Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồ Ly Phu

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giang Tùy Vân khắc thê!

Dương Châu Giang gia đã bị nguyền rủa, phàm nữ

tử nào gả vào Giang gia cũng bước trên con đường tới âm phủ.

Chứng cứ rõ ràng, sự thật rành rành.

Bao gồm nữ chủ nhân đương nhiệm, từ lúc mới gả

vào Giang gia đến giờ đều không ngừng gặp sóng gió, cuối cùng là lâm

vào hôn mê bất tỉnh, không biết đến ngày mở mắt.

Giang gia, phú khả địch quốc, cũng là đất chết

của phụ nữ.

Lời đồn từ kinh thành như gió lan ra khắp bốn

bể.

Những nhà quyền quý nơi kinh thành đều rất kinh

hãi, nữ nhi khuê các nhà mình vừa tìm được hiền tế liền không chậm

trễ gả ngay lập tức.

Màn đêm buông xuống, Tô Li Lạc “ngựa quen đường

cũ” tiến vào Tê Vân tiểu trúc, màu áo đỏ trên nền tuyết trắng xóa

nhìn như nụ mai hồng e ấp nở trong gió tuyết, diễm lệ cực kỳ.

“Nương tử,

nàng không nghe thấy tiếng Tín nhi khóc sao? Sao nàng vẫn không chịu

tỉnh lại như vậy chứ?”

Tô Li

Lạc đi tới liền nghe thấy giọng thủ thỉ dịu dàng mà không kém phần

thống khổ đó, trong khoảnh khắc tim đập mạnh và loạn nhịp.

Nhẹ nhàng gõ “cộc cộc” lên cửa sổ, Giang Tùy

Vân nghe tiếng, nghi hoặc hỏi: “Là ai?”

“Muội

phu, lâu không gặp hén.”

Cửa

sổ được mở bằng tốc độ nhanh nhất, vẻ mặt kích động của Giang Tùy

Vân liền xuất hiện, “Tô

cô nương, cô có biện pháp cứu nương tử nhà ta chăng?”

lắc đầu thở dài, “Muội

phu, đệ thật quá thật thà, nếu tỷ nói “không”, có phải

đệ sẽ lập tức đóng cửa vào mặt tỷ không?”

Hắn

sửng sốt, rồi lập tức kinh hỉ nhìn cô, “Cô có biện pháp nào sao?”

Tô Li

Lạc nhún vai, “Không

biết, nhưng có thể thử xem sao.”

Giang

Tùy Vân không nói hai lời liền tránh ra, cô ngay tức thì nhảy cửa sổ

vào.

Ánh nến lập lòe dừng trên mặt cô gái nằm trên

giường, Tô Li Lạc nhác thấy liền kinh ngạc, quay đầu vội hỏi: “Chuyện

này là sao?”

“Ta

cũng không rõ lắm, từ lúc nương tử chìm vào hôn mê, các mảng mẫn đỏ

trên người nàng cũng mờ dần.”

Cầm

nến lại gần nhìn kỹ, rõ ràng thấy hồng ban đã gần như mất hẳn,

nhìn thoáng qua ngỡ như những đốm hoa ngân, nay đã có thể nhìn thấy

sự xinh đẹp vốn có của nàng.

Tô Li Lạc bắt mạch Lăng Thanh Tuyết, một lúc lâu

sau vẫn chẳng thấy nói gì.

Giang Tùy Vân không dám quấy rầy, nhưng trong

bụng thật sự nóng ruột muốn chết.

Ngọn nến trên bàn kêu xèo xèo.

Tô Li Lạc thu tay về, trên mặt hiện lên nụ cười

sâu xa ý vị.

“Sao rồi, Tô

cô nương?”

“Tỷ

chỉ có thể nói là,” – cô lắc đầu

khẽ than, “kiếp này của Tuyết muội đúng là tràn ngập

chuyện truyền kỳ.”

“Tô

cô nương __”

Cô buồn cười, quay sang nhìn hắn, “Đệ

đừng lo, muội muội vì bảo vệ bé bi trong bụng mà lúc trước đã phong

bế độc dược lên tay trái, sau khi sinh nở, thể hư khí nhược, nội lực

không còn hùng hậu như trước, không thể tiếp tục khống chế độc tính,

khiến nó chạy khắp cơ thể, không ngờ trong họa có phúc, độc này lại

là khắc tinh của độc kia, vừa lúc trung hòa độc cũ trong người muội

ấy.”

“Thế

vì sao nàng cứ ngủ mãi không tỉnh dậy như vậy?”

“Muội

ấy chỉ bị ngất đi thôi, hai loại độc này dù khắc chế lẫn nhau, nhưng

quá trình đánh nhau của chúng cũng gây thương tổn không

nhỏ cho người trúng, cụ thể là làm cho hơi thở hỗn loạn, khiến muội

ấy chìm vào hôn mê.”

“Vậy

bao giờ nàng mới tỉnh?”

Tô Li

Lạc chắp hai tay, “Việc

này thì tỷ tỷ ta chịu, nhưng ta có thể chắc chắn muội ấy không sao

cả đâu.”

Giang

Tùy Vân không hỏi tới hỏi lui nữa, chỉ nhìn thê tử đang nằm trên

giường, đôi mày kiếm nhíu lại.

“Muội phu,

đồ đệ bảo bối của tỷ đâu rồi?”

“Ở

chỗ mẫu thân ta ấy.”

Hồng

ảnh chợt lóe, Tô Li Lạc đã chạy mất dạng.

Đối với việc qua lại như gió lốc này, Giang

Tùy Vân đã chứng kiến nhiều đến mức quen mắt quen tai.

Một lần nữa, hắn ngồi xuống, cầm tay thê tử,

vui mừng nói,“Nương tử, nàng không bị gì, tốt quá.”

Một

người tạo nên rất nhiều chuyện truyền kỳ, ngay đến thân thể của mình

cũng tạo nên kỳ tích, có lẽ, cũng là một việc dĩ nhiên. (dĩ nhiên con mắt @@

dĩ nhiên vì là tiểu thuyết thì có á!)

Giang thiếu phu nhân tỉnh dậy, đối với mọi

người mà nói, cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên lắm.

Việc khiến mọi người ngạc nhiên chính là –

Hoàng đế nơi kinh thành xa xôi gửi một đạo thánh chỉ, truyền Giang

thiếu phu nhân vào cung diện thánh.

Hoàng Thượng triệu kiến, nếu lấy thân phận Lăng

nhị tiểu thư, nàng chẳng buồn xem vào nửa con mắt.

Nếu là Lăng Thanh Tuyết, nàng cũng chẳng hơi đâu

để ý.

Nhưng, với thân phận Giang thiếu phu nhân, nàng tất

nhiên không thể không nhìn tới.

Vậy nên, dù trong lòng không muốn cỡ nào, Lăng

Thanh Tuyết vẫn cùng trượng phu vào kinh diện thánh.

Xuyên qua cửa cung tường cao vòi vọi, đi vào nơi

vừa tráng lệ vừa thâm sâu không lường được trong mắt dân chúng, Lăng

Thanh Tuyết cũng không ngạc nhiên lắm, suốt đường đi đều chỉ lạnh

nhạt nhìn những người thị vệ dọc đường.

Đạo thánh chỉ này đối với nàng là chuyện mới

lạ, nhưng Giang Tùy Vân lại vô cùng lo lắng, hết dặn ngược lại dặn

xuôi nàng phải cẩn thận chuyện này chuyện nọ.

Nét ôn nhu hiện lên trong mắt Lăng Thanh Tuyết,

khóe môi dưới lớp lụa mỏng khẽ nhếch. Nàng thật sự không ngại việc

Hoàng Thượng sẽ làm gì, nhẫn nhục chịu đựng vốn không phải tính

cách của người giang hồ.

“Hoàng

Thượng, Lăng Thanh Tuyết bái kiến.” –

giọng nội thị vang lên, hóa ra họ đã dừng trước đại điện.

“Dẫn cô ta

vào.”

“Vâng.”

Ánh

mặt trời từ ngoài chiếu vào đại điện thoáng có vẻ âm trầm, khiến

nó trở nên sáng sủa hơn hẳn.

Sau khi Lăng Thanh Tuyết tiến vào đại điện, nhìn

thấy từ trong ra ngoài đại điện có khoảng trên dưới ba mươi thị vệ,

khóe miệng không khỏi mỉm nụ cười nhạt trào phúng. Hoàng đế uy phong

lẫm liệt, thật ra cũng chính là kẻ “mua dây buộc mình”.

“Cô là Lăng

Thanh Tuyết?” – một giọng nam trầm

thấp uy nghiêm vang lên.

Nàng không ngẩng đầu, chỉ thản nhiên trả lời, “Bẩm,

chính là dân phụ.”

“Nghe

nói cô bị hủy dung?”

“Bẩm,

không chỉ một lần.” – nàng trả

lời.

“Giang Tùy

Vân xưa giờ vẫn có tiếng là mỹ nam.”

“Vâng.”

“Vậy

cô cảm thấy cô bây giờ xứng với hắn sao?”

Lăng

Thanh Tuyết không trả lời.

“Trả lời

trẫm.”

“Bẩm,

dân phụ nghĩ nếu muốn hai người xứng đôi, thật ra có một biện pháp

rất đơn giản.”

“Là…?”

“Bẩm,

hắn cũng bị hủy dung.” – giọng nói

mềm nhẹ bình tĩnh, lại vô cùng kiên định.

Nam tử áo vàng ngồi sau bàn dường như bị

nghẹn, phút chốc đại điện lâm vào trầm mặc.

“Trẫm muốn

tứ hôn người khác cho hắn.”

“Như

vậy, Hoàng thượng nên hỏi hắn chứ không phải ta*.”

*ta:

thường thì với những người trên phải có kính ngữ, đằng này Tuyết

Tuyết xưng wo – ni @@ không có kính ngữ, không xưng như kiểu “hạ dân”,

hay “dân phụ”.

“Lớn

mật.”

Lăng

Thanh Tuyết không kiêu ngạo, không siểm nịnh đứng yên tại chỗ.

“Bỏ khăn

xuống.”

Nàng

chần chừ.

“Trẫm ra

lệnh cho ngươi dỡ khăn ra.”

Lăng

Thanh Tuyết chậm chạp cởi khăn che mặt.

“Ngẩng đầu

lên.”

Trong

khoảnh khắc ấy, Hoàng Thượng nhất thời kinh ngạc, “Mặt của cô

__”

“Khôi

phục mà thôi.” – khẩu khí vẫn thản nhiên như đang nói chuyện

thời tiết.

“Nếu đã

khôi phục rồi, cớ gì còn mang khăn che mặt?”

“Chỉ

là thói quen thôi.”

Hoàng

Thượng nhìn chằm chằm.

Nàng lạnh nhạt nhìn lại, sóng mắt không hề

thay đổi.

Một lát sau, Hoàng Thượng nói: “Cô

lui ra đi.”

“Vâng.”

Sau

khi Lăng Thanh Tuyết rời khỏi, Hoàng Thượng ngã người dựa vào long ỷ,

cất tiếng gọi, trong giọng nói mất đi một phần uy nghiêm, thêm vào

một chút ý cười, “Xuất

hiện đi, cô ấy đúng là khác với nữ tử bình thường.”

“Tạ

Hoàng Thượng khen thưởng nội tử.”

“Sao

khanh không nói dung mạo nàng đã khôi phục như cũ?”

“Thảo

dân cảm thấy đó chỉ là việc râu ria không đáng nhắc tới mà thôi,

thậm chí thảo dân còn mơ ước dung mạo nàng mãi mãi dọa người như

trước, như vậy sẽ chẳng ai còn mơ tưởng đến nàng nữa.”

Ánh

mắt Hoàng Thượng thoáng chút đăm chiêu, sau đó cười khẽ,“Bác lão nhân gia

người có khỏe không?”

“Tâu,

thân thể mẫu thân đại nhân vẫn khỏe mạnh ạ.”

“Những

lời vừa nãy khanh cũng nghe cả rồi đấy.” – Hoàng Thượng đột nhiên lại chuyển đề tài.

“Vâng ạ.”

“Một

nữ tử xuất thân từ giang hồ lỗ mãng như vậy, khanh không sợ ư?”

Giang

Tùy Vân mỉm cười, vừa sung sướng vừa tự hào nói:“Nàng vì thảo dân

mà tự hủy mỹ mạo vốn vẫn luôn là điều nữ tử bình thường thật quý

trọng, cũng có thể vì thảo dân không tiếc tính mạng, cớ gì thảo dân

lại tiếc cái mạng này với nàng?”

“Vậy

những tin đồn kia đều là sự thật sao?”

“Tâu

vâng.”

“Lời

đồn quanh cô ấy coi bộ còn hấp dẫn hơn của khanh.”

“Trước

đây nàng đã trải qua những chuyện này, chỉ để nàng có thể đúng

thời điểm gặp thảo dân mà thôi, nếu không có những tai họa ấy, e

rằng đến giờ phút này một người vợ thảo dân cũng không có, cả đời

này đều gánh mỹ danh “khắc thê” trên vai.”

“Cái

gọi là “khắc thê” không phải chính khanh tự bịa ra sao?” – Hoàng Thượng không khoan hồng mà vạch trần.

“Hoàng

Thượng, tin đồn này trước đây đã có rồi, nếu nương tử nhà thảo dân

mãi không tỉnh lại, sợ rằng nó càng lúc càng lan truyền rộng rãi

hơn, mà thảo dân cũng rất nghi ngờ tính chân thật của nó, dĩ nhiên

tuyệt đối sẽ không cưới bất kỳ người nào nữa. Mặt khác, giờ nàng

đã tỉnh lại, thảo dân chỉ cần mình nàng là đủ, lại càng không ham

muốn cưới người này người nọ, e rằng sẽ hại người hại mình.”

“Hại

người hại mình?” – Hoàng Thượng híp mắt, khó hiểu.

“Hoàng

Thượng, người cũng biết nàng xuất thân lỗ mãng, người giang hồ yêu

ghét rõ ràng, nếu thảo dân phụ nàng, không chết cũng tàn phế.”

Hoàng

Thượng hí mắt đánh giá hắn, “Khanh cứ khăng khăng không

chịu cho trẫm tứ hôn, phải chăng cũng e ngại “không chết cũng tàn

phế” này?”

Giang

Tùy Vân lập tức phủ định, “Tâu không, thảo dân chỉ sợ từ nay về

sau dẫu có tìm nơi chân trời góc biển cũng không có cơ hội nhìn thấy

nàng một lần nữa. Nàng có thể dứt khoát phủi tay bỏ thảo dân lại

mà ra đi, nhưng thảo dân nếu không có nàng thì không thể sống nổi.”

Hoàng

Thượng trầm mặc.

Hồi lâu sau, trong điện vang lên thanh âm uy nghi

của Hoàng Thượng, “Khanh lui ra đi.”

“Thảo

dân cáo lui.”

Lời

đồn Hoàng Thượng tứ hôn theo thời gian tự biến mất, một chút dấu

vết cũng không lưu lại.

Thời điểm Giang Ngộ Thực ba tuổi, trong nhà

xuất hiện một kẻ hồ ly tinh.

~~~~~***~~~~~

Tất cả hạ nhân đều đối đãi như thế với Tô Li

Lạc, dĩ nhiên điều không thể tránh khỏi là vú em của Giang Ngộ Thực

cũng dạy bé như vậy.

“Ngoan nào,

đồ nhi, lại với sư phụ nào.”

“Hồ

ly tinh.” – giọng trẻ con thanh thúy rõ ràng vang lên trong

gió.

Tô Li Lạc mặt không đổi sắc, vẫn tươi cười như

cũ, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn kẻ đang ôm đứa bé đi học, nói với Giang

Ngộ Thực vẻ mặt phòng bị rằng: “Ngoan, ta là sư phụ

của con.”

“Hồ

ly tinh.”

“Hồ

ly tinh là sư phụ của con, nếu vậy con chính là một tiểu hồ ly.” – Tô Li Lạc cười.

“Cháu không

phải hồ ly.” – Giang Ngộ Thực bất

mãn.

“Cha con là

hồ ly, con đương nhiên cũng chính là hồ ly.”

“Mẹ,

cha không phải là hồ ly.” –

Giang Ngộ Thực nhìn mẫu thân, kêu gọi đồng minh.

Lăng Thanh Tuyết cười: “Uh, cha con

không phải là hồ ly, thế nhưng sư phụ con quả thật là hồ ly, ngoan đi,

cô ấy là sư phụ của con đó.”

“Muội

muội, sao muội lại bên nặng bên khinh như vậy?” – Tô Li Lạc nheo mắt, “Muội phu

trong bụng toàn là ý xấu, đây là sự thật một trăm phần trăm, hắn

hàng thật giá thật là một lão hồ ly tu luyện cao thâm. Tỷ không mặt

dày thử dụ dỗ hắn, chẳng lẽ phí hoài một tuổi xuân sao?”

“Công

phu nói dối của Tô cô nương vẫn thế nhỉ, mặt vẫn không đổi sắc kìa!” – tuấn mỹ nam tử đang đi vào viên ngoại không

phải Giang Tùy Vân thì là ai.

“Cha.” – Giang Ngộ Thực nhào vào lòng phụ thân, ôm cổ

hắn làm nũng, “Con không cần sư phụ là hồ ly tinh đâu.”

Tô Li

Lạc không có hảo ý châm vào, “Đáng tiếc, cha mẹ con đã

bán con cho ta rồi, con tốt nhất nên ngoan ngoãn nhận mệnh đi, đồ đệ

ngoan.”

Lăng

Thanh Tuyết vãn hồi trật tự, “À, đúng rồi, trước kia

muội đã đồng ý để Thực nhi bái tỷ làm sư phụ, nhưng, đó là với

điều kiện tỷ truyền thụ võ nghệ cho nó ở Giang gia, trước chín

tuổi, nó nhất định không được rời khỏi Giang gia.”

Vẻ

tươi cười trên mặt Tô Li Lạc nhất thời cứng đờ, “Tuyết

muội, lúc trước muội không có nói vậy.”

“Chưa

nói vì chưa gặp thời điểm thích hợp, giờ muội nói cũng đâu có

muộn.”

Giang

Tùy Vân một bên gật đầu phụ họa, “Đúng đó, giờ mới là lúc

thích hợp nè.”

“Phu

thê hai người quả nhiên đều có ý đồ đen tối.” – Tô

Li Lạc khinh bỉ.

“Phu thê nên

như thế mà.”

Tô Li

Lạc lạnh nhạt nhìn Lăng Thanh Tuyết, thở dài: “Muội à,

tỷ lại bị muội một đao đâm thủng rồi này.”

“Tỷ

làm gì cảm khái như thế, chẳng phải đến cuối cùng tỷ vẫn sẽ tìm

cơ hội để hòa nhau sao?” – Lăng Thanh

Tuyết vân đạm phong khinh nói, tuyệt không sợ sẽ thật sự chọc giận cô

ấy.

Lúm đồng tiền của Tô Li Lạc nở rộ như hoa, “Không

sai, không sai, muội muội nhà mình đúng là vẫn hiểu mình nhất.”

Các

cô này rõ ràng là loại bạn thích trêu chọc nhau mà!

Giang Tùy Vân một lần nữa khẳng định điều mà

hắn đã đúc kết ra từ lâu.

“Được rồi,

tỷ nhận khiêu chiến của muội.”

Sóng

mắt vừa chuyển, Lăng Thanh Tuyết cười khẽ, “Không hối hận?”

“Không

hối hận.” – Tô Li Lạc kiên định gật đầu, “Vậy

là tốt rồi.”

Nhìn

thân ảnh Tô Li Lạc dần xa, Giang Tùy Vân xáp lại, dè dặt hỏi: “Nàng có

tính toán khác hả?”

“Nào

có đâu.”

Chắc

chắn có gì rồi, Giang Tùy Vân không khỏi cảm thấy hứng thú, “Nương tử,

nói nghe chút đi.”

“Sốt

ruột làm gì, qua hai ngày nữa chàng tự nhiên sẽ biết mà.”

Hai

ngày sau __

Tô Li Lạc nổi giận đùng đùng tìm Lăng Thanh

Tuyết, vẻ xinh đẹp cùng tư thái thong dong không còn xót lại chút

nào.

“Hắn sao

lại là sư phụ của Thực nhi?”

Lăng

Thanh Tuyết đang tỉa cây, thờ ơ nói, “Thực nhi vì cớ gì lại

không thể có hai sư phụ?”

“Muội

chưa nói.”

“Chưa

nhắc tới không có nghĩa là không có khả năng.”

Lăng

Thanh Tuyết bình thản ung dung nói: “Tỷ vẫn thường nói trên

đời này không sợ ai cả sao, hắn nhìn tới nhìn lui cũng chỉ là một

người nam nhân thôi, tỷ việc gì phải kinh hoàng thất thố như thế.”

“Tỷ

nào có?” – giọng nói không che dấu nổi sự “ngoài mạnh

trong yếu” của chủ nhân.

“Không có

là tốt rồi, như vậy tỷ sẽ không tức giận nữa, có thể cùng hắn dạy

dỗ Thực nhi rồi.”

Tô Li

Lạc á khẩu.

Sau khi biết chuyện, Giang Tùy Vân cười ha ha.

Nương tử nhà hắn luôn bất động thanh sắc đào hố chờ người ta nhảy

vào, sau đó dập tắt bạo động không còn một manh giáp.

Một đêm nọ, trời tối đen như mực, thích hợp cho

trộm đạo và làm việc xấu, Giang Tùy Vân rốt cuộc không kìm lòng

nổi, dò hỏi: “Nương tử ới, thật ra thì Tô cô nương và

anh chàng kia có chuyện gì vậy?”

Đang

tháo trang sức, Lăng Thanh Tuyết cười cười, làm ra vẻ “không có gì to

tát” mà trả lời: “Không

phải chuyện gì lớn đâu.”

“Thế

nó là cái việc nhỏ gì?”

“Là

vầy nè, một năm nọ, có một ngày nọ, một sắc nữ nọ gặp một nam

nhân tuấn tú đang bị thương nọ, sau đó không khéo thế nào mà nam nhân

nọ bị cô gái nọ phá thân đồng tử, lại nói, mắt nam nhân nọ không khéo

thế nào lại phải lòng nữ tử nọ, sau đó nữa, là quá trình truy

đuổi ngươi chạy ta đuổi của nam nhân nọ và nữ tử nọ.”

Giang

Tùy Vân mất một lúc mới thấm hết câu chuyện này vào đầu được, hắn

rõ ràng không có nghe nhầm, “gặp gỡ”, “cường”, “phá đồng tử thân”, ai

da, Tô đại cô nương quả nhiên không phải nữ tử giang hồ tầm thường mà,

đúng là không giống người thường chút nào!

“Nương tử,

sao nàng biết cái việc nhỏ này?”

“Thiếp

nghe người khác kể.”

“Vạn

Sự Thông à?”

“Ừa.”

“Nương

tử thân thiết với hắn lắm hả?”

“Gần

gần như vậy, lão chú ý đến thiếp nhiều một chút, sau lại trở thành

bạn vong niên.” -

Giang Tùy Vân nhìn thê tử mặc trung y đi lại giường, ánh mắt khẽ

biến.

Dù đã có hai con rồi, dáng người thê tử vẫn

yểu điệu mê người như cũ, khiến hắn không khỏi mê luyến.

Ôm chặt thê tử trên giường lớn, hắn vội vàng

cởi áo nàng, muốn cùng nàng “cá nước thân mật”.

Lăng Thanh Tuyết lại khác thường, đưa tay ngăn

hắn, vẻ mặt biến hóa, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong viện.

Giang Tùy Vân bị lửa dục thiêu đốt không thể

nhẫn nại, không quan tâm đến, chỉ muốn hưởng thụ nhuyễn ngọc ôn hương

trong lòng.

Lăng Thanh Tuyết nửa hờn dỗi nửa quyến rũ đánh

trượng phu vài cái rồi tùy hắn muốn làm gì thì làm, nhưng một nửa

lực chú ý vẫn dồn vào nghe ngóng bên ngoài.

“Sư phụ, sao

chúng ta lại đến đây?”

Ôi!

Nghe được giọng nói non nớt của con trẻ, Lăng Thanh Tuyết trong lòng

ảo não. Tô Li Lạc này đúng là càng ngày càng quá đáng mà.

“Đến xem yêu

tinh đánh nhau.” – Tô Li Lạc không

có hảo ý nói.

“Yêu tinh

đánh nhau?” – Giang Ngộ Thực thật

có ý thức học tập.

“Chút nữa

con sẽ biết.”

Lúc

này, Lăng Thanh Tuyết bất chấp trượng phu vui vẻ hay không, dứt khoát

đẩy hắn ra, mặc quần áo bước xuống giường.

“Tô Li Lạc.” – nàng mở cửa phòng, ngữ khí bình thường gọi.

Trong viện vang lên tiếng cười đắc ý vì làm

được chuyện xấu của Tô Li Lạc, “Muội muội à, sao trễ

thế còn chưa ngủ?”

Lăng

Thanh Tuyết khoanh hai tay, khóe miệng khẽ nhếch: “Tỷ tỷ

không phải cũng chưa ngủ sao, không biết lại có chuyện gì đây?”

“Việc

nhỏ, việc nhỏ thôi.”

“Thật

không? Tỷ nếu thật muốn cho Thực nhi xem, muội cũng không ngại để hai

vị sư phụ biểu diễn bao lâu cũng được cho bé xem nha.”

“Sư

phụ cũng sẽ à?” – Giang Ngộ Thực ngây thơ hỏi.

Lăng Thanh Tuyết cười, “Đương nhiên,

Thực nhi, sư phụ của con sẽ thực hành ở…”

“Thực

nhi, muộn quá rồi, chúng ta về ngủ đi.” – Tô

Li Lạc vội vàng chuyển đề tài.

“Tỷ đã

đến, hà cớ gì lại vội vã ly khai?”

“Muội

ngủ tiếp đi, tỷ và Thực nhi về trước, lần khác lại tán gẫu, lần

khác lại tán gẫu.” – Tô Li Lạc ôm

Giang Ngộ Thực chạy trối chết. Có đôi khi, cô cảm thấy Lăng Thanh

Tuyết còn giống yêu nữ hơn cả mình.

Lăng Thanh Tuyết nhìn bọn họ rời khỏi, rồi

đóng kỹ cửa phòng, cởi áo, lên giường nằm.

“Hai người

tới lúc nào thế?”

“Chàng

yên tâm, Thực nhi chưa nghe được gì hết.”

Giang

Tùy Vân nhẹ nhàng thở ra, oán niệm đối với Tô Li Lạc lại sâu sắc

thêm một tầng, “Tô

cô nương lần này thật sự hơi quá đáng.”

“Ngủ

đi.”

“Thực

nhi sẽ không bị cô ấy làm hư sao?” – Giang Tùy Vân lòng

đầy lo lắng.

“Thiếp sẽ

nói với Dạ Kiêu.” – lúc trước mời

Dạ Kiêu làm sư phụ thứ hai của Thực nhi, mục đích cũng chỉ vì kiềm

hãm tính tình vô pháp vô thiên, thích gì làm nấy của Tô Li Lạc, khúc

mắc của hai người bọn họ đã biết rồi thì cũng nên lợi dụng cho tốt

mới phải đạo chứ.

Ôm Giang Ngộ Thực rời khỏi Tê Vân tiểu trúc,

sống lưng Tô Li Lạc đột nhiên lạnh toát, quay lại nhìn tiểu trúc đã

tắt đèn, cô rùng mình, tăng tốc độ bỏ chạy.

Giang gia nơi Dương Châu phú khả địch quốc, từ

khi Giang đại công tử cưới nhầm nữ tử xinh đẹp trong giang hồ, số

lượng nữ tỳ mỹ mạo từng năm từng năm đều giảm đi, đến khi không còn

một mống nào trong Giang phủ.

Xuất ngoại làm ăn, nhất định sẽ có phu nhân

tháp tùng, đối với thê thiếp nhà người khác hay cô nương nhà thiên hạ

tuyệt đối không dám liếc dù chỉ nửa con mắt, danh hiệu “đệ nhất sợ

vợ” thật tự nhiên được trao tặng cho Giang công tử.

Một thời gian trước từng nổi lên lời đồn, rằng

Giang mỗ một ngày nọ bỗng nảy sinh cảm giác khác lạ với cô nương áo

đỏ xinh đẹp nọ, đôi trai gái vừa phát sinh gian tình, Giang thiếu phu

nhân liền một cước đá bay cô gái nọ.

Sự thật là, một ngày kia, Tô Li Lạc nhất thời

nhiệt huyết sôi trào muốn chọc ghẹo Giang Tùy Vân, sau đó liền bị

Lăng Thanh Tuyết không lưu tình chút nào, một cước đá bay.

Việc này ấy vậy mà vẫn chưa kết thúc.

Lúc ấy, Tô Li Lạc bị đá, không kịp xoay người,

ngỡ sẽ rơi xuống đất, không ngờ lại được một thanh niên khác tiếp

được, nhanh chóng điểm bảy đại huyệt rồi ôm cô đi mất.

Bảy ngày sau, Tô Li Lạc tay chân run rẩy mới tập

tễnh trở về.

Từ đó về sau, theo lời chứng thực của Giang

Ngộ Thực, hai vị sư phụ thường xuyên thức trắng đêm luận bàn “công

phu”.

Hơn tháng sau, Tô Li Lạc phát cuồng ra sức đấm

đá một nam tử anh tuấn thường mặc dạ hành.

Giang Tùy Vân ở hoa viên nhìn thấy một màn này,

thấp giọng hỏi nhỏ: “Sao vậy?”

Lăng

Thanh Tuyết mặt gian gian, mắt đảo qua hai người đang một đấm đá một

chịu trận kia, vân đạm phong khinh nói, “Đi đêm lắm có ngày gặp ma

thôi ấy mà.” – mà “ma” này, là bé

bi trong bụng Tô Li Lạc.

Vì thế, năm Giang Ngộ Thực chín tuổi, hai vị sư

phụ thành thân, dù người chứng kiến chỉ có cha mẹ của bé.

Lăng Thanh Tuyết nhận xét Tô Li Lạc là: ác nhân

sẽ có ác nhân thu phục, một người muốn đánh, người kia sẽ chịu đau.

“Nương tử,

vậy còn nàng?”

“Sao?”

Giang

Tùy Vân vòng tay ôm thê tử, dịu dàng nói: “Nàng nguyện ý bị ta đánh

không?”

“Chàng

chịu đau không?” – nàng hỏi lại.

“Kiếp sau

cũng nguyện ý.”

Lăng

Thanh Tuyết nét mặt dịu dàng, nhẹ nhàng cắn vành tai hắn, cười

cười: “Thiếp

nói cho chàng biết tin này nhé.”

“Tin

gì thế?”

“Thiếp

có hỉ* rồi.”

“Thật

sao?” – Giang Tùy Vân kinh hỉ. Sau khi có đứa bé thứ

hai, nhiều năm rồi họ không có chút động tĩnh nào cơ mà.

“Vâng.”

“Nương

tử __” – hắn ôm nàng, cao hứng quay quay hai vòng ở hoa

viên.

Lăng Thanh Tuyết cũng cười.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...