Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HỘP CƠM ĐÃ HẾT HẠN

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ:

"Đây là tiền bán công ty của anh ấy. Anh ấy chỉ giữ lại một phần nhỏ, nhờ tôi tìm lý do để đưa phần còn lại cho cậu. Ban đầu anh ấy không muốn tôi nói với cậu về hoàn cảnh của mình, nhưng tôi cảm thấy không công bằng cho anh ấy."

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Tôi cầm lấy tấm thẻ, nhìn người trước mặt với ánh mắt kỳ lạ.

Quả nhiên, sự đồng cảm giữa đàn ông với nhau luôn tồn tại.

"Nếu anh ta không muốn anh kể cho tôi, vậy sao anh còn nói? Anh cố ý khiến tôi phiền lòng sao? Thật ra tôi chẳng có chút gợn sóng nào khi nghe những chuyện này. Còn nữa, tại sao anh ta phải viết thư cho tôi? Người thật sự muốn biến mất sẽ rời đi trong im lặng, không có quá nhiều lời tạm biệt. Hơn nữa, những gì cần nói, tôi đã nói rõ với anh ta khi ly hôn rồi. Sức khỏe là của anh ta, không ai có thể cứu được anh ta cả."

Lần cứu rỗi đầu tiên đã lấy mất 10 năm của tôi, tôi không có sức lực để cứu anh ta lần thứ hai.

Huống hồ, chính anh ta không biết trân trọng.

Số tiền này, để bù đắp cho 10 năm của tôi, vẫn còn quá ít.

Tôi nhận lấy mà không chút áy náy.

Tôi cầm túi đứng lên, nhìn thẳng vào anh ta:

"Ngày mai tôi sẽ rời đây đến trụ sở chính, chúng ta chắc cũng không còn cơ hội liên lạc nữa."

Cuộc sống mới đầy bận rộn và phong phú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hop-com-da-het-han/chuong-10-het.html.]

Tôi bắt đầu biết trân trọng bản thân, tự làm những hộp cơm vừa ngon vừa đẹp.

Nhưng, tôi chưa từng làm cho ai khác.

Người tôi "nuôi dưỡng", chỉ có chính mình.

Hai năm sau, một số điện thoại lạ gọi cho tôi.

"Phí Trạch bị chứng biếng ăn nghiêm trọng, sau đó phát triển thành trầm cảm nặng. Anh ấy đã chọn kết thúc cuộc đời mình ở một làng chài nhỏ. Cô... có thể đến nhìn anh ấy lần cuối không?"

Nghe tin này, tôi sững lại một lát.

Ngay sau đó, tiếng thúc giục của đồng nghiệp vang lên.

"Xin lỗi, tôi không rảnh."

Một viên đá nhỏ tạo nên gợn sóng cũng chẳng đáng bận tâm.

Thức ăn quá hạn cần phải vứt bỏ, nó đến bãi rác hay bãi phế liệu cũng chẳng liên quan đến tôi.

Người quá hạn, cũng vậy.

–Hết–

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HỘP CƠM ĐÃ HẾT HẠN
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...