Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HOÀNG HẬU CÓ KIM BÀI MIỄN TỬ

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Phụ thân ta là Thừa tướng, một vị thuần thần trung quân ái quốc.

Vốn tưởng rằng sau khi phụ thân ta tiễn đưa Tiên đế về trời thì có thể lui về làm một quan chức nhàn tản.

Nào ngờ sau khi Tân đế Giang Kim Đình lên ngôi, phụ thân ta vẫn làm Thừa tướng như cũ.

Hắn còn tiện tay phong cho ta làm Hoàng hậu.

Nói thế nào nhỉ, làm Hoàng hậu yêu cầu phải đức hạnh vẹn toàn, tài sắc song phương.

Ta cảm thấy về khoản nhan sắc thì bản thân cơ bản là đáp ứng được.

Dù sao thì lão thúc đưa rau ở nhà ta cũng từng khen ta đẹp tựa thiên tiên.

Về phần tài hoa, ta cũng chẳng có vấn đề gì.

Bởi phụ thân ta là Thừa tướng, từ nhỏ ông đã yêu cầu ta phải đọc sách và biết tính toán sổ sách.

Ngặt nỗi lại có một vấn đề chí mạng, ta bị chứng mù mặt!

Mẫu thân đã mang theo bí mật này xuống dưới hoàng tuyền.

Trước lúc lâm chung, bà còn dặn dò ta tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai biết.

Thế nên ngay cả phụ thân ta cũng không hay biết gì, cứ thế nhận lời mối hôn sự có thể khiến ta đầu rơi m á u chảy này.

Vì vậy sáng nay, khi Sầm nội thị hầu cận bên cạnh Giang Kim Đình đến triệu ta tới Cần Chính điện, ta đã lo sốt vó.

Ta cứ ngỡ bí mật này không giấu được nữa, còn len lén thăm dò Sầm nội thị xem Giang Kim Đình tìm ta có việc gì.

Ta nơm nớp lo sợ, rón rén bước vào Cần Chính điện.

Giang Kim Đình đang phê duyệt tấu chương, mắt cũng chẳng thèm ngước lên, mở miệng liền hỏi:

“Hôm qua Mẫu hậu vừa đến cáo trạng với Trẫm, nói rằng Hoàng hậu liên thủ với Tĩnh Thái phi để chèn ép bà ấy?”

Ta hoảng hốt xua tay: “Không có đâu ạ.”

Rõ ràng hôm qua hai người bọn ta còn ngồi tám chuyện hồi lâu cơ mà!

“Vậy tại sao nàng lại trò chuyện vui vẻ với Tĩnh Thái phi như thế?”

Giang Kim Đình ngẩng đầu liếc xéo ta một cái.

“Còn nói chuyện suốt cả nửa ngày trời.”

C.h.ế.t dở, hóa ra người đó là Tĩnh Thái phi.

Thảo nào ta cứ thắc mắc sao Thái hậu hôm nay lại hòa ái dễ gần với ta đến thế.

Nhưng đừng vội, ta có thể bịa chuyện được.

Ta suy tư một lát, cẩn trọng đáp lời:

“Thần thiếp làm vậy là để dò hỏi Tĩnh Thái phi về sở thích của Mẫu hậu đấy ạ.”

Giang Kim Đình đặt bút xuống, bước đến bên cạnh ta, từ trên cao nhìn xuống đầy dò xét:

“Thật sao?”

“Thật mà!”

Ta nhìn chằm chằm vào hình rồng năm móng thêu trước n.g.ự.c Giang Kim Đình mà gật đầu lia lịa.

Giá như ai trong cung cũng dễ nhận biết như Giang Kim Đình thì tốt biết mấy.

Giang Kim Đình nhếch mép định nói thêm gì đó thì Sầm nội thị vào thông báo rằng Lâm Quý phi và Việt phi đến thỉnh an Bệ hạ.

Ta ngồi trên ghế mềm mà lòng căng thẳng như gặp đại địch.

Ta nhìn hai bóng hồng thướt tha uyển chuyển hành lễ, rồi mỗi người một bên ngồi xuống cạnh ta.

Họ bắt đầu thao thao bất tuyệt bàn bạc về chuyện Yến tiệc mùa thu.

Nói đến lúc cao hứng còn quay sang hỏi ta vài câu, nào là chuẩn bị chút rượu đào hoa nhưỡng, hay là bánh Đăng Tâm gì đó.

Ta ho khan hai tiếng, nghiêng đầu nói:

“Việt phi nói chí phải, Bản cung sẽ sai Ngự thiện phòng chuẩn bị trước một ít.”

Giọng nói ngạc nhiên của Việt phi bỗng truyền đến từ phía bên phải:

“Nương nương, thần thiếp đang ngồi bên phải người mà.”

Hả?

Ta vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu, không hề nhúc nhích, vẻ mặt đầy bình tĩnh:

“Đêm qua ngủ bị trẹo cổ, giờ quay đầu không được.”

Ta thật là nhanh trí.

2

Ta cảm thấy Giang Kim Đình chắc chắn đã biết chuyện ta bị mù mặt.

Bởi vì chẳng có người bình thường nào lại cầm một trăm bức tranh mỹ nam đến để cho thê t.ử mình thưởng thức cả.

Ta giả bộ ngắm nghía hồi lâu, sau đó nghiêm túc nhận xét:

“Thần thiếp cảm thấy nam t.ử mặc thanh y này cũng không tệ, trông dáng vẻ ngọc thụ lâm phong lắm.”

Trên bức tranh này vẽ cả một đám nam t.ử mặc thanh y, ta nói như vậy chắc là không có vấn đề gì đâu nhỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoang-hau-co-kim-bai-mien-tu/chuong-1.html.]

Giang Kim Đình lại vươn tay chỉ vào người nam t.ử áo xanh đứng dưới tùng xanh, cười như không cười hỏi:

“Xem ra Hoàng hậu tình căn sâu nặng với Trẫm nhỉ, bức tranh này là do họa sư vẽ khi Trẫm mười bảy tuổi tham gia thi hội.”

Giang Kim Đình nhìn ta chằm chằm:

“Có điều, họa sư này vốn là cao thủ vẽ truyền thần, tại sao Hoàng hậu lại không nhận ra Trẫm?”

Tiên đế từng ban cho nhà ta một tấm kim bài miễn tử.

Là ta nên dùng bây giờ, hay là để dành cho phụ thân ta dùng đây?

Ta cười gượng hai tiếng, tiếp tục giảo biện:

“Bệ hạ là rồng giữa loài người, năm năm qua đã trút bỏ vẻ ngây ngô, toàn thân đều toát lên khí chất đế vương, nên thần thiếp nhất thời không nhận ra.”

Giang Kim Đình không rõ vui giận, nhẹ nhàng hỏi một câu:

“Vậy sao, Hoàng hậu đây là chê Trẫm già rồi?”

Phụ thân ơi, mau gửi kim bài miễn t.ử của nhà mình đến đây đi, ngay bây giờ, nhét xuống dưới gối của con gấp.

Chân ta mềm nhũn, cầm bức tranh mỹ nam quỳ sụp xuống đất:

“Hu hu hu, thần thiếp thật sự không phải cố ý không nhận ra Bệ hạ đâu.”

“Thật ra thần thiếp thích nam nhân trưởng thành hơn, hu hu hu, giống như Bệ hạ bây giờ vậy, vô cùng chín chắn!!!”

“Nếu Hoàng hậu đã yêu thích Trẫm như vậy, ngày mai Trẫm sẽ bảo Sầm An mang bức chân dung họa sư mới vẽ Trẫm đến cho Hoàng hậu.”

Ta gật đầu đ i ê n cuồng, thề thốt đanh thép:

“Thần thiếp sẽ treo ngay ở đầu giường, ngày đêm chiêm ngưỡng long nhan của Bệ hạ.”

Có lẽ do ban ngày bị Giang Kim Đình dọa cho một trận nên đêm đó ta ngủ vô cùng thấp thỏm.

Ta mơ thấy Giang Kim Đình lạnh lùng hạ chỉ c h é m đầu cả nhà ta.

Hắn còn bắt ta ngồi dưới cây tùng xanh khâu lại từng cái đầu một.

Ngày hôm sau, Lê Thanh nhìn thấy hai quầng thâm to tướng trên mặt ta thì giật mình thon thót:

“Nương nương hôm qua ngủ không ngon sao?”

Ta thở dài, rầu rĩ đáp:

“Đêm qua khâu đầu người suốt cả đêm, mệt muốn c h ế t.”

3

Lê Thanh nói rằng tại Yến tiệc mùa thu, bá quan văn võ và các mệnh phụ đều sẽ có mặt.

Nàng ấy nhất định phải trang điểm cho ta thật lộng lẫy để diễm áp lục cung.

Ta cảm thấy chuyện này thật chẳng cần thiết.

Lục cung nhà ai mà chỉ có vỏn vẹn ba người: một nữ nhi quan văn, một nữ nhi quan võ, và một tiểu thư thế gia.

Mối quan hệ này ổn định biết bao nhiêu.

Ta chợt nghĩ, hay là nhân cơ hội này bảo phụ thân gửi kim bài miễn t.ử vào cho ta.

Dựa vào công lao hãn mã của lão nhân gia ông ấy, chắc là không cần dùng đến đâu.

Ta vừa mới sai người đi tìm phụ thân thì Việt phi đã đeo đầy châu ngọc, uốn éo cái eo thon thả đến tìm ta.

“Nương nương, người phải quản chuyện này đi chứ.”

Việt phi thở dài thườn thượt, giọng điệu đầy uất ức:

“Đích nữ nhà họ Tề là Tề Lịch Nguyệt lại ăn mặc lòe loẹt đến rồi kìa.”

“Ả ta nhìn thấy thần thiếp mà cũng chẳng thèm hành lễ, không chừng lại muốn quyến rũ Bệ hạ nữa đấy.”

Ta vỗ vỗ tay Việt phi, an ủi:

“Dù sao Bệ hạ và Tề gia cô nương cũng có tình nghĩa biểu ca biểu muội.”

“Hơn nữa chuyện này còn phải xem Tề Lịch Nguyệt có hợp ý Bệ hạ hay không đã chứ.”

Lời ta còn chưa nói hết, Lê Thanh đã vội vã chạy vào điện, ghé vào tai ta thì thầm:

“Nương nương, Tề Lịch Nguyệt tiểu thư vừa đ.â.m đầu lao vào lòng Tướng gia rồi.”

“Nàng ta còn nói cái gì mà bị tài hoa của Tướng gia chinh phục, không phải Tướng gia thì không lấy.”

Cái gì cơ?

Phụ thân ta năm nay đã năm mươi lăm tuổi rồi.

Bộ xương già của ông ấy còn gặm nổi chồi non mơn mởn như Tề Lịch Nguyệt sao?

Ta vội vàng tìm một cái cớ đuổi Việt phi đi, rồi tức tốc phi ngựa chạy đến Cần Chính điện để giải cứu phụ thân ta.

Lúc ta đến nơi, ta liếc mắt quan sát tình hình trong điện một lượt.

Người đang quỳ dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết kia chắc là Tề Lịch Nguyệt rồi.

Ta bước đi thướt tha uyển chuyển tới gần, ôn tồn an ủi:

“Biểu muội mau đừng khóc nữa, Bản cung biết muội chỉ là vô ý vấp ngã mà thôi.”

“Chắc chắn phụ thân của Bản cung cũng sẽ không trách cứ muội đâu, mau đứng dậy đi.”

Cả đại điện bỗng chốc im phăng phắc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HOÀNG HẬU CÓ KIM BÀI MIỄN TỬ
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...