Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HỨA NƯƠNG

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thái y đến, bắt mạch thấy có hỷ. Ta cứng người: "Không thể giữ lại..."

"Sao lại không thể!" Tiểu hoàng đế giận dữ, tóc dựng ngược, "Đứa bé này là con của trẫm, trẫm trong lòng rõ ràng!"

Thái y mồ hôi nóng chảy ròng ròng trên trán, rõ ràng không muốn biết những chuyện này, lại bị buộc phải nghe lén.

Ta nói: "Bệ hạ, huyết mạch hoàng gia, không thể lẫn lộn. Giữ nó lại thì được, nhưng nó chỉ có thể sống với thân phận con của La Thế Hiền."

Tiểu hoàng đế biết ta nói có lý, nhưng lông mày vẫn nhíu chặt đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi, một lúc lâu sau mới nói: "La Thế Hiền đã c.h.ế.t, bây giờ nàng có thể danh chính ngôn thuận vào cung." Ta lắc đầu: "Tuyệt đối không được. Nếu ta vào cung, chẳng phải sẽ xác nhận bệ hạ cướp vợ của bề tôi sao?"

"Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, trẫm không thể làm theo ý mình sao?"

"Bệ hạ đã làm theo ý mình mà giải quyết hắn rồi," ta cười, vuốt nhẹ n.g.ự.c tiểu hoàng đế,

"Cho ta vào cung thì được gì? Có thể vui vẻ hơn bây giờ sao? Người để ta ở ngoài, chính là có thêm một đôi mắt để nhìn thiên hạ này. Sau này, quán trà kể chuyện gì hay ho, ta sẽ kể cho người nghe; người hát rong trên phố hát gì thú vị, ta sẽ học cho người nghe; trong thành ngoài thành có náo nhiệt gì, ta vẫn có thể kể cho người nghe. Nhớ ta rồi, người cứ cho Tiểu Hỷ T.ử đến đón ta. Ta còn có thể không đến sao?"

Cục tức trong lồng n.g.ự.c tiểu hoàng đế cuối cùng cũng được giải tỏa.

Tinhhadetmong

Sau này có người hỏi ta, tại sao không dựa vào con mà "mẫu bằng t.ử quý," dứt khoát vào cung tranh đoạt ngôi vị. Ta nói cần gì phải thế. Hoàng đế lúc này đối với ta có lẽ là thật lòng. Nhưng La Thế Hiền của ngày xưa, đối với ta chưa hẳn là không thật lòng. Chỉ có thật lòng, mới có cơ hội thay lòng. "Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy," tôn kính lẫn nhau, nếu chưa từng có lòng, làm sao thay lòng được? Ta không muốn đặt cược số phận của mình vào lương tâm của một người đàn ông. La Thế Hiền đã c.h.ế.t, mẹ chồng bại liệt, ta nắm quyền trong phủ họ La, phong quang vô hạn. Cần gì phải vào cung làm thiếp cho hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hua-nuong/chuong-8.html.]

Đúng như ta mong muốn, đứa bé là một cô con gái. Chính vì không thể vào cung, mà hoàng đế đối với nàng có một sự sủng ái đặc biệt. Các công chúa khác, không ai có được sự đãi ngộ này.

Sau này ta nghe nói Thọ Sơn công chúa lại để mắt đến một lang quân khác. Cái c.h.ế.t của La Thế Hiền không hề khiến nàng ta đau lòng dù chỉ một chút.

Vì ta thường xuyên ra vào cung, khá được sủng ái, lời nói trên gối rất hiệu nghiệm, thu hút không ít quan chức đến tặng quà. Nàng ta còn đến tỏ vẻ thân thiện với ta, muốn cho ta một vài thông tin, nói rằng trước đây đã chơi đùa với đàn ông của ta, cảm thấy có lỗi với ta, bây giờ muốn bù đắp. Ta lịch sự từ chối. Hoàng đế giám sát rất chặt, hành động của nàng ta thuần túy là đào hố cho ta. Ta biết kiếp trước nàng ta không hề có địch ý gì với ta. G.i.ế.c con của ta, chẳng qua là thuận tay mà làm. Từ góc nhìn của nàng ta, đó chỉ là nghiền c.h.ế.t một con kiến. Sau này ta sắp xếp một chút, nàng ta c.h.ế.t vì d.ụ.c vọng quá độ trên giường của nam sủng. Nàng ta coi họ như kiến, vậy mà lại c.h.ế.t dưới tay kiến.

Hợp lý.

Nhiều năm sau, Thanh Xuyên hỏi ta, có phải ta vì nó mà từ chối vào cung không. Ta nói không phải. Lừa một đứa trẻ rất dễ. Chỉ cần chịu một vài nỗi khổ không thể tránh khỏi của kiếp người, rồi nói tất cả là vì nó, uy hiếp, trói buộc nó cả đời, rất dễ. Nhưng ta không muốn trở thành một bà mẹ chồng khác. Cũng không muốn nó trở thành một người cha khác của nó.

Ta nói: "Mẹ không vào cung, là vì mẹ cảm thấy cuộc sống ngoài cung tự do hơn. Mẹ bảo vệ con, là vì mẹ nhìn thấy con vui vẻ thì mẹ rất hạnh phúc. Mọi thứ đều xuất phát từ bản tâm, mọi thứ đều là vì chính mình. Con không cần phải cảm thấy áy náy, không cần phải cảm thấy nặng nề, càng không cần phải thấy mắc nợ. Tương tự, mẹ cũng không muốn vì bản thân không tam tòng tứ đức mà cảm thấy có lỗi với con. Mẹ gánh vác cuộc đời của mẹ, con chỉ cần gánh vác cuộc đời của con. Từ nay về sau, biển rộng mặc con nhảy, trời cao mặc con bay, trời đất rộng lớn như vậy, con chỉ cần làm chính con."

Thanh Xuyên cười.

Ta cũng cười.

Đứa bé đang được nhũ mẫu bế, thấy chúng ta đều cười, cũng cười theo.

Mây nhạt gió nhẹ.

(Toàn văn hoàn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HỨA NƯƠNG
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...