Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hiệp Cốt Đan Tâm

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái tráp không còn nữa, Kim Trục Lưu rất thất vọng. Nhưng chàng vẫn

không nản lòng, thầm nhủ: "Cái tráp này nặng đến hơn trăm cân, dù người

đó là cao thủ cũng không dễ dàng mang đi mà không để lộ tung tích".

Chàng hy vọng người đó vẫn còn giấu cái tráp trong phòng, vì thế đánh đá lửa lên nhìn cho rõ, quả nhiên cái tráp đã bị người ta đánh cắp.

Đổng Thập Tam nương tìm không ra Kim Trục Lưu, đột nhiên cảnh giác, khi quay đầu lại nhìn thì thấy Kim Trục Lưu đang đánh đá lửa, Đổng Thập Tam

nương thấy ánh lửa vừa lóe lên đã tắt, thì biết ngay Kiến Trục Lưu đã

làm gì.

Đổng Thập Tam nương kêu lên: "Hỏng bét, chúng ta đã trúng kế điệu hổ ly sơn của tên tiểu tử ấy!".

Không ngờ cũng trong cùng một lúc đó, Viên Hải cũng kêu lên: "Hay cho tên

tiểu tử, chạy đi đâu Tứ muội, đuổi cho mau, tên tiểu tử chạy ra vườn!".

Kim Trục Lưu phóng vọt người ra, dưới ánh trăng mờ ảo, chỉ thấy một bóng đen vừa lướt qua bức tường.

Đổng Thập Tam nương phát hiện kẻ địch chạy về hai hướng khác nhau, Đổng Thập Tam nương quay trở lại, Viên Hải thì chạy ra, Đổng Thập Tam nương kêu

lên: "Mau trở lại, tên tiểu tử đang ở trong phòng chúng ta!" Viên Hải

lớn tiếng: "Không, tên tiểu tử đã chạy ra ngoài!" Cả hai người không hẹn mà đều quay đầu lại, bóng đen đó đã vọt ra khỏi tường, Đổng Thập Tam

nương không thấy được. Nhưng Viên Hải đã thấy Kim Trục Lưu vừa mới phóng ra khỏi phòng.

Viên Hải ngẩn người ngừng bước lại. Đổng Thập

Tam nương thì vẫn chạy tới trước, vừa chạy vừa kêu: "Sao còn chưa đuổi

mau, tên tiểu tử muốn đánh cắp báu vật của chúng ta!" Viên Hải chợt hiểu ra, kêu lên: "Không, y chỉ có đôi tay không, nếu huyền thiết bị đánh

cắp, chắc chắn ở trên người tên tiểu tử đã chạy ra bên ngoài!".

Đổng Thập Tam nương vẫn chưa biết huyền thiết có còn hay không, nhưng nghe

Viên Hải nói cũng có lý, Kim Trục Lưu chỉ có đôi tay không, nếu huyền

thiết đã bị đánh cắp thì chắc chắn ở trên người kẻ kia. Như nếu huyền

thiết vẫn chưa mất, Đổng Thập Tam nương đuổi theo kẻ kia thì đã tạo cơ

hội cho Kín Trục Lưu ra tay. Đổng Thập Tam nương do dự chưa quyết, không biết nên đuổi theo ai.

Viên Hải và Đổng Thập Tam nương do dự,

Kim Trục Lưu đã có cơ hội. Chàng bốc một nắm đất rơi vãi tới, cười khì:

"Đoạt mệnh thần sa của ta nữa đây!".

Đổng Thập Tam nương đã bị

mắc lỡm một lần, mụ ta buột miệng mắng: "Tên tiểu tử khốn kiếp, còn định gạt lão nương?" Không ngờ chợt nghe tiếng soạt soạt, té ra Kim Trục Lưu không phải ném cát mà là sỏi. Thì ra lần này Kim Trục Lưu đã nhặt một

hòn đá rồi bóp vỡ ra ném tới.

Kim Trục Lưu sử dụng công phu

thượng thừa Đàn chỉ thần thông, ném đá vụn ra tựa như đạn chì, tuy trong đêm tối nhưng toàn ném vào đại huyệt trên người của kẻ địch.

Đổng Thập Tam nương biết không thể nào né những viên sỏi này, chỉ đành sử

dụng Bạt phong tiên pháp phòng thân. Bạt phong tiên pháp không quét được cát, nhưng có thể chặn được vài viên sỏi.

Đổng Thập Tam nương

còn có thể chống chọi, nhưng Viên Hải thì lại không. Kim Trục Lưu vung

hai tay lên, sỏi trong lòng bàn tay trái phóng về phía Viên Hải. Viên

Hải múa thanh giới đao, chỉ nghe tiếng leng keng vang lên không ngớt bên tai, đường đao pháp này của y vốn cũng phòng thủ tương đối kín kẽ,

nhưng không chịu nổi kình đạo của Kim Trục Lưu đánh tới, chỉ đánh vài

viên sỏi thì cũng cảm thấy hổ khẩu đau nhói, chỉ hơi sơ suất thì huyệt

khúc trì đã trúng một viên, thanh giới đao rơi xuống, Viên Hải kêu lên

ối chao rồi cũng ngã xuống đất.

Kim Trục Lưu cười ha hả: "Tên

lừa trọc nhà ngươi chẳng phải đã nói sẽ rút gân lột da ta hay sao? Hì

hì, ta sẽ nhớ câu này, lần này ta sẽ tha cho ngươi". Đổng Thập Tam nương mắng: "Tên tiểu tử kia, có giỏi thì đừng chạy!" Kim Trục Lưu cười chọc: "Có gan hãy đuổi theo, ta không rảnh chiều ngươi, tảng huyền thiết ấy

có giá trị hơn ngươi nhiều, ta chỉ cần tảng huyền thiết chứ không cần

ngươi, ở lại đây làm quái gì? Này, nếu không dám đuổi theo thì xin thứ

ta không thể chiều được!".

Kim Trục Lưu bỡn cợt bọn họ một phen, cười lớn rồi phóng ra khỏi bức tường. Đổng Thập Tam nương tức đến nỗi

chân mày dựng ngược, nghiến răng kèn kẹt, nhưng cũng không dám đuổi theo chàng. Vả lại Viên Hải đã bị đánh vào huyệt khúc trì, cũng phải cần lập tức giải cứu, chỉ đành mở to mắt nhìn Kim Trục Lưu bỏ chạy.

Kim Trục Lưu chạy ra khỏi Khoái Hoạt Lâm, bóng đen ấy cũng biến mất. May mà phía trước chỉ có một con đường, Kim Trục Lưu cứ thế đuổi tới, đi một

hồi quả nhiên thấy có một người đang chạy ở phía trước, trên tay đang ôm cái tráp đỏ.

Người ấy thân hình gầy ốm, người mặc một bộ trường sam màu xanh, trông chẳng vừa vặn tý nào, tà áo dài che cả bước chân,

khi di chuyển khinh công chẳng thấy được gót chân. Kẻ ấy đội một cái mũ

che cả tai trông rất quái lạ. Song khinh công của kẻ này rất ghê gớm, vì y mặc trường sam quá dài cho nên không thấy được bước chân, trên người

mặc bộ đồ xanh cho nên trông tựa như cành liễu bay trong gió. Kim Trục

Lưu thầm nhủ: "May mà kẻ này phải ôm một tảng thiếc nặng trên trăm cân,

nếu không dù có đuổi được theo y cũng phải tốn nhiều sức".

Người ấy đã phát giác phía sau có người cho nên càng chạy nhanh hơn, rời khỏi đường lớn, định chạy vào mảnh rừng ven đường, Kim Trục Lưu cười gọi

lớn: "Bằng hữu, đừng lo, chúng ta là đồng đạo". Chàng vừa lên tiếng,

người ấy càng chạy nhanh hơn.

Kim Trục Lưu sử dụng thân pháp Bát bộ cản thiền, sau mấy cái trồi hụp thì đã đuổi theo sau lưng người ấy,

lên giọng: "Bằng hữu, ta đã giúp ngươi cản truy binh, ngươi cũng nên cảm tạ ta chứ? Nhưng ngươi đừng lo, ta không phải đến chia phần với ngươi".

Người ấy biết không hơn được Kim Trục Lưu, chỉ đành ngừng bước

xoay người lại. Chỉ thấy y che mặt bằng tấm khăn màu đen, dưới ánh trăng mờ ảo không thể nào thấy được mặt thật của y. Người ấy ngừng lại, lạnh

lùng hỏi: "Bằng hữu đồng đạo cái gì? Ngươi là ai?".

Người ấy cố ý nói giọng ồm ồm. Kim Trục Lưu tuy không phải là người già dặngiang hồ,

nhưng cũng biết y làm thế là không muốn lộ giọng thật của mình, nhưng y

tuy giả vờ nói giọng ồm ồm, nhưng không thể giấu nổi âm sắc trong trẻo

vốn có của mình.

Kim Trục Lưu nhíu mày, thầm nhủ: "Sao kẻ này

lại giả vờ bí hiểm như thế, không cho người ta thấy mặt thật, cả giọng

cũng giả?" Vì thế cười ha hả, chỉ cái tráp trên tay y: "Chân nhân trước

mặt, lại còn nói dối? Ngươi làm gì thì ta cũng làm thế ấy. Ha ha, chúng

ta chẳng phải là bằng hữu đồng đạo hay sao?".

Người ấy hình như

ngẩn người ra, song vì y che mặt cho nên Kim Trục Lưu không thấy được vẻ mặt của y, một lát sau người ấy mới nói: "Ồ, té ra ngươi cũng biết đây

là vật gì!".

Kim Trục Lưu nói: "Đương nhiên! Nếu là báu vật bình thường, ta đâu cần. Hì hì, không ngờ ta liều mạng với Đồng Thập Tam

nương để cho ngươi kiếm lợi!".

Người ấy hừ một tiếng rồi nói:

"Nói như thế, ngươi nhất định phải lấy tảng huyền thiết này?". Kim Trục

Lưu đáp: "Đúng thế, ta vốn muốn lấy nó. Nhưng giờ đây ngươi đã đi trước

một bước, ta chỉ dành nhận thua. Chúng ta đã là bằng hữu đồng đạo, ta

không bao giờ làm chuyện nẫng tay trên".

Người ấy nghe xong thì

không lên tiếng, quay đầu toan bỏ đi. Kim Trục Lưu đuổi theo, nói với

theo: "Này, này! Sao ngươi lại chẳng hiểu tình lý tý nào? Ta tuy không

muốn chia chác với ngươi, nhưng người cũng phải cảm tạ ta một tiếng mới

đúng?".

Người ấy nói: "Nói thực cho ngươi biết, tảng huyền thiết này vốn là..." Kim Trục Lưu vội hỏi: "Vốn là thế nào? Tại sao ngươi

không nói?" Người ấy ngập ngừng rồi mời trả lời: "Vốn là, chính là

ta..." Kim Trục Lưu cười lạnh: "Chính là vật của ngươi? Ha ha, may mà ta đã biết lai lịch của tảng huyền thiết này, ngươi muốn gạt ta đâu có

dễ?" Người kia bảo: "Ta vẫn chưa nói xong, ý ta muốn nói tảng huyền

thiết này là thứ ta đã thích, ta phải lấy cho bằng được, song đêm nay

ngươi đã vô tình giúp ta, ngươi nhất định đòi ta cảm tạ, vậy ta sẽ cảm

tạ ngươi một tiếng".

Kim Trục Lưu bực bội lắm, lòng thầm nhủ:

"Cảm tạ mà cũng miễn cưỡng như thế, thật là vô lý!" Thế rồi chàng đuổi

theo, người ấy gắt: "Sao, ta đã cảm tạ ngươi, ngươi đã bảo không muốn

chia, ngươi còn đuổi theo ta làm gì?".

Kim Trục Lưu vốn muốn

trách y, nhưng nghĩ lại cần gì phải nhỏ nhẹ như thế, nên bảo: "Ngươi vẫn chưa cho ta biết ngươi là ai, chúng ta là đồng đạo, có thể kết bằng hữu được chứ?".

Người ấy lạnh lùng: "Ngươi thật lắm điều, ta không

muốn kết giao với kẻ tò mò như ngươi!" Kim Trục Lưu nào chịu bỏ qua, cứ

đuổi theo như hình với bóng.

Người ấy đột nhiên ngừng bước, giận dữ quát: "Ngươi rốt cuộc muốn gì?".

Kim Trục Lưu nói: "Ta không hỏi lai lịch của ngươi nữa. Nhưng ngươi có biết lai lịch của tảng huyền thiết này không?".

Người ấy hỏi ngược: "Biết thì thế nào, không thì thế nào?".

Kim Trục Lưu mập mờ: "Nếu ngươi đã biết thì phải nên hợp tác với ta".

Người ấy: "Ồ, có nghĩa là sao?".

Kim Trục Lưu: "Bang chủ Lục Hợp bang Sử Bạch Đô sai người đem tảng huyền

thiết này vào kinh tặng cho đại nội tổng quản Tát Phúc Đỉnh làm lễ chúc

thọ". "Thì thế nào?".

Kim Trục Lưu: "Nay đã lọt vào tay ngươi,

Sử Bạch Đô làm sao chịu để yên, đương nhiên tìm cách cướp lại. Cao thủ

Lục Hợp bang nhiều như mây, ai nấy cũng đều là hạng ma đầu chẳng chuyện

ác gì không làm, tảng huyền thiết sẽ là mầm họa cho ngươi đó". "Ồ, ta đã hiểu, ngươi muốn bảo vệ cho ta, có phải ý như vậy không?".

Kim Trục Lưu: "Không dám, nhưng có ta đi cùng ngươi, hai người ứng phó với kẻ địch dù sao cũng tốt hơn một người".

Người kia cười lạnh: "Đa tạ lòng tốt của ngươi. Nhưng ta không thân không

thích, ta lại chẳng có gì tốt cho ngươi, tại sao ngươi bảo vệ ta? Hừ,

chỉ e ngươi đang nhòm ngó tảng huyền thiết này!".

Kim Trục Lưu

lại bị từ chối, bất giác nổi giận: "Ngươi quả thật là chó cắn Lã Động

Tân, không biết lòng người tốt. Thôi được, ta vẫn không muốn lấy, nhưng

ngươi đã bảo ta như thế, ta phải lấy cho bằng được".

Người ấy

cười lạnh: "Thế nào? Rốt cuộc đã lòi đuôi chồn! Được, có bản lãnh thì cứ giành lấy!" Thế rồi hai vung lên, ném cái tráp về phía Kim Trục Lưu.

Người che mặt thật ra chỉ nghi ngờ trong lòng, không biết Kim Trục Lưu là ai, cũng không tin Kim Trục Lưu có thể đánh bại Đổng nhập Tam nương và Viên Hải, nhủ thầm: "E rằng kẻ này là người của Đổng Thập Tam nương. Ả yêu

phụ không dám đuổi theo cho nên xúi tên tiểu tử này đến gạt mình. Hừ

khẩu khí của y thật lớn, mình phải cho y nếm khổ mới được". Cho nên y

ném cái tráp tới là để thử bản lĩnh của Kim Trục Lưu xem thử chàng có

tiếp được hay không.

Người ấy trông gầy ốm, nhưng lực ném rất mạnh, cái tráp bay tới Kim Trục Lưu kêu vù một tiếng.

Kim Trục Lưu không động thanh sắc, cười ha hả rồi giơ tay ra đỡ cái tráp:

"Các hạ đã rộng rãi như thế, lần này ta phải cảm tạ ngươi’".

Người che mặt cả kinh, lúc này mới biết công lực của Kim Trục Lưu hơn hẳn

mình, nhưng cũng không chịu ngừng lại, Kim Trục Lưu vừa xoay người đi y

đã đuổi theo.

Kim Trục Lưu cười đùa: "Ngươi không chịu kết bằng

hữu với ta, ta cũng không muốn kết bằng hữu với ngươi, ngươi đuổi theo

ta làm gì?" Người ấy quát: "Để cái tráp lại". Kim Trục Lưu cả cười:

"Ngươi cho ta rồi đòi lại, ha ha, thật buồn cười!".

Người che

mặt quát: "Ta không đùa với ngươi, hãy mau để xuống". Trông y rất tức

giận. Kim Trục Lưu có ý chọc y, kêu hừ một tiếng rồi nghiêm mặt nói: "Ta cũng không đùa với ngươi, ngươi tưởng ta rảnh rỗi lắm ư?"

Người che mặt bằng giọng quát: "Được, ngươi đừng trách ta không khách sáo?"

Kim Trục Lưu: "Có bản lĩnh thì cứ giật lại!" Nói chưa dứt, chỉ nghe soạt một tiếng, ánh ngân quang lóe lên, một ngọn roi mềm bằng tơ bạc đã quét tới Kim Trục Lưu. Kim Trục Lưu thầm nhủ: "Lại là một kẻ sử dụng roi

mềm, xem thử lối đánh roi của y so với Đổng Thập Tam nương thế nào".

Nghĩ chưa dứt thì ngọn roi đã đánh tới, thế roi tựa như rồng lượn, Kim

Trục Lưu vừa nhìn thì đã biết roi của y đồng thời đánh vài ba huyệt đạo

của mình. Dùng roi đánh huyệt đạo là môn công phu khó học, Kim Trục Lưu

cũng bất giác thất kinh. Khi ngọn roi sắp đánh vào người Kim Trục Lưu,

chàng thi triển Thiên la bộ pháp nhẹ nhàng xoay chuyển né tránh, ngọn

roi suýt tý nữa đã quét vào xương tỳ bà của chàng. Kim Trục Lưu tưởng

rằng có thể né tránh, không ngờ lối đánh roi của người ấy rất linh hoạt, đầu roi đột nhiên xuất hiện một cây trùy thủ dài ba tấc, cắm thẳng vào

huyệt toàn cơ của Kim Trục Lưu.

Đối phương đã sử dụng chiêu số

quái dị này, cả Thiên la bộ pháp cũng không thể né tránh được. May cho

Kim Trục Lưu, trong lúc nguy ngập chàng đã thi triển kỹ pháp trác tuyệt, chàng vung tay búng vào đầu roi, ngọn đoản kiếm lệch qua một bên, chỉ

có rách áo chàng nhưng không hề chạm vào da thịt, tuy như thế Kim Trục

Lưu cũng không khỏi toát mồ hôi.

Nói thì chậm, sự việc diễn ra

rất nhanh, người che mặt đánh ra một roi Hồi phong tảo liễu, quét roi

tới, trên đầu roi của y có binh khí, trong lối đánh roi có cả chiêu số

của đao kiếm.

Kim Trục Lưu thầm nhủ: "Gã này thật ghê gớm, mình

phải cho y biết một chút lợi hại". Thế rồi rút kiếm ra khỏi vỏ, chém vào thanh đoản kiếm trên cây roi của y.

Kim Trục Lưu sử dụng Truy

phong kiếm thức, kiếm pháp rất nhanh, không ngờ lối đánh roi của người

ấy tựa như du long, Kim Trục Lưu liên tục đánh ra tám chiêu mà vẫn không chém được vào cây đoản kiếm trên roi của y.

Kim Trục Lưu cả

kinh, thầm nhủ: "Công lực của người này chưa chắc hơn Đổng Thập Tam

nương, nhưng lối đánh roi thì hơn hẳn mụ ta. Đêm nay mình gặp hai hảo

thủ đánh roi, coi như cũng là kỳ ngộ".

Người che mặt thấy kiếm

pháp của Kim Trực Lưu cũng thất kinh, nhủ thầm: "Kiếm pháp của kẻ này

kín kẽ như thế, công lực lại hơn mình, nếu y đặt cái tráp xuống, mình

chẳng phải là đối thủ của y".

Kim Trục Lưu là người cứng đầu, vì người ấy quát bảo chàng buông tảng huyền thiết ra, chàng không chịu,

lúc này nếu buông ra thì sẽ thắng, nhưng chẳng còn mặt mũi gì nữa. Kim

Trục Lưu thầm nhủ: "Ta thắng được ngươi thì sẽ trả lại huyền thiết". Kim Trục Lưu vì cái giận tức thời cho nên không khỏi thua thiệt.

Kim Trục Lưu đang ôm một tảng huyền thiết nặng hơn trăm cân, đương nhiên

khinh công cũng bị ảnh hưởng, tuy vẫn còn linh hoạt nhưng cũng rất tốn

sức. Kẻ dịch dùng roi dài có cột đoản kiếm tấn công, Kim Trục Lưu chỉ

đành chống đỡ.

Kim Trục Lưu bị đánh khoảng mười mấy chiêu thì

bực dọc quát: "Được, ta sẽ cho ngươi biết tay!" Thế rồi ngầm vận huyền

công dồn vào mũi kiếm, thanh trường kiếm vung lên kêu xoèn xoẹt. Cây roi mềm của người che mặt chỉ còn cách chàng ba thước, cũng bị kiếm phong

của chàng quét tạt ra. Kim Trục Lưu tuy không thể áp sát tới xuất chiêu, nhưng cây roi mềm của đối phương cũng không thể đánh vào người chàng,

người ấy thầm thất kinh: "Nội lực của mình không bền như y, nếu cứ đánh

nữa thì chắc rằng sẽ thua trong tay của y". Chưa nghĩ xong thì chỉ nghe

Kim Trục Lưu cười ha hả: "Chẳng qua ngươi chỉ muốn giành tảng huyền

thiết, được, ta sẽ trả cho ngươi, chỉ cần ngươi đỡ được".

Kim

Trục Lưu nâng cái tráp lên cao, tựa như sắp ném ra, người che mặt không

khỏi cả kinh, y biết công lực của Kim Trục Lưu hơn hẳn mình, nếu chàng

ném cái tráp nặng cả trăm cân này ra, e rằng y sẽ bị đè nát bét.

Người che mặt cũng rất ghê gớm, vừa thấy Kim Trục Lưu toan ném phải thì lập

tức lách qua một bên, vung roi toan đánh tới, cuộn roi vào cổ tay Kim

Trục Lưu khiến cho chàng phải buông cái tráp ra.

Nào ngờ Kim

Trục Lưu đã đoán được chiêu này, chàng giơ cao cái tráp lên chỉ là hư

trương thanh thế, mục đích là dụ y phát ra chiêu này. Động tác của hai

bên đều rất nhanh, Kim Trục Lưu rút tay, chỉ nghe soạt một tiếng, ngọn

roi của người ấy đã cuộn vào cái tráp.

Người ấy giật nhẹ, cái

tráp vẫn nằm yên trong tay Kim Trục Lưu, chỉ nghe tiếng răng rắc vang

lên, Kim Trục Lưu từ từ thu cái tráp về. Ngọn roi bị kéo căng như sợi

dây đàn, người che mặt cũng loạng choạng mấy bước, nếu y không lập tức

buông roi ra thì roi sẽ đứt, lúc này người che mặt đã lao vào lòng Kim

Trục Lưu.

Người che mặt vội vàng chồm người về phía trước, ý đồ nới dài sợi roi, rồi y vung tay giật sợi roi ra khỏi cái tráp.

Kim Trục Lưu thấy thủ pháp giải roi của y rất khéo léo, trong lòng thầm bội phục.

Chàng cười ha hả: "Ta muốn trả tảng huyền thiết này lại cho ngươi nhưng ngươi lại không lấy được, đừng trách ta". Người che mặt chẳng nói lời nào đã

quay đầu bỏ đi.

Kim Trục Lưu thấy ái ngại, vội vàng đuổi theo cười nói: "Ta chỉ đùa với ngươi, nếu ngươi đã cần như thế, ta sẽ tặng cho ngươi".

Người che mặt giá nào cũng không tin Kim Trục Lưu, cho nên vẫn chẳng nói một

lời, cũng chẳng thèm quay đầu lại. Kim Trục Lưu kêu lên: "Này, này lần

này ta đùa thật đấy. Không, không, ta chỉ muốn trả lại cho ngươi, không

phải là đùa thật!" Một chốc chàng lại nói là đùa, một chốc lại nói là

không đùa, mặc dù ý cũng như nhau, nhưng người ấy thì lại nghĩ chàng

đang đùa.

Người che mặt tự thấy không đánh lại Kim Trực Lưu, lại không cam lòng bị chàng bỡn cợt, chỉ đành bước nhanh về phía trước.

Kim Trục Lưu đang ôm trong tay tảng huyền thiết nặng cả trăm cân đương

nhiên khinh công cũng bị ảnh hưởng, vốn là chàng có thể thắng được người che mặt, nhưng nay chỉ đành đi phía sau y. Đuổi một hồi, khoảng cách

giữa hai bên càng kéo dài. Kim Trục Lưu vẫn còn háo thắng, hừ một tiếng, nói lớn: "Được, ta sẽ tỉ thí khinh công với ngươi, để ngươi chiếm được

một phần tiện nghi ta cũng chẳng sao? Hôm nay đuổi không kịp ngươi, ngày mai sẽ đuổi kịp!" Kim Trục Lưu đã biết công lực của người che mặt kém

hơn chàng một bậc, nếu thời gian cứ kéo dài, người che mặt sẽ không thể

nào gắng gượng được như chàng.

Người che mặt thầm kêu: "Khổ

thật!" rồi nghĩ bụng: "Tiểu tử này thật quái lạ, y đã lấy được huyền

thiết mà lại cứ bám lấy mình, không biết có ý gì?" Y càng nghĩ càng sợ,

thế là nghiến răng dốc hết sức ra chạy, chỉ mong có thể kéo dài cự ly.

Người ấy chạy vào trong rừng, Kim Trục Lưu bám theo một hồi, chỉ thấy

bóng dáng của người ấy dần dần mờ ảo, hầu như đã không thấy nữa. Vì thế

Kim Trục Lưu cũng gia tăng cước bộ.

Trong rừng cây cối um tùm,

người che mặt lướt qua một ngã rẽ, lúc này đã thực sự biến mất dạng. Kim Trục Lưu thầm nhủ: "Hỏng bét, nếu y chơi trò trốn tìm với mình, mình

không dễ tìm ra y".

Nghĩ chưa dứt, chợt nghe có tiếng quát: "Tên tiểu tử, đứng lại cho ta! Ngươi làm gì thế! Hãy khai báo tên!" lúc đầu

Kim Trục Lưu còn tưởng kẻ ấy quát mình, nhưng không thấy ai, âm thanh

lại từ phía trước vọng tới, đôi bên cách nhau một chân núi. Kim Trục Lưu nhất thời hiểu ra, kẻ che mặt đã bị người ta chặn lại.

Chàng

cười thầm: "Chắc là phía trước có cường đạo, võ công của người che mặt

không kém, tên tiểu tặc này gặp phải y thì thật là xui! Nhưng mình sẽ có lợi được, phải xem y đối phó thế nào với bọn cường đạo này".

Kim Trục Lưu chạy đến chân núi phía trước, chàng tung mình vọt lên một cây

cao, từ trên nhìn xuống, lúc này bình minh vừa mới ló dạng, mọi vật hiện ra trước mắt rõ ràng. Chỉ thấy bốn hán tử đã bao vây người che mặt.

Một hán tử râu xồm có lẽ là kẻ đứng đầu, nạt: "Tên tiểu tử nhà ngươi có

điếc hay không? Tại sao lại không đáp lời ta?" Một hán tử mặt vàng võ

quát: "Nói! Có phải ngươi đã lấy lễ vật của Lục Hợp bang hay không?".

Người che mặt chẳng nói lời nào, đôi mắt liếc qua liếc lại, người vẫn đứng yên, rồi chậm rãi lắc đầu.

Một hán tử trung niên mặc trường sam màu xanh, trên cằm chẳng có sợi râu

nào nói: "Ta nghe nói tảng huyền thiết nặng cả trăm cân, hình như trên

người kẻ này không có".

Người thứ tư là một hán tử thân hình cao lớn, hỏi với giọng thô lỗ: "Mặc cho y có huyền thiết hay không, chúng

ta phải tra xét!".

Kim Trục Lưu nghe bốn người nói như thế thì

biết bọn chúng không phải là những kẻ cướp đường tầm thường, nghĩ thầm:

"Bọn tặc tử này thật lớn gan, dám cướp vật của Lục Hợp bang".

Điều kỳ lạ là bốn người này tranh cãi ồn ào, nhưng người che mặt vẫn đứng yên chẳng hề lên tiếng.

Hán tử râu xồm là kẻ già dặn giang hồ, thầm nhủ: "Tên tiểu tử này chắc có

mưu kế gì đây, nếu không sẽ không vô lễ như thế". Thế rồi nháy mắt bảo

ba tên đồng bọn khoản hãy ra tay, rồi dịu giọng nói: "Ngươi là bằng hữu

phương nào, có quan hệ với Lục Hợp bang hay không, hãy nói cho bọn ta

biết. Chỉ cần ngươi không giấu giếm bọn ta sẽ không làm khó ngươi". Y đã xuống nước nhưng người che mặt vẫn không trả lời.

Hán tử râu

xồm nhướng mày rồi nói: "Bằng hữu, ngươi không uống rượu mời mà lại chỉ

uống rượu phạt! Người khác muốn làm thân với bọn ta mà cũng không được.

Có lẽ người không biết bọn ta, nhưng dù ngươi biết chắc cũng nghe tên

của bọn ta". Y ngừng một lát rồi chỉ hán tử cao lớn nói: "Đây là bang

chủ Đỗ Đại Nghiệp của Bạch Hổ bang". Rồi chỉ hán tử trung niên mặt trắng không râu: "Đây là hương chủ của Hồng Anh hội Cung Bỉnh Phan".

Hán tử mặt vàng võ như bị bệnh không đợi giới thiệu đã nói: "Lão tử ngồi

không đổi tên, đi không đổi họ, cũng không phải bang chủ, cũng chẳng

phải hương chủ, hì hì, ta là một cường đạo giết người không chớp mắt,

Trịnh Hùng Đồ!" Người này trông có vẻ bệnh hoạn nhưng giọng nói vang rền như chuông đồng. Y tưởng rằng nói ra "đại danh" của mình thì người che

mặt sẽ run sợ, không ngờ người che mặt vẫn dửng dưng, lúc này màn che

mặt của y bay lên, bên mép lộ nụ cười khinh miệt.

Hán tử râu xồm nói: "Tại hạ là bang chủ của Thanh Long bang Cao Đại Thành.

Các hạ có khinh công như thế, chắc chẳng phải hạng vô danh tiểu tốt trên

giang hồ, các hạ chắc đã nghe qua tên của bốn người bọn ta! Trước mặt

chân nhân không nói dối, được, các hạ hãy nói thật đi!".

Bốn

người này nói ra họ tên, thân phận của mình, cả Kim Trục Lưu cũng không

khỏi thất kinh. Số là Thanh Long bang, Bạch Hổ bang là hai bang lớn nổi

tiếng trên giang hồ; Hồng Anh hội là bang hội đối đầu với Lục Hợp bang,

đà chủ Công Tôn Hoàng có tám đại hương chủ, ai nấy đều mang tuyệt kỹ.

Cung Bỉnh Phan là kẻ đứng đầu trong tám đại hương chủ. Còn Trịnh Hùng Đồ là đại đạo độc cước ở năm tỉnh phía bắc.

Mấy hôm trước Kim Trục Lưu đã nghe Trần Thiên Vũ nói về những người này. Trần Thiên Vũ sợ rằng Kim Trục Lưu không biết tình hình giang hồ cho nên đã nói tường tận về

những nhân vật hắc đạo nổi tiếng trên giang hồ.

Bốn người này

báo xong họ tên, người che mặt vẫn không lên tiếng, chỉ hơi gật đầu, ý

tựa như muốn bảo: "Ta biết". Tuy mọi người không thấy vẻ mặt của y,

nhưng ai cũng cảm nhận được thái độ kiêu ngạo ấy.

Trịnh Hùng Đồ cả giận quát: "Tên tiểu tử thật vô lễ! Cao đại ca còn nói nhiều với y làm gì? Cứ bắt y lại tra xét là được!".

Thật ra người che mặt không phải cố ý vô lễ, y sợ nếu mở miệng lên tiếng thì sẽ bị bốn người này phát hiện. Té ra người che mặt không những biết tên của bọn họ mà cũng đã từng gặp họ.

Người che mặt tỏ ra kiêu

ngạo, nhưng trong lòng thì rất lo lắng, thầm tính cách thoát thân. Y

biết rõ bốn người này chẳng phải tay vừa, nhưng phía trước không có

đường đi, phía sau còn có truy binh, cho nên chỉ đành mạo hiểm tiên hạ

thủ vi cường. Trịnh Hùng Đồ mới nói ra chữ tra xét, đột nhiên thấy ánh

bạc lóe lên, ngọn roi mềm tơ bạc của người che mặt đã đánh về phía y!

Trịnh Hùng Đồ gầm lớn một tiếng, trên vai đã trúng một roi. Nhưng y đã

luyện công phu Kim chung trảo, roi này thật ra cũng không nhẹ, áo ngoài

của Trịnh Hùng Đồ rách toạc, trên lưng hiện rõ dấu roi, nhưng da thịt

không hề xây xát.

Trịnh Hùng Đồ quát lớn một tiếng, hai chưởng

lập tức chém tới. Người che mặt mau chóng vung một roi, lại đánh về phía Cao Đại Thành bằng chiêu Tỏa hầu tiên. Nếu ngọn roi cuộn vào cổ của y,

chắc chắn y sẽ đứt hơi mà chết.

Cao Đại Thành sử dụng một cây

lang nha bổng dài bảy thước, đột nhiên bị đánh lén nhưng không hề kinh

hoảng, chỉ thấy y dựng cây lang nha bổng lên trước người, ngọn roi của

người che mặt đánh về phía y, chụp vào cây gậy. Người che mặt bị bốn đại cao thủ vây đánh thì làm sao dám liều với y! Người che mặt chợt xoay

người, ngọn roi đổi hướng đánh gấp về phía Cung Bỉnh Phan. Lúc này mới

nghe ầm một tiếng, té ra Trịnh Hùng Đồ đã chém gãy một cây tùng bên

cạnh.

Người che mặt đánh ra càng lợi hại hơn, ngọn đoản kiếm

trên đầu roi đã bật ra, găm vào yết hầu của Cung Bỉnh Phan, thân roi thì đánh theo thế Ngọc đối vi yêu, cuộn vào eo của Cung Bỉnh Phan, cây đoản kiếm trên roi vươn lên tựa như rắn ngóc đầu.

Cung Bỉnh Phan mỉm cười, gầm lên: "Hay lắm!" Ánh kiếm xẹt lên, chỉ nghe tách một tiếng,

ngọn đoàn kiếm trên roi thu ngắn về. Té ra Cung Bỉnh Phan toan dùng kiếm của mình chặt vào ngọn đoản kiếm cho nên người che mặt đã mau chóng rút kiếm.

Nói thì chậm, sự việc lúc đó diễn ra rất nhanh, Cung Bỉnh Phan đánh ra một chiêu Diệu giải liên hoàn, lập tức phá giải được chiêu Ngọc đối vi yêu của người che mặt. Y lập tức lướt sát người lên, mũi

kiếm chém vào thân kiếm. Y muốn buộc người che mặt không thể thay đổi

lối đánh.

Kim Trục Lưu thầm kêu lên một chữ "hay", nghĩ bụng:

"Cung Bỉnh Phan tuy chỉ là một hương chủ, nhưng võ công cao hơn cả bang

chủ của Thanh Long bang. Đường kiếm của y tuy không bằng Thiên Sơn kiếm

pháp nhưng cũng có chỗ độc đáo, đủ sánh với bảy mươi hai đường liên hoàn đoạt mệnh kiếm của phái Võ Đang". Nghĩ chưa dứt, chợt thấy người áo đen bước xoay người né tránh kiếm của Cung Bỉnh Phan, thân pháp và tiên

pháp đều đẹp đẽ vô cùng. Kim Trục Lưu bất giác thầm khen thêm một chữ

"hay" nữa, nghĩ thầm: "Bản lĩnh phá chiêu của người này có thể nói rất

lanh lẹ, nếu là mình, chỉ e không thể nào hóa giải chính xác như thế".

Lúc này người che mặt đã lại đổi hướng, đánh về phía Đỗ Đại Nghiệp, Đỗ Đại

Nghiệp sử dụng một đôi hộ thủ câu, loại binh khí này chuyên khóa đao

kiếm, nhưng ngọn roi mềm của người che mặt chẳng qua chỉ như ngón tay

cái, người che mặt lại linh hoạt vô cùng, đôi song câu của Đỗ Đại Nghiệp cũng chẳng làm gì được y.

Đôi song câu của Đỗ Đại Nghiệp không

thể nào phá được ngọn roi mềm của người che mặt, bốp một tiếng, Đỗ Đại

Nghiệp đã trúng một roi. Đỗ Đại Nghiệp mặc bộ hộ thân mã giáp, tuy áo

ngoài bị rách nhưng không bị thương. Đỗ Đại Nghiệp là bang chủ, hầu như

chưa bao giờ lâm vào tình trạng như thế cho nên lập tức nổi giận, gầm

lớn quát rằng: "Cao đại ca, chúng ta giết chết thằng giặc con này! Mặc

kệ y có huyền thiết hay không, giết rồi tính sau?".

Cao Đại

Thành là sư huynh của y, sau khi xuất sư, hai sư huynh đệ chia nhau nắm

giữ hai bang. Cao Đại Thành tương đối thận trọng hơn, mỉm cười: "Hiền đệ đừng lo lắng, tên tiểu tử này không chạy thoát được đâu. Chúng ta bắt y rồi hỏi cũng được!".

Trong khoảnh khắc điện chớp lửa xẹt mà

người che mặt đã tấn công bốn đại cao thủ, Trịnh Hùng Đồ và Đỗ Đại

Nghiệp mỗi người trúng một roi của y, bọn Cao Đại Thành tuy bảo nắm chắc phần thắng trong tay, nhưng trong lòng cũng thầm sợ. Thế rồi mới chia

nhau bao vây lấy người che mặt, từng bước áp tới chứ không dám tiến

nhanh.

Sở dĩ người che mặt có thể chiếm được phần thượng phong,

một là nhờ thân pháp linh hoạt, lối đánh roi khéo léo; hai là vì ra tay

bất ngờ, cho nên mới chiếm được phần hơn. Nhưng cũng chỉ là hơi chiếm

được phần hơn mà thôi, chứ chẳng làm gì được bốn người kia. Nếu luận về

bản lĩnh thật sự, y chưa chắc thắng được bốn đại cao thủ, trong đó bản

lĩnh của Cung Bỉnh Phan thậm chí còn hơn y. Vừa rồi y đánh lén Cung Bỉnh Phan nhưng suýt nữa đã thua thiệt.

Bốn đại cao thủ áp dụng

chiến thuật bao vây, không khinh địch, không nôn nóng, dần dần thu nhỏ

vòng vây, người che mặt đã không thể phát huy được khinh công, dần dần

cảm thấy đuối sức.

Cung Bỉnh Phan múa kiếm như gió chỉ đông đánh tây, chỉ nam đánh bắc, người che mặt phải giở hết bản lĩnh ra mới giải

được bảy kiếm liên hoàn của y, trong lúc đó còn đánh bật được đôi hộ thủ câu của Đỗ Đại Nghiệp, đẩy lui Thiết sa chưởng của Trịnh Hùng Đồ, gạt

cây lang nha bổng của Cao Đại Thành. Cung Bỉnh Phan khen rằng: "Hay

lắm!" Nói chưa dứt lời đột nhiên áp sát tới, đâm mũi kiếm vào mặt người

che mặt.

Kiếm thuật của Cung Bỉnh Phan quả thật có chỗ tinh

diệu, chỉ nghe soạt một tiếng, mũi kiếm đã vạch rách mạng che mặt của y, tấm mạng che mặt mỏng như cánh ve, Cung Bỉnh Phan vạch trúng tam màn

che mặt nhưng không hề làm rơi một cọng lông nào của y!

Cung

Bỉnh Phan đắc ý vô cùng, y vạch rách tấm mạng che mặt, cười ha hả: "Đại

trượng phu sao lại che mặt như thế?" Té ra Cung Bỉnh Phan rất tự phụ, y

cảm thấy lấy nhiều đánh ít, có thắng cũng chẳng vinh quang gì cho nên

chỉ cố ý vạch mạng che mặt của đối thủ ra chứ không chịu đả thương y.

Nhưng sau khi vạch mạng che mặt ra, Cung Bỉnh Phan không thể nào cười

được nữa.

Vừa rồi Đỗ Đại Nghiệp bị trúng một roi, khi Cung Bỉnh

Phan áp sát người lên xuất chiêu, y cũng thừa thế tấn công, trong lúc

Cung Bỉnh Phan vạch mạng che mặt của kẻ địch ra, hầu như cây hộ thủ câu

của y cũng xé rách trường sam của người che mặt. Y cũng như Cung Bỉnh

Phan, đánh ra một chiêu đắc thủ nhưng trái lại thất kinh. Đôi câu uốn

liên tục xuất chiêu nhưng cũng chợt ngừng lại.

Té ra người che

mặt đã lộ mặt, nhưng y không phải là một "đại trượng phu" như Cung Bỉnh

Phan nói, mà là một thiếu nữ mặt đẹp như hoa!

Kim Trục Lưu ngồi

trên cây thấy rất rõ ràng, lúc này mới hiểu ra, thầm nhủ: "Chả trách nào ả lại che mặt, lại mặc bộ trường sam rộng thùng thình, dài quét đất, té ra là muốn che ba tấc sen vàng".

Người ấy đã bị vạch trần mặt thật, Cung Bỉnh Phan ngỡ ngàng rồi kêu lên: "Ngươi là Sử cô nương, xin lỗi, Cung mà đã mạo phạm!".

Thiếu nữ ấy hừ một tiếng rồi nói: "Bốn người các ngươi bắt nạt một mình ta, có biết hổ thẹn hay không?".

Đỗ Đại Nghiệp trầm giọng: "Đại ca, nay chúng ta đã ngồi lên lưng cọp, một

là không làm, hai là phải làm tới nơi..." Nói chưa dứt lời, thiếu nữ ấy

cười lạnh: "Ngươi muốn thế nào, được, có gan thì hãy giết ta. Hừ, ngươi

biết ta mà vẫn bắt nạt ta, chả lẽ ca ca của ta bỏ qua cho ngươi!". Té ra thiếu nữ ấy chẳng phải ai khác, nàng ta chính là Sử Hồng Anh, em gái

của bang chủ Lục Hợp bang Sử Bạch Đô.

Bốn người này tuy có ý đồ

cướp lễ vật của Lục hợp bang, nhưng không ngờ lại gặp phải em gái ruột

của Sử Bạch Đô. Nếu cướp được huyền thiết, đương nhiên đã gây thù với

Lục Hợp bang, nhưng điều đó vẫn chưa nghiêm trọng, bởi vì trong chốn hắc đạo thường xảy ra chuyện nẫng tay trên của nhau. Nhưng nếu đả thương Sử Hồng Anh, điều đó có nghĩa là đã gây mối thù mãi mãi không giải được

với Sử Bạch Đô.

Trịnh Hùng Đồ nói: "Mối thù này không kết cũng

đã kết. Ba người đều là hương chủ và bang chủ, nếu buông tha cho thiếu

nữ này, e rằng hảo hán trên giang hồ sẽ không bảo các người nể tình Lục

Hợp bang mà bảo Thanh Long bang, Bạch Hổ bangvà Hồng Anh hội đều sợ Sử

Bạch Đô!" Trịnh Hùng Đồ là tên mã tặc ở quan ngoại, lần này về Trung

Nguyên vốn là muốn gây sóng gió để kiếm lợi. Vả lại y đã trúng một roi

của Sử Hồng Anh, đương nhiên là phải tìm cách trút cái giận này. Cao Đại Thành nghiến răng: "Đúng, một là không làm, hai là phải làm tới nơi.

Chúng ta đã gây sự với Lục Hợp bang thì mặc kệ ả ta là ai! Cứ bắt con ả này

lại rồi cướp huyền thiết sau. Chúng ta có trong tay hai món báu vật này, Sử Bạch Đô buộc phải cầu hòa với chúng ta mà thôi!".

Đỗ Đại

Nghiệp cười ha hả: "Đúng thế, đây mới là thượng sách? Sử Bạch Đô cầu hòa chúng ta! Chúng ta không cần dễ dàng nhường y, thừa thế nuốt luôn Lục

Hợp bang của y. Hay lắm, Cung hương chủ, đến lượt ông rồi đấy". Cung

Bỉnh Phan lại không muốn lấy đông hiếp ít, nhưng Hồng Anh hội của y và

Lục Hợp bang của Sử Bạch Đô là hai bang hội kình chống nhau trên giang

hồ, câu nói vừa rồi của Trịnh Hùng Đồ đã nhắm trúng vào tim đen của y,

Cung Bỉnh Phan nhủ thầm: "Đúng thế, nếu mình buông tha cho ả, hảo hán

trên giang hồ đều bảo Hồng Anh hội sợ Lục hợp bang, đó là chuyện rất mất thể diện!" Vả lại ba người kia đều tỏ ý chấp nhận gây thù chuốc oán với Lục hợp bang, một mình y cũng không thể cãi lại.

Sau khi Cung

Bỉnh Phan suy xét được mất lợi hại bèn lạnh lùng bảo: "Sử cô nương, cô

nương đem lệnh huynh ra dọa chúng tôi, cho nên Cung mà buộc phải ra tay

với cô nương!".

Cao Đại Thành cả mừng reo lên: "Hay lắm, bốn

người chúng ta có phước cùng hưởng, có nạn cùng gánh! Hãy xông lên đi

thôi! Chắc chắn Lục Hợp bang còn có hậu viện, không cần phải nói quy củ

giang hồ gì với ả cả!".

Thế là bốn người này đánh liều xông tới, thế công rất gấp, chỉ thấy gậy đánh ra như sấm giật, kiếm múa như điện

xẹt, ánh câu loang loáng, bóng roi tung bay. Sử Hồng Anh giở hết bản

lĩnh ra mà vẫn chống trả không nổi.

Cung Bỉnh Phan đánh ra một

chiêu Lý quản xạ thạch, ánh kiếm như mũi tên đâm thẳng tới phía trước,

Sử Hồng Anh đột nhiên quét ra một roi, tuy giải được chiêu sát thủ vừa

rồi của Cung Bỉnh Phan, nhưng be sườn cũng lộ sơ hở. Cung Bỉnh Phan vừa

xuất chiêu thì đã đoán được kết quả này, thế là mau chóng đâm vào huyệt

khí du của dưới be sườn của Sử Hồng Anh.

Khi mũi kiếm sắp đâm

trúng huyệt đạo Cung Bỉnh Phan chợt cảm thấy kình phong trỗi dậy, té ra

cũng có một mảnh ám khí phóng vào huyệt khí du của y. Kiếm thuật của

Cung Bỉnh Phan đã đến mức thu phát tùy ý, y chớp nhoáng né thân, kiếm

quang vạch ngược lại "xoẹt" một tiếng chặt ám khí ra làm đôi, té ra đó

là một trái tùng nhỏ. Cung Bỉnh Phan cả kinh quát: "Cao nhân phương nào, xin mời hãy bước ra!".

Nói chưa dứt lời, Kim Trục Lưu đã hú dài một tiếng từ trên cây nhảy xuống, buông giọng: "Ta đã ở đây từ lâu mà

các ngươi không thấy. Bốn người đàn ông các ngươi bức hiếp một thiếu nữ, ta thấy thật chướng mắt!".

Cao Đại Thành quát: "Hay lắm, ngươi

có phải thừa gió bẻ măng hay không? Hãy báo tên tuổi!" Đỗ Đại Nghiệp

quát: "Đại ca, hãy xem trong tay y có thứ gì?".

Kim Trục Lưu giở cái tráp lên, lạnh lùng: "Các người mặc kệ ta là ai, có phải các người

muốn tảng huyền thiết này hay không. Huyền thiết đang ở đây! Có điều

phải xem các ngươi có bản lãnh tới lấy hay không?".

Chàng vừa

giơ cái tráp lên, ánh mắt của bốn người đều nhìn về phía cái tráp. Cao

Đại Thành gầm lớn một tiếng xông thẳng tới, Kim Trục Lưu quát: "Hay lắm, cho ngươi!". Tảng huyền thiết nặng đến cả trăm cân, cây lang nha bổng

của Cao Đại Thành vốn là loại binh khí nặng, nhưng so với tảng huyền

thiết thì nhẹ hơn nhiều, cây lang nha bổng vừa chạm vào cái tráp thì đã

gãy đôi. Hổ khẩu của Cao Đại Thành chảy máu, y đã mất binh khí cho nên

hồn hay phách tán, đành thốt lui mấy bước.

Đỗ Đại Nghiệp giở

đôi song câu lên vội vàng nhảy bổ tới tiếp ứng cho sư huynh. Sử Hồng Anh quát to: "Nằm xuống cho ta!" Đỗ Đại Nghiệp đã chạy lướt qua nàng, ở

giữa có một khoảng cách, cây roi của Sử Hồng Anh lại dài, đánh tầm xa

rất có lợi. Chỉ nghe soạt một roi, quả nhiên đã đánh trúng Đỗ Đại

Nghiệp. Đỗ Đại Nghiệp nhảy bật lên, thoát khỏi thế roi, chỉ cảm thấy đầu gối đau nhói, té ra xương đầu gối đã bị bể mất một mảng.

Đỗ Đại Nghiệp chỉ lảo đảo chứ chưa ngã xuống, tuy vậy chân đã bị thương cho

nên không thể đánh được nữa, Cao Đài Thành đã mất binh khí, thế là hai

sư huynh đệ đỡ nhau tấp tễnh bỏ đi.

Cung Bỉnh Phan thì múa kiếm

cự nhau với Sử Hồng Anh, Kim Trục Lưu đã tìm Trịnh Hùng Đồ làm đối thủ.

Trịnh Hùng Đồ luyện nội công phu Thiết sa chưởng, y vội vàng cúi người

né tảng huyền thiết của Kim Trục Lưu, đồng thời vỗ ngang ra một chưởng.

Kim Trục Lưu thấy chưởng tâm của y đen như mực, cười rằng: "Ồ, té ra Thiết

sa chưởng của ngươi còn tẩm độc, nếu ta không để ngươi đánh, ngươi tưởng rằng ta sợ ngươi!" Thế rồi thu tảng huyền thiết lại, chưởng trái phát

ra, hai chưởng chạm nhau, Trình Hùng Đồ cảm thấy lòng bàn tay đau như

cắt, y hét lớn một tiếng nhảy ngược ra, cúi đầu xuống nhìn thì thấy lòng bàn tay đã bị lủng một lỗ, máu đen chảy ra ròng ròng, té ra khi Kim

Trục Lưu đối chưởng với y, hai chưởng giao nhau, hóa giải nội lực của y

rồi lập tức chuyển chưởng thành chỉ, sử dụng Nhất chỉ thiền công đâm vào lòng bàn tay, phá giải độc chưởng của y. Trịnh Hùng Đồ tuy không đến

nỗi tàn phế nhưng muốn luyện lại Thiết sa chưởng tẩm độc thì ít nhất

phải mất mười năm.

Bốn đại cao thủ, ba người đã bị thương, chỉ còn lại một mình Cung Bỉnh Phan.

Kim Trục Lưu cười lớn: "Một khách không phiền hai chủ, Sử cô nương, hãy giao hắn cho tôi!".

Sử Hồng Anh thu lại ngọn roi bạc, Cung Bỉnh Phan quát lớn một tiếng "Xem

kiếm!" Rồi mũi kiếm chuyển phương hướng đâm về phía Kim Trục Lưu, thế

kiếm này trong chiêu có chiêu, trong thức có thức, quả nhiên không thể

xem thường. Kim Trục Lưu nói: "Không cho ngươi thấy kiếm thuật của ta,

có thua ngươi cũng không phục". Ánh kiếm lóe lên, keng một tiếng, Kim

Trục Lưu đã rút kiếm ra khỏi bao, xuất chiêu giải chiêu nhanh như điện

xẹt! Thanh trường kiếm của Cung Bỉnh Phan bị chàng kéo ra ngoài. Kim

Trục Lưu đã sử dụng tự quyết chữ "niêm", đây là loại kiếm thuật lấy nhu

khắc cương, là loại công phu khó luyện nhất trong kiếm thuật. Cung Bỉnh

Phan thất kinh, khen hay một tiếng, kiếm chiêu lập tức thay đổi, chỉ

thấy trường kiếm của y vẽ thành một vòng tròn, vòng kiếm quang dồn tới

phía trước như sóng biển.

Kim Trục Lưu cười khen: "Chiêu Long

môn tam điệp lãng này của ngươi cũng không tệ". Nói vừa xong kiếm đã

phát, chỉ thấy một luồng bạch quang xuyên vào từng vòng kiếm quang, thế

là chiêu Long môn tam điệp lãng của Cung Bỉnh Phan lập tức bị Kim Trục

Lưu phá giải.

Kim Trục Lưu quát: "Có đi thì phải có lại, ngươi

hãy xem ta đây!" Rồi đâm ra soạt soạt mấy kiếm, chỉ đông đánh tây, chỉ

nam đánh bắc, Cung Bỉnh Phan dốc hết sở học bình sinh, cố gắng chống

trả, nhưng mỗi chiêu đều bị Kim Trục Lưu chiếm tiên cơ, Cung Bỉnh Phan

chỉ đành chống đỡ. Kim Trục Lưu tay trái cầm một vật nặng, chàng không

thể dùng huyền thiết trợ công mà chỉ dựa vào chiến thuật thủ thắng,

khiến cho Cung Bỉnh Phan không khỏi thầm bội phục.

Kim Trục Lưu

quát: "Cẩn thận!" Cây thanh trường kiếm lóe lên trên không trung, kiếm

quang lướt tới chiếc mũ trên đầu Cung Bỉnh Phan bị chém làm đôi, chàng

cười rằng: "Lúc nãy ngươi đã vạch mặt người ta, bây giờ ta cắt mũ của

ngươi!".

Cung Bỉnh Phan xưa nay tự phụ kiếm thuật của mình,

nhưng nay bị Kim Trục Lưu chém trúng mũ, da đầu mát rười rượi, bất đồ

rùng mình, nhảy vọt ra sau mấy trượng rồi thở dài: "Ngừng thôi, ngừng

thôi! Kiếm thuật của các hạ tinh diệu, Cung mỗ cam bái hạ phong. Xin các hạ hãy để lại tên!".

Kim Trục Lưu cười rằng: "Ta chỉ là một tên vô danh tiểu tốt, cần gì phải để lại họ tên, ngươi muốn báo thù, ngày

sau nếu còn có duyên chúng ta sẽ còn gặp nhau!"

Cung Bỉnh Phan

hậm hực: "Tốt, nếu các hạ đã không chịu để lại tên tuổi, từ hôm nay trở

đi tên của Cung mà cũng coi như không còn trên giang hồ. Ba năm sau, nếu Cung mỗ có tiến bộ chắc chắn sẽ lại tìm các hạ". Ý của Cung Bỉnh Phan

là muốn mai danh ẩn tích ba năm, cố gắng luyện kiếm thuật, sau đó sẽ tái xuất giang hồ tìm Kim Trục Lưu.

Bọn Cung Bỉnh Phan vừa bỏ đi,

trong rừng chỉ còn lại Kim Trục Lưu và Sử Hồng Anh. Sử Hồng Anh sau khi

trải qua kịch chiến, hơi thở đã nặng nề. Muốn thi triển khinh công né

tránh cũng đã không đủ sức, vả lại lúc này đã lộ mặt thật, chỉ đành lúng túng trước ánh mắt của Kim Trục Lưu.

Kim Trục Lưu cười hỏi:

"Thế nào, cô nương đã tin ta có thành ý trả lại huyền thiết rồi chứ?".

Sử Hồng Anh nói: "Đa tạ thiếu hiệp đã rút kiếm tương trợ, thiếu hiệp là

ai?".

Kim Trục Lưu đáp: "Chúng ta tuy không quen nhau, nhưng lại có chung một người bằng hữu. Tôi nói ra tên của y, có lẽ cô nương sẽ

không nghi ngờ".

Sử Hồng Anh ngỡ ngàng: "Ồ, người ấy là ai?".

Kim Trục Lưu nói: "Lý Đôn của Lục Hợp bang".

Khi chàng nói thì ánh mắt vẫn len lén nhìn vẻ mặt của Sử Hồng Anh, chỉ thấy nàng ta tựa như vừa kinh hãi vừa vui mừng chữ không phải hổ thẹn khi

nghe thấy tên của tình lang, nàng hờ hững nói: "Ồ, ta đã hiểu. Chả lẽ

ngươi là tên ăn mày đã đánh lui Thanh Phù đạo nhân cứu Lý Đôn trên núi

Tồ Lai?".

Kim Trục Lưu: "Cô nương cũng biết chuyện này sao? Đúng thế, tôi chính là tên ăn mày ấy. Nhưng lần đó tôi không phải có ý muốn

cứu Lý Đôn, không dám nhận công".

Sử Hồng Anh: "Đó là chuyện

giữa ngươi với Lý Đôn, ngươi nhận công hay không cũng được, chẳng liên

quan gì tới ta. Nhưng hôm nay ngươi giúp ta thoát hiểm, ta sẽ đa tạ

ngươi". Lúc này nàng rất ngạc nhiên, không hiểu vì sao Kim Trục Lưu lại

nhắc Lý Đôn với mình. Đã vậy, còn giải thích động cơ cứu y.

Kim Trục Lưu: "Cô nương đã đa tạ ta một lần, không cần phải đa tạ nữa. Nhưng cô nương vẫn chưa hỏi tung tích về Lý Đôn".

Sử Hồng Anh bất giác ngạc nhiên, một lát mới nói: "Thôi được, ta sẽ hỏi ngươi, y hiện giờ thế nào, nấp ở đâu?".

Kim Trục Lưu đáp: "Thật xin lỗi, ta chỉ biết khi chia tay với y, y không

bệnh không đau. Còn tin tức của y thì ta không biết gì cả!".

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...