Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HI VỌNG ĐẦU TIÊN

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

8,

Tôi bị mùi thơm của đồ ăn làm cho tỉnh giấc.

Vừa mở mắt ra, quả nhiên trên đầu giường có một phần bánh bao và bún gà đặt trên đầu giường, tôi lập tức cầm bánh bao lên cắn một miếng, vừa ngon vừa nóng UwU.

Sau khi ăn thêm một miếng bún, tôi mới nhận ra cạnh giường đang có người.

Là Lục Vãn Châu.

Hôm nay anh mặc chiếc áo sơ mi trắng, cái này kết hợp với cặp mắt hoa đào kia trông rất có cảm giác thiếu niên.

Nhưng giờ đây nó chỉ khiến tôi càng thêm mỏi mệt.

“Tôi trả hết đồ cho anh rồi.” Tôi nói, “Anh còn đến tìm tôi làm gì?”

Lục Vãn Châu trầm mặc nhìn tôi.

“Vì em mà anh với mẹ cãi nhau…”

“Giới truyền thông đã biết đến việc hủy hôn của chúng ta, Lục Gia đang rơi vào tình thế rất khó xử.” Bình thường, những vấn đề như thế này đều là do tôi đứng ra giải quyết.

Để bảo đảm lợi ích của anh, lần nào tôi cũng nhịn đắng nuốt cay, không dám phàn nàn một lời.

Nhưng bây giờ…

Tôi cau mày, lịch sự hỏi lại, “Những chuyện này có liên quan gì đến tôi?”

Có lẽ lần đầu tiên thấy tôi nói chuyện bằng giọng điệu này, Lục Vãn Châu ngây ngẩn cả người.

“Những chuyện này giờ đây đã không còn trong phạm vi công việc của tôi nữa rồi.”

Tôi đứng dậy, cầm lấy áo khoác rồi rời đi.

Ánh mắt Lục Vãn Châu lóe lên một chút, từ xưa tới giờ anh là đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng, ai cũng phải nhún nhường mười phần, từ nhỏ đến lớn có lẽ chưa ai dám đối với anh như thế này.

Tôi nghĩ là anh sẽ không tự tìm ngược nữa.

Nhưng mà, ngay khi tôi sắp bước ra khỏi phòng bệnh, một giọng nói buồn buồn vang lên sau lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hi-vong-dau-tien/chuong-5.html.]

“Sơ Vũ.”

Lục Vãn Châu chưa bao giờ dịu dàng đến thế.

Giờ phút này, bầu không khí trong căn phòng trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết.

Thật lâu sau, mãi đến khi tôi đưa tay ra mở cửa phòng bệnh, Lục Vãn Châu mới lên tiếng.

Giọng anh có chút mất khống chế.

“Tất cả những chuyện kia chỉ là cái cớ thôi, anh thừa nhận, anh muốn gặp em.”

“Anh thật sự rất nhớ em.”

Tôi quay đầu lại nhìn Lục Vãn Châu, hai mắt anh đỏ hoe, lẳng lặng nhìn tôi.

Nhưng vừa được hai giây…

Cửa phòng bệnh bỗng chốc được đẩy ra, Nghê Âm Âm bước đến bên cạnh Lục Vãn Châu.

“Vãn Châu, anh nghĩ cô ta thật sự yêu anh sao?”

Nghê Âm Âm chỉ tay vào tôi, bàn tay còn lại lấy một xấp ảnh dày cộp ném tới trước mặt Lục Vãn Châu.

“Mấy năm nay, anh có biết cô ta cần tiền làm gì không? Cô ta lấy tiền của anh nuôi người đàn ông khác đó!”

Ảnh chụp rơi tung tóe xuống đất, những tấm ảnh đó đều có một nội dung giống hệt nhau.

Đó là hình ảnh một người đàn ông trẻ tuổi đang thở oxy nằm trên giường bệnh, còn tôi thì nắm tay anh, trong mắt tràn ngập sự quyến luyến.

Lục Vãn Châu nhìn kĩ từng bức ảnh một.

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

Lát sau, anh giương mắt lên nhìn tôi.

Ánh mắt ngập nước đã biến mất, giờ phút này, trông nó rất đáng sợ.

Tôi thấy rõ những tia lửa trong ánh mắt anh.

Đó là sự chán ghét và ghê tởm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HI VỌNG ĐẦU TIÊN
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...