen biến thành hình người, phân thành ba

cái bóng đen kịt, lần lượt xông đến ba chiếc xe.

Tư Mã Cần hét lớn: "Mau chạy, dẫn hắn đến vòng

xăng". Anh quay đầu xe, khi lao qua chỗ Tiết Phi Hà, duỗi tay kéo cô nhảy

lên xe. Âm Yến Tư cũng kéo Thư Đồng lên, ba chiếc xe chạy thục mạng lạng trái

lách phải, dẫn dụ ma thần Ám Dạ đang điên cuồng tấn công ở phía sau, rít gió

chạy thẳng đến khoảng đất trống bằng phẳng được vẽ ấn sáng bằng xăng kia.

A Dũng, A Cường và Chúc Tiểu Tiểu dùng xăng vẽ xong ấn

sáng, nhìn thấy bên này mấy người đã cùng với ma thần Ám Dạ đánh đến trời long

đất lở, bây giờ lại dùng xe máy chơi trò đuổi bắt, bọn họ cũng tranh thủ nắm

bắt thời gian đi lên sườn núi lấy viên đá kia.

Rốt cuộc trên sườn dốc đó là loại phong ấn nào, bọn họ

lại không tìm ra, cho nên cũng không biết cần phải dùng loại bùa phá ấn nào.

Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng nói: "Không kịp thử từng thứ một đâu, để tôi đi,

tôi có thể phá".

Ray ở bên kia tiếp lời: "Sườn núi dốc quá, tôi

điều máy bay tuần tra đên giúp mọi người".

A Dũng đeo lên người một bó dây leo núi lớn, tóm lấy

thang dù của máy bay tuần tra ném xuống, để máy bay kéo mình lên đỉnh núi. Anh

ở trên đỉnh núi định vị xong dây thừng, ném xuống dưới.

Núi này không cao lắm, nhưng dây thừng lại không đủ

dài, A Dũng trượt đến đoạn cuối của dây thừng cũng không tóm được cánh tay đang

giơ lên của Chúc Tiểu Tiểu. A Cường ở bên dưới quỳ xuống, hai cánh tay khoanh

tròn lại. Chúc Tiểu Tiểu hiểu ý, chạy đà hai bước, một chân đạp lên cánh tay

anh. A Cường dùng lực hất mạnh Chúc Tiểu Tiểu lên. Phía trên A Dũng duỗi tay ra

giữ lấy Chúc Tiểu Tiểu, kéo cô lên trên, sau đó giúp cô buộc sợi thừng trên

người vào đầu sợi thừng đã định vị trên núi. Tất cả chuẩn bị xong xuôi, Chúc

Tiểu Tiểu mệt bở cả hơi tai.

Cô làm biểu tượng OK với A Dũng, sau đó bắt đầu từng

chút từng chút trèo lên trên. A Dũng và A Cường tốc độ rất nhamh, một ngươi ở

sợi dây thừng bên cạnh trèo lên đến trước mặt cô, bảo vệ phía trên, một người

lên sau, bảo vệ ở bên dưới, phòng việc cô bị rơi xuống. Ba người đồng tâm hiệp

lực leo lên, cuối cùng cũng tới địa điểm có phong ấn, bắt đầu dùng máy thăm dò

phong ấn thử tìm chỗ cất giấu huyết thạch.

Ma thần Ám Dạ đuổi theo bọn Âm Yến Tư, nhưng hình như

cảm giác được Chúc Tiểu Tiểu bên này đang chuẩn bị cướp viên đá, vội quay đầu

trở lại, một luồng gió mạnh tấn công đến dốc núi. May mà đánh chệch, trúng ngay

phía trên đầu bọn Chúc Tiểu Tiểu. Đá men theo dốc núi lăn xuống rào rào, rơi

trúng vai A Dũng, một tiếng hừ vang lên, anh tuột tay, may mà dây thừng leo núi

đã giữ anh, treo lơ lửng. Anh kinh hãi vạn phần nhưng không bị rơi xuống. Chúc

Tiểu Tiểu và A Cường cắn răng bám vào vách núi trốn, khó tránh được trên người

bị những viên đá lớn nhỏ rơi vào.

Âm Yến Tư có chút lo lắng, ba chiếc xe vội quay đầu xé

gió vây lấy ma thần Ám Dạ, lượn vòng vòng. Ma thần Ám Dạ không thèm để tâm đến

bọn họ, tuy đang ở cách bọn Tiểu Tiểu khá xa, nhưng hắn ta vẫn tấn công một lần

nữa về hướng Chúc Tiểu Tiểu.

Huyền Thiên Ngọc Nữ vội nói: "Sư phụ, chúng ta đi

chứ".

Cửu Thiên Huyền Nữ hai mày khóa chặt, cuối cùng lên

tiếng: "Được". Hai người đang muốn hiện thân thu phục ma thần, tình

hình bên kia lại có chút chuyển biến.

Chỉ thấy ba chiếc xe máy đứng dàn hàng ngang, đèn xe

tập trung đánh mạnh vào một bóng đen. Ba đường ánh sáng hợp lại, hai đòn Phục

ma chú của Thư Đồng và Tiết Phi Hà xen với linh huyết của Thư Đồng đang tấn

công vào trung ương của bùa sáng. Trong lúc này, năm người dùng toàn lực, ba

thân hình của ma thần Ám Dạ lại cùng lúc bị đẩy lùi mấy mét.

Hình như ma thần Ám Dạ đã bị đả thương, hắn ta không

còn để ý đến mấy người đang trèo lên núi nữa. Sương đen tản ra, cát bay đá lở,

hắn quay lại chuyên tâm tấn công ba chiếc xe kia.

Ba chiếc xe máy quay đầu, nhanh chóng tản ra, Thư Đồng

và Tiết Phi Hà ngồi ở ghế sau lại đánh Phục ma chú, cả đoạn đường dẫn dụ ma

thần Ám Dạ đến địa bàn ấn sáng được vẽ bằng xăng.

Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên hét lớn: "Tôi tìm thấy

rồi, các anh mau đi giúp bọn họ đi, ở đây giao cho tôi".

A Dũng và A Cường quay đầu nhìn, bọn Âm Yến Tư quả

nhiên nguy hiểm trùng trùng, đích thực đang cần sự giúp đỡ. Chúc Tiểu Tiểu lại

hét: "Mau đi, một mình tôi cũng có thể làm được".

A Dũng cuối cùng gật đầu, dặn dò: "Linh vật dưới

phong ấn chắc chắn có thần bảo vệ, cô phải cẩn thận".

"Tôi biết rồi."

A Dũng và A Cường bám dây thừng tuột xuống, chân vừa

chạm đất liền gấp gáp chạy tới chỗ bọn Âm Yến Tư. Chúc Tiểu Tiểu đứng vững trên

vách núi, nhấc rìu phá ấn lên, hai chân dồn sức, mượn lực đạo sợi dây thừng, đu

người lấy đà, một rìu chém vào vách núi. Đất đá trên vách núi rơi xuống rào

rào, Chúc Tiểu Tiểu chém liên tục chục nhát rìu, phá ra được một cửa động cao

bằng nửa người. Cô dựa vào vách núi, đợi bụi khí bên trong động lắng hết, thò

đầu vào nhìn một cái. Bên trong mở ra một khe chếch xuống dưới, vừa lớn lại vừa

sâu, chỉ là không biết viên đá kia được cất giấu ở đâu.

Chúc Tiểu Tiểu quay đầu nhìn ra ngoài, nhóm Âm Yến Tư

vẫn đang chiến đấu với ma thần Ám Dạ, cô cởi nút dây bảo hộ, cầm chắc Tiểu Phấn

Hồng trong tay, ngồi xổm nhìn vào trong cửa động. Đang do dự không biết có nên

mạo hiểm đi vào không, đột nhiên cô thấy đáy động tỏa ra lực hút,

"soạt" một cái kéo tụt cô vào trong.

Chúc Tiểu Tiểu sợ hãi hét toáng lên, trong lúc hoảng

loạn vội phóng lưỡi kiếm dài của Tiểu Phấn Hồng ra, giữ ở trước ngực, nhưng cả

đoạn đường lại không gặp phải tấn công gì. Cô rơi xuống đáy động, kinh hãi

nhưng không hề hấn gì. Trong bóng tối, Tiểu Tiểu bật đèn chiếu nhỏ trên điện

thoại lên, lúc này mới nhìn thấy rõ.

Dưới đáy động là khoảng không gian rộng chừng năm mét

vuông, trên vách núi lại có nước chảy, chỉ không biết là từ đâu chảy vào và

chảy đến đâu. Trên một phiến đá ở trong góc, có đặt một viên đá màu xanh đen.

Chúc Tiểu Tiểu từ tốn xem xét xung quanh không vội vàng đi đến đó. Nhưng lúc

này có một tiếng nói cất lên: "Ai da, sao mà cô chậm chạp thế, chẳng phải

đến đây tìm huyết thạch sao? Nhanh nhanh chút đi!".

Chúc Tiểu Tiểu giật thót mình, xoay ngang kiếm chắn

trước ngực, quát hỏi: “Là ai?"

"Là tôi đó." Một chuỗi hạt nước bắn ra khỏi

vách núi, nhảy nhót trong không gian chật hẹp.

"Cô là ai?"

"Tôi là Thủy Linh đại danh đỉnh đỉnh!"

"Thủy Linh?"

"Đừng dài dòng nữa, tôi bị giam ở đây lâu như vậy

rồi, ở cùng với viên đá dở hơi này, tôi rất buồn chán. Cô nói xem cô mở cửa rồi

cũng không đi vào, vào rồi cũng không cầm đi, do dự cái gì chứ? Nhanh nhanh, cô

đem viên đá dở hơi này đi là tôi có thể ra ngoài chơi rồi." Những hạt nước

càng ngày càng nhiều, óng ánh nhảy nhót di chuyển trong động, trong tiếng nói

tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn.

Chúc Tiểu Tiểu cẩn trọng, quan tâm hỏi: "Cô là

thần bảo vệ ở trong này?".

"Thần bảo vệ? Tôi chẳng thèm làm thần bảo vệ của

viên đá dở hơi đấy, chẳng thú vị chút nào cả, không biết cử động, cũng không

biết nói chuyện, chán quá rồi! Nhưng mà cũng phải nói lại, theo lý mà nói tôi

vẫn thật sự là thần bảo vệ của nó." Thủy Linh hình như có chút phiền não,

"Cho nên cô cầm nó đi nhanh chút, như thế tôi không cần ở lại chỗ này

nữa".

Ngữ khí của Thủy Linh có chút trẻ con, nhưng không

mang ác ý, Chúc Tiểu Tiểu cũng lớn gan hơn: "Viên đá này chính là huyết

thạch? Vì sao lại màu xanh? Nó dùng làm gì vậy?".

"Ai da, cô đến cướp đồ mà không biết nó có tác

dụng gì sao? Vậy cô cướp làm gì?" Thủy Linh hình như rất vui vẻ khi có

người nói chuyện cùng, nó kéo một chuỗi hạt nước nhảy đến trên vách núi biến

hóa tạo hình.

Chúc Tiểu Tiểu bị câu hỏi của nó làm cho nghẹn lại.

Cướp làm gì? Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, cũng đáp với ngữ khí trẻ con: "Cướp

tốt hơn không cướp, sao lại không cướp chứ?".

Câu trả lời của cô khiến Thủy Linh sững lại, tiếp đó

ha ha cười lớn: "Ai da, tiểu cô nương, tôi thích cô".

"Không cần khách khí, chúng ta không thân.”

Thủy Linh cười ha ha ha, càng lúc càng vui vẻ:

"Vậy tôi sẽ trả lời câu hỏi của cô, nói chuyện là thân rồi. Nghe nói huyết

thạch hút rất nhiều tà huyết, năng lượng của nó cực mạnh, có thể mở ra Tỉnh

tuyền bị phong ấn dưới địa ngục. Cô có phải muốn hỏi Tỉnh tuyền là gì

không?". Thủy Linh đắc ý tự hỏi tự đáp: "Tỉnh tuyền có thể chữa trị

cho tất cả linh hồn bị ma chướng nhiễm bẩn, cũng có thể hô tỉnh sinh linh sớm

nhất của trời đất - Hỗn độn thiên thần. Vậy cô có cần hỏi Hỗn độn thiên thần có

thể làm gì không đây? Tôi cũng không biết có thể làm gì, dù sao mọi người đều

không thích ông ta, cho nên mới phong ấn ông ta lại. Cô có muốn biết vì sao tôi

phải bảo vệ viên đá này không?".

Thủy Linh triển khai vô số hạt nưóc nhảy nhót một lát,

cuối cùng tụ thành hình người, trưng ra tư thế ưỡn ngực ngẩng đầu: "Bởi vì

tôi là lợi hại nhất trong trời đất! Chẳng cái gì có thể rời xa tôi. Thần tiên

dù có lợi hại thế nào, có thể không ăn cơm, không ngủ, nhưng vẫn phải uống nước

đó. Vạn vật trong trời đất, năng lượng của tôi mới là lớn nhất. Tỉnh tuyền đáng

ghét đó, chẳng phải cũng là nước sao? Cho nên viên đá chìa khóa này, liền quy

về cho tôi trông giữ. Nhưng mà tôi không thích, trông giữ nó, tôi không thể ra

ngoài, bị nhốt trong cái động dở hơi này. Bên ngoài sông lớn hồ lớn, những loại

nước khác đều chết từ xa lắc rồi, chỉ có tôi…”. Nó cứ nói mãi, ra chiều ý vị,

từ trên khuôn mặt còn chảy xuống hai hàng nước.

Chúc Tiểu Tiểu bị nó làm cho dở khóc dở cười, hoàn

toàn vỡ mộng đối với hình tượng thần trông giữ, cô hỏi: "Cô đã phụ trách

bảo vệ nó, vậy làm sao có thể để tôi mang nó đi?".

Thủy Linh lý lẽ hiên ngang nói; "Cô đến cướp đi,

tôi phản kháng một chút, không giữ được, cho nên mất viên đá, sau đó tôi liền

tự do".

Chúc Tiểu Tiểu ngẩn người ra, Thủy Linh này lại vì tự

do mà giở trò xấu.

Thủy Linh ngẫm nghĩ, lại nói: "Không được, không

thể nói như thế tôi làm sao có thể bị đánh bại chứ, quá mất mặt. Như thế này

đi, cứ nói cô lén tấn công, giở trò bỉ ổi, tôi không may trúng cạm bẫy, sau đó

cô cướp viên đá đi. Ừm, nếu như có người hỏi, cô cứ trả lời thế là được".

"Tôi đâu có gian tà như vậy."

"Ai da, vậy cô nói đi, cô là con người, làm sao

có thể đánh thắng được thần tiên như tôi đây? Không phải tôi khinh thường bọn

cô đâu, nhưng con người rõ ràng là kẻ yếu."

Điều Thủy Linh không biết là, mấy kẻ yếu đó, lúc này

đang ở bên ngoài liều chết đánh nhau với ma thần Ám Dạ.

Nhóm Âm Yến Tư dốc sức cả hồi lâu, cuối cùng cũng lừa

được Ám Dạ vào trong vòng ấn sáng được vẽ bằng xăng. Vào thời khắc Ám Dạ sa vào

bẫy, Tư Mã Cần vung tay ném bật lửa tới. Chỉ thấy "bùng" một tiếng,

ấn sáng cháy rừng rực.

Ma thần Ám Dạ cuồng loạn rống lên, màn sương đen ở

xung quanh tản ra, ba thân hình màu đen đập loạn trong phạm vi của ấn sáng. Hắn

ta phi thân lên, có ý đồ muốn bay lên trời mà trốn, hai chiếc máy bay tuần tra

sớm đã áp ở phía trên theo chỉ thị của Ray. Ma thần Ám Dạ biết bất luận thế

nào, hai bùa sáng trên không này cũng là yếu nhất hắn ta không thèm quan tâm

những thứ khác, chăm chăm lao lên trên hòng thoát thân.

A Dũng, A Cường và Vu Lạc Ngôn nhanh như cắt điều

chỉnh đầu xe, Vu Lạc Ngôn lớn tiếng hét "Là con ở bên trái". Ba chiếc

xe máy đứng ở ba góc, toàn bộ đèn sáng đánh vào bóng đen ở bên trái. Uy lực của

ấn sáng bằng lửa trợ giúp cho họ, bùa sáng của ba chiếc đèn xe này lại kéo ma

thần Ám Dạ xuống.

"Chính là bây giờ!" Âm Yến Tư hạ lệnh, Tư Mã

Cần, Thư Đồng, Cao Lôi, Tiết Phi Hà đã đứng vào vị trí trận pháp, cùng niệm

Phục ma chú, bấm chỉ quyết, vung chưởng lực, năm người đồng thanh hét lớn:

"Phá!".

Năm người nhất tâm, sức mạnh cực lớn, chưởng Phục ma

chú lại hóa thành bóng sáng xông thẳng vào ma thần Ám Dạ, ngọn lửa cháy rừng

rực, phút chốc bùng lên chói lòa. Ma thần Ám Dạ lớn tiếng gầm thét, bóng đen

rung lắc dữ dội rồi nhạt đi, nhưng trong chốc lát lại đột nhiên vọt lên mấy

lần. Một trận cuồng phong từ trung tâm trận pháp cuồng loạn quét ra, đẩy ngọn

lửa rừng rực loang rộng. Vu Lạc Ngôn không chống đỡ được, chiếc xe đổ xuống

đất, anh không kịp để ý đến nó, chỉ lớn tiếng hét: "Chuyển sang con ở

giữa!".

Cuồng phong nổi lên, đất cát mù mịt, nhưng lửa không

tắt, người vẫn còn, năm người trong Ngũ tinh liên châu trận không chút xê dịch,

Âm Yến Tư lớn tiếng hét: "Lại lần nữa". Thư Đồng hai cánh tay dùng

lực rạch lên ngân liên tiêu ở thắt lưng một cái, máu chảy không ngừng. Cô lớn

tiếng hét: "Dùng máu của tôi".

Năm người giơ tay, sợi huyết giống như kết lại, ở

trong không trung đan thành hình dáng bùa chú. Âm Yến Tư bấm tay niệm chỉ

quyết, bốn người còn lại lập tức làm theo, lại một lần nữa đồng thời đánh ra

Phục ma chú. Huyết phù trong lúc tiếng "Phá!" này đồng thanh vang

lên, đánh mạnh vào bóng đen.

Nhạt đi! Bay tản! Tan biến!

Dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, ma thần

Ám Dạ không còn thấy đâu nữa. Chỉ còn lại ấn sáng bằng lửa kia vẫn đang cháy.

A Dũng nhìn vào máy thăm dò trên cổ tay mình: "Có

hồn phách, tản đi rồi".

A Cường lẩm bẩm: "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn

thấy hồn bay phách tán".

"Thành công rồi?" Ray hỏi với giọng không

thể tin được trong thiết bị liên lạc: "Không cần nhờ Boss, chúng ta tự

mình thành công rồi?".

"Thành công rồi." Âm Yến Tư có chút chậm

chạp, mệt mói: "Lại thành công rồi".

Thư Đồng trong chốc lát mềm nhũn người, đổ xuống đất,

nhìn cánh tay sũng máu của mình thở dốc.

Tiết Phi Hà quỳ xuống, bắt đầu nôn khan.

Tư Mã Cần nằm ngửa trên mặt đất, không nhịn được, cười

lớn: "Cuộc đời ông đây chưa từng đáng khâm phục như thế này!".

Cao Lôi cũng ngồi phịch xuống: "Chúng ta nên được

ghi vào sử sách nhỉ?".

Cửu Thiên Huyền Nữ cứ mãi chần chừ không ra tay giờ

như nhìn thấy chuyện lạ kinh hoàng, bà ta quay đầu hỏi: "Bọn họ thật sự

chỉ là con người?". Huyền Thiên Ngọc Nữ cũng kinh ngạc, lẩm bẩm trả lời:

"Đúng ạ, bọn họ là hàng ma sư loài người".

Trong lòng hai vị thần đều kinh ngạc hoài nghi, thế

giới này thay đổi đến vậy rồi sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Heo Yêu Diêm Vương
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...