Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HOA ƯU ĐÀM

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

13

Đêm tân hôn, ta nói với Lý Hằng chuyện dẫn Phó Anh theo khi vào cung tạ ơn.

Lý Hằng ôm gối ngoan ngoãn nằm trên tấm nệm dưới đất, gật đầu, "Được thôi, vậy chúng ta cùng đi."

Ngừng một lát, hắn lại do dự nói: "Nhưng mà, ta thấy Quốc sư rất kỳ lạ."

Ta vội hỏi: "Kỳ lạ chỗ nào?"

Lý Hằng nói: "Ở Trích Tinh Lâu của Quốc sư, có rất nhiều trẻ em vô gia cư được nuôi dưỡng, ta muốn đến tìm bọn họ chơi, nhưng chưa bao giờ tìm thấy."

"Trích Tinh Lâu ở đâu?"

"Ở góc tây bắc của hoàng cung." Lý Hằng nói.

"Ta còn gặp Trần vương huynh ở đó, huynh ấy chỉ bảo ta đừng xen vào chuyện bao đồng."

Tay ta đang tháo trâm cài tóc bỗng dừng lại.

"Trần Vương là người được Quốc sư đại nhân coi trọng."

Ta nhớ lại lời Phó Anh đã nói.

Giữa Quốc sư và Trần Vương dường như có một mối liên hệ mơ hồ nào đó, ta không thể hiểu được.

Nhưng, cũng không cần phải hiểu.

Ta cúi đầu nhìn những móng tay dài đỏ như m.á.u trên đầu ngón tay mình, trên đó ngưng tụ độc của t.h.i t.h.ể ta.

Người thường chạm vào sẽ lở loét toàn thân mà chết, không thể nào sống lại được.

Có lẽ, sắp đến ngày phải dùng đến nó rồi.

14

Ngày vào cung tạ ơn, chỉ có Hoàng hậu ở đó.

Lý Hằng hỏi: "Tẩu tẩu, sao không thấy hoàng huynh?"

Sắc mặt Hoàng hậu thoáng hiện vẻ không tự nhiên, thở dài nói: "Bệ hạ hơi cảm lạnh, đang nghỉ ngơi."

Có Lý Hằng che chở cho chúng ta, ta và Phó Anh liền kiếm cớ lui xuống.

"Ta đã đồng ý dẫn ngươi đến đây, ngươi không được phá hỏng chuyện tốt của ta!" Phó Anh nói.

Điều kiện ta đưa ra để dẫn Phó Anh vào cung là nàng ta phải dẫn ta đi tìm Quốc sư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-uu-dam/chuong-7.html.]

Phó Anh rõ ràng rất quen đường đến Trích Tinh Lâu, chúng ta chạy một mạch, rất nhanh đã nhìn thấy một tòa lầu cao nguy nga tráng lệ từ xa.

Chỉ là tòa lầu gần ngay trước mắt, nhưng trước mặt lại là rừng cây rậm rạp, dây leo quấn lấy nhau, như thể binh lính canh gác dọc đường.

Phó Anh lộ vẻ khó xử, "Ta nhiều nhất chỉ có thể đi đến đây, đi tiếp nữa, không biết tại sao sẽ lạc đường, sau đó quay trở lại chỗ cũ, nên ta vẫn luôn đợi Quốc sư đại nhân xuất hiện ở gần đây."

Ta nhìn khu rừng rậm rạp này, nhắm mắt lại, bên tai lại nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của hàng ngàn đứa trẻ.

Dưới những cành cây chằng chịt, không biết đã chôn vùi bao nhiêu xương trắng.

"Đừng khóc, đừng sợ, ta đến báo thù cho chúng ta rồi." Ta khẽ nói.

Ngay sau đó, dây leo lùi lại, cây cối tách ra, ở giữa nhường ra một con đường.

Phó Anh kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, "Đây... đây là mật đạo? Trước đây ta chưa bao giờ gặp tình huống này?"

"Đi thôi." Ta cười lạnh: "Vị Quốc sư tốt bụng của ngươi đang đợi chúng ta đấy."

Đi tiếp về phía trước, vậy mà lại thông suốt không trở ngại.

Trích Tinh Lâu chìm trong tĩnh mịch đến rợn người, chỉ còn lại cái lạnh lẽo âm u kỳ dị như đến từ địa ngục. Trong không gian ngột ngạt đến khó thở ấy, ngay cả Phó Anh vốn gan dạ cũng phải chùn bước. Có lẽ nàng ta đã linh cảm được mối nguy hiểm đang rình rập, giọng nói run run: "Hay là... hay là chúng ta quay về đi... Ta cứ cảm thấy nơi này..."

"Quốc sư, thuốc luyện xong chưa?"

Phó Anh giật nảy mình, hạ giọng: "Là giọng của Trần Vương!"

Ta đã lần theo tiếng nói mà đi.

Bên trong Trích Tinh Lâu, một nam nhân trẻ tuổi xa lạ đang đứng đối diện với Quốc sư.

Hẳn là Trần Vương rồi.

Qua khe cửa sổ, ta thấy Quốc sư mỉm cười, đưa tay ra, trên lòng bàn tay xuất hiện một lọ sứ nhỏ: "May mắn hoàn thành nhiệm vụ."

"Tốt quá!" Trần Vương giật lấy lọ sứ, hai mắt đỏ ngầu vì phấn khích, nhìn chằm chằm vào nó: "Chỉ cần bỏ nó vào thức ăn của Hoàng thượng, là có thể khống chế tâm trí của người, thiên hạ này sẽ nằm trong tay ta!"

Trần Vương hài lòng nhìn Quốc sư đang cung kính đứng bên cạnh: "Quốc sư quả là công thần của triều ta, nói đi, ngươi muốn gì? Trẫm đều ban thưởng."

Quốc sư khẽ cười: "Vi thần muốn trái tim của Điện hạ."

Lời còn chưa dứt, bàn tay mười ba năm trước đã từng xé nát m.á.u thịt, khiến ta c.h.ế.t thảm, trong nháy mắt đã đ.â.m vào lồng n.g.ự.c của Trần Vương.

Tim đỏ tươi rời khỏi cơ thể, t.h.i t.h.ể Trần Vương đổ ầm xuống đất.

Quốc sư một tay nâng trái tim vẫn còn đập, quay đầu nói: "Hoàng thượng, xin mời ra."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HOA ƯU ĐÀM
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...