Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hối Hận Thì Cũng Muộn Rồi

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau ly hôn, cô ấy một mình nuôi con trai bốn tuổi, sống trong căn phòng thuê, dựa vào việc bán bảo hiểm để kiếm sống.

“Cô ấy trước giờ không bao giờ tham gia họp lớp, lần này chắc cũng là muốn kiếm chút khách hàng, kiếm tiền cũng chẳng có gì đáng xấu hổ, nhưng thái độ như vậy thì ai còn muốn mua của cô ấy nữa chứ?”

Nửa tháng sau, Lê Thi Tuyết bất ngờ gọi điện cho tôi, hỏi tôi có nhu cầu mua bảo hiểm thương mại không.

Lộc Ương Ương làm ở bộ phận bảo hiểm của ngân hàng, bảo hiểm cá nhân của tôi từ lâu đã được cô ấy lo đầy đủ.

Trong điện thoại, giọng Lê Thi Tuyết có phần thất vọng, tôi lập tức giới thiệu cho cô ấy vài người bạn.

Sau đó, Lê Thi Tuyết mời tôi ăn cơm để cảm ơn, tôi vui vẻ nhận lời.

Chẳng bao lâu sau, con trai cô ấy đột nhiên sốt cao, trời đang đổ tuyết lớn, không gọi được xe, trong lúc gấp gáp cô ấy đã gọi cho tôi.

Tôi đương nhiên dốc toàn lực giúp đỡ.

Về sau, thỉnh thoảng Lê Thi Tuyết nấu được vài món ngon ở nhà liền mời tôi đến ăn.

Con trai cô ấy, Điểm Điểm, gọi tôi là “chú Giang”, lần nào cũng ôm lấy tôi không chịu buông.

Hôm đó trời đổ tuyết lớn, tôi không thể về ngay, hai người chúng tôi cùng uống vài ly.

Sau khi Điểm Điểm ngủ, cô ấy bất ngờ đứng dậy đi vào phòng ngủ, một lúc sau thì gọi tên tôi từ bên trong.

Tôi bước vào.

Thấy cô ấy mặc một chiếc váy ngủ hở hang, ngồi ở mép giường, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

Cô cắn môi, khẽ nói:

“Giang Lâm, em chẳng có gì để báo đáp anh cả. Nếu anh không chê, em chỉ còn thân thể này thôi...”

Tôi lúng túng quay phắt người lại, lắp bắp nói:

“Lê... Lê Thi Tuyết, anh không có ý bảo em phải... báo đáp gì đâu, đều là bạn học cũ, giúp nhau là chuyện nên làm.”

Sau lưng tôi, cô khẽ thở dài, giọng đầy cô đơn.

“Em nhớ hồi xưa trong lớp, anh hay nằm trên bàn len lén nhìn em, em biết chứ. Em cũng biết, em bây giờ không còn như trước nữa.”

“Nếu anh lo lắng điều gì, thì giờ em nói rõ, em không định kết hôn nữa, cũng sẽ không phá hoại gia đình anh. Em chỉ cần khoảnh khắc này...”

Ngoài cửa sổ tuyết bay trắng xóa, bên trong căn phòng như thuộc về một thế giới hoàn toàn khác.

Tôi bất chợt quay lại, lao về phía cô ấy.

3

Hôm đó tôi về nhà rất muộn.

Khi lái xe về tới dưới lầu, từ xa tôi đã thấy Lộc Ương Ương quấn một lớp áo dày, đứng trong tuyết ngóng nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoi-han-thi-cung-muon-roi/2.html.]

Thấy tôi, cô ấy thở phào một hơi, sau đó lảo đảo chạy lại, nhăn mặt nhăn mũi nói:

“Giang Tiểu Lâm! Anh mà không xuất hiện nữa, thì chỉ có thể thu về một bà vợ bị đông cứng thành tượng băng thôi đó!”

Tôi hay phải đi xã giao, nên cô ấy cũng không hỏi tôi đi đâu, chỉ tháo khăn quàng trên cổ xuống quàng lên cổ tôi, cười tít mắt nói:

“Xét thấy anh có thể bình an về nhà trong ngày tuyết rơi thế này, bản cô nương sẽ không truy cứu chuyện anh không nghe điện thoại nữa.”

Hôm đó, cái lạnh đã che giấu đi sự cứng nhắc trong nét mặt và hành động của tôi.

Rất nhanh sau đó, tôi đã quen với sự thay đổi này trong cuộc sống.

Lê Thi Tuyết có thời gian rảnh rỗi, còn buổi chiều tôi thường đến các cửa hàng kiểm tra, không có mặt ở công ty vốn là chuyện thường.

Chúng tôi có đủ thời gian và không gian để gặp gỡ lén lút.

Dù hoàn cảnh đã thay đổi, nhưng trước mặt tôi, Lê Thi Tuyết vẫn luôn giữ dáng vẻ kiêu hãnh đó — hay phải nói, cô ấy rất rõ điều khiến tôi say mê chính là vẻ kiêu hãnh ấy.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Điều đó khiến tôi nhớ đến quá khứ.

…...

Trần Xuyên là anh em của tôi, cũng là bạn học cũ năm xưa.

Anh ấy không hiểu được:

“Lê Thi Tuyết ngày trước thì đúng là không tệ thật, nhưng bây giờ, so với chị dâu thì kém xa lắm rồi, chứ không phải chỉ một chút đâu.”

Anh ấy không hiểu.

Có một câu nói rằng, con người cuối cùng sẽ bị ám ảnh cả đời bởi thứ từng không thể có được khi còn trẻ.

Lê Thi Tuyết chính là “thứ không thể có được” năm xưa của tôi.

Mà bây giờ, cô ấy đang nằm dưới thân tôi.

Điều đó khiến mỗi lần tôi quan hệ với cô ấy, đều mang lại một cảm giác thỏa mãn tột cùng.

Cô ấy từ chối nhận tiền của tôi, nói rằng điều đó khiến cô ấy cảm thấy nhục nhã.

Vì vậy, tôi nghĩ đủ mọi cách để bù đắp cho cô ấy.

Ví dụ như giới thiệu bạn bè xung quanh mua bảo hiểm của cô ấy.

Ví dụ như dùng số điện thoại của cô ấy để nạp tiền ở một số cửa hàng.

Ví dụ như đem quà tặng khách hàng biếu tôi chuyển cho cô ấy luôn.

Dù bằng cách nào đi nữa.

Sự xuất hiện của Lê Thi Tuyết chính là minh chứng sống động nhất cho trạng thái đỉnh cao của tôi hiện tại: sự nghiệp thành công, cuộc sống rực rỡ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hối Hận Thì Cũng Muộn Rồi
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...