Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoán vị nhân sinh

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày cưới, lúc đi chúc rượu, bạn học cũ của Chung Dữ say xỉn nhìn tôi và nói: "Giống, mẹ nó giống thật."

Lúc đó, tôi còn tưởng anh ta đang nói tôi và Chung Dữ có tướng phu thê, trong lòng còn vui mừng.

Giờ nghĩ lại, thật là ngu ngốc biết bao.

Một năm sau khi kết hôn, Chung Dữ vẫn đối xử tốt với tôi, tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi. Nhưng đến tháng thứ năm mang thai, ác mộng đã giáng xuống.

Ngày hôm đó, Chung Dữ đưa tôi đi khám thai.

Trên đường, điện thoại đột nhiên rơi vào khe kẽ, tôi đưa tay ra lấy rồi vô tình lấy ra một chiếc quần lót ren.

Tôi mở mảnh vải đó ra, những vết rách vì bạo lực khiến tôi tuyệt vọng.

Tôi gần như có thể tưởng tượng ra người phụ nữ đó đã nhét thứ bẩn thỉu này vào khe kẽ, chờ tôi phát hiện ra với tâm thế đắc thắng thế nào.

Cô ta đã thắng, đúng như ý muốn của cô ta, tôi đã sụp đổ.

Từ hai tháng trước, thái độ của Chung Dữ đối với tôi đã đột nhiên lạnh nhạt đi nhiều.

Lúc đó tôi còn tưởng là vì tôi mang thai, không thể thỏa mãn anh ta, nên anh ta mới lạnh nhạt với tôi.

Cho đến khi nhìn thấy cái này, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao.

Chung Dữ giật lấy vật đó, vội vàng giải thích: "Có lẽ là của người khác để quên, anh đã cho nhiều người mượn chiếc xe này."

Tôi không tin, cãi nhau với anh ta một trận, chất vấn anh ta người phụ nữ kia là ai.

Cuối cùng anh ta mất hết kiên nhẫn: "Đủ rồi, em đừng làm loạn nữa!"

Vào khoảnh khắc đó, khi nhìn vào mắt anh ta, tôi chợt nhận ra, tình yêu nồng cháy từng có trong mắt anh ta giờ đã hoàn toàn biến mất.

Vào khoảnh khắc đó, tôi đau đớn đến nghẹt thở, dường như mỗi hơi thở đều cần phải dùng hết sức lực.

Không phải là tôi chưa từng nghĩ đến việc ly hôn.

Sau hôm cãi nhau đó, tôi bực bội bỏ đi, ở nhà bạn mấy ngày, Chung Dữ gọi điện tôi đều không nghe máy.

Sau đó bạn tôi khuyên nhủ: "Rời khỏi anh ta thì làm sao cậu nuôi con được? Quay về đi, nghĩ thoáng một chút, anh ta không có tâm thì tiền vẫn có, cậu cứ tiêu xài hoang phí, làm một bà vợ giàu có, chẳng phải rất tốt sao?"

Tôi bị cô ấy thuyết phục.

Ba ngày sau, Chung Dữ đến đón tôi, tôi tự trấn an mình, tự lừa dối bản thân, nhịn cơn đau thấu tim gan và mượn cớ quay về.

Nhưng đêm đó về đến nhà, tôi nhận được một tin nhắn lạ.

Đó là một bức ảnh chụp chung, người đàn ông cười rạng rỡ, người phụ nữ mặc váy trắng đang dựa vào vai anh ta, mặt đầy ngọt ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-vi-nhan-sinh/chuong-2.html.]

Tôi tức đến run người. Bởi vì, người đàn ông trong ảnh là Chung Dữ, còn người phụ nữ kia có nét giống tôi đến tám phần.

Không phải giống về ngoại hình, tôi và cô ta không có nét tương đồng, nhưng khi ghép lại, tổng thể khí chất gần như giống hệt nhau.

Một cái nhìn thoáng qua, có lẽ bạn bè tôi cũng sẽ nhận nhầm.

Tôi nhớ lại lời của bạn học Chung Dữ vào ngày cưới.

Giống, mẹ nó giống thật.

Lúc này tôi mới hiểu, chẳng qua tôi chỉ là cái bóng của người phụ nữ kia. Mà người phụ nữ kia đã trở lại.

"Tổng giám đốc Chung, đứa trẻ hơi lớn, nếu sinh thường có thể sẽ gây rách âm đạo, sản phụ hy vọng được sinh mổ, anh xem có cần cân nhắc không?"

Bác sĩ nhìn Chung Dữ với ánh mắt thương hại rồi nói tiếp: "Hiện tại sản phụ đã đau không chịu nổi rồi."

Lời của bác sĩ kéo tôi về thực tại.

Lúc tôi mang thai, tôi đã ăn uống vô độ vì đau khổ, thế nên giờ đứa trẻ hơi lớn. Nhưng vẫn chưa lớn đến mức không thể sinh được.

Còn Chung Dữ vì chưa từng trải qua cơn đau này nên bây giờ mới cảm thấy chống đỡ không nổi.

Anh ta nắm lấy tay tôi, yếu ớt thở dốc: "Lâm Kiều, tôi sai rồi, em đồng ý sinh mổ đi, cầu xin em…"

Tôi nhớ thời gian đầu mang thai, tôi đã xem rất nhiều trường hợp rách âm đạo, tiểu tiện không tự chủ của phụ nữ mang thai nên đã muốn sinh mổ.

Lúc đó Chung Dữ đã ôm lấy tôi và nói: "Nhưng mà em, sinh thường thì em bé sẽ khỏe mạnh hơn, nếu em thực sự yêu anh, chẳng phải em nên nguyện ý sinh một em bé khỏe mạnh cho anh sao?"

Tôi nhìn bác sĩ, dứt khoát nói: "Không thể sinh mổ, nhất định phải sinh thường."

Sau đó tôi cúi xuống, hôn lên trán Chung Dữ: "Lâm Kiều, em yêu anh như vậy, chẳng phải em nên nguyện ý sinh một em bé khỏe mạnh cho anh sao?"

Chung Dữ kinh hoàng nhìn tôi, đôi mắt đầy tuyệt vọng.

Anan

Chung Dữ gào thét trong phòng sinh khoảng hai tiếng đồng hồ.

Hồi trước, lúc tôi và anh ta xem phim truyền hình, trong phim sản phụ sinh con, đau đớn đến mức như c.h.ế.t đi sống lại.

Tôi rất sợ hãi. Nhưng Chung Dữ lại cho rằng đó là chuyện bé xé ra to, anh ta nói: "Làm gì mà khoa trương vậy, mẹ anh nói bà ấy chỉ đẻ có một tiếng là xong, không đau lắm đâu, chỉ cần dùng sức một chút thôi, đừng bị mấy bộ phim truyền hình đó làm cho lo lắng."

Ha, không đau lắm, vậy mà bây giờ anh ta lại đang gào thét như sắp c.h.ế.t trong phòng sinh.

Tôi nghe thấy giọng anh ta, đột nhiên cảm thấy hơi rùng mình.

Nếu không phải chúng tôi hoán đổi cơ thể thì người đang đau đớn quằn quại trong phòng sinh bây giờ chính là tôi.

May mắn thay, may mắn thay không phải là tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoán vị nhân sinh
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...