Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trích lời Gia Mộc: Lợi ích của thân chủ là cao nhất.

Hai ông bà nhà họ Tư ngơ ngác ngồi trong văn phòng bác sĩ nghe bác sĩ cầm phim X-quang nói những thuật ngữ y học khó hiểu. Người bạn của Tư An đã liên lạc với hai ông bà thì mỉm cười đứng ở cửa.

“Rốt cuộc Tư An bị người nào đánh thành như vậy? Có phải bị cướp đánh không? Diêu Diêu thế nào? Đã báo cảnh sát chưa?”.

“Đã báo cảnh sát, cảnh sát đã bắt được thủ phạm rồi”.

“Bắt được rồi thì tốt… Tư An nhà tôi… ngoan lắm…”, bà Tư bật khóc.

“Bác đừng khóc vội, để cháu nói cho bác về một bệnh khác của Tư An ngoài những vết thương này…”. Bác sĩ lại cầm một tấm phim khác lên: “Đây là não cô ấy…”.

Lâm Gia Mộc nhìn chiếc điện thoại đang rung trong tay, giơ tay ra hiệu rồi lặng lẽ ra khỏi phòng nghỉ ngơi của bác sĩ, đẩy chiếc xe vệ sinh đến cửa phòng nghỉ. Muốn tìm được một bác sĩ trong bệnh viện thông cảm với Tư An thì không khó, nhưng tìm một bác sĩ thông cảm mà lại có thời gian giúp cô diễn kịch thì không dễ chút nào, may mà có nhân viên vệ sinh rất am hiểu các thuật ngữ y học này, các thuật ngữ chuyên ngành không ngừng bắn ra, ngay cả Lâm Gia Mộc cũng suýt nữa tin vị “chuyên gia” này đúng là chuyên gia thật.

Cô chỉnh lại tóc, đút tay túi quần đi đón ba người đàn ông từ xa đi tới. Người đàn ông bị thương trong ba người này nhìn qua cửa sổ vào phòng nghỉ của bác sĩ, nhìn thấy bố mẹ vợ mình đang nghe bác sĩ nói với tâm tình kích động.

Có điều Lâm Gia Mộc đến gần khiến thần kinh hắn căng thẳng: “Lâm…”.

“Anh đừng gọi tôi”. Lâm Gia Mộc lạnh mặt: “Tư An quá mềm lòng. Tôi nói với cô ấy ý định của anh, bố mẹ cô ấy cũng khuyên cô ấy, bảo cô ấy tha được thì tha, anh là bố của Diêu Diêu, anh có sự nghiệp tốt đẹp, sau này Diêu Diêu mới có chỗ dựa… Cô ấy đã đồng ý gặp anh nhưng phải có tôi bên cạnh”.

“Được”. Quả nhiên… hắn quá hiểu tính Tư An, chỉ cần cái con họ Lâm này không thao túng, Tư An vẫn rất ngoan ngoãn lương thiện: “Thế còn bố me vợ tôi…”.

“Họ đang nghe bác sĩ nói phương án trị liệu cho Tư An… Nói thật, họ không muốn gặp anh”.

Dương Thành không tin, lại nhìn vào phòng nghỉ của bác sĩ. Một người áo trắng đi qua, hắn nhất thời không thấy rõ dáng vẻ của bố mẹ vợ… Có điều trước đây hắn đánh Tư An, quả thật bố mẹ vợ cũng “dạy dỗ” hắn vài câu. Lần này có lẽ hắn tức giận nhất thời nên hơi quá tay? Thôi được, sau này từ từ lấy lòng họ sau… Về tỉnh lỵ lại là thiên hạ của hắn…

Tư An nuốt nước miếng, tay nắm chặt ga trải giường dưới chăn. Cô ta phải dùng hết sức mới khiến mình có thể thở bình thường trước mặt Dương Thành mà không ngất xỉu, đến tận lúc Lâm Gia Mộc ngồi xuống bên cạnh cầm tay cô ta. Quả thật kiện tụng làm to chuyện có thể làm Dương Thành nhận được báo ứng, nhưng Tư An hoàn toàn không có khả năng đối mặt với trình tự pháp lý phức tạp dài dòng, với những tin đồn trong xã hội và những rủi ro tư pháp có thể xảy ra. Thỏa thuận ly hôn là kết quả họ đã tính toán rất lâu.

“Tư An…”, Dương Thành vừa vào phòng bệnh đã quỳ xuống. Nhưng vừa quỳ xuống, đầu gối đã đau như kim đâm, khuôn mặt nhăn nhó đau khổ. Nhìn dáng vẻ này của hắn, bàn tay nắm ga trải giường của Tư An buông lỏng dần. Gia Mộc nói đúng, hắn chẳng qua chỉ là một thằng hèn yếu đuối mà thôi…

“Tôi đồng ý ly hôn theo thỏa thuận. Đây là thỏa thuận tôi viết, anh xem có điểm nào không phù hợp không? Không thống nhất được thì chúng ta đi theo trình tự tư pháp”.

Dương Thành vịn tường đứng lên, đi từng bước một tới bên cạnh giường bệnh của Tư An cầm lấy thỏa thuận. Thỏa thuận viết rất rõ ràng, hai vợ chồng đồng ý ly hôn vì tình cảm rạn nứt. Con gái do Tư An nuôi dưỡng, Dương Thành mỗi tháng thanh toán phí nuôi dưỡng hai ngàn. Tất cả tiền tiết kiệm dưới tên hai người sẽ thuộc sở hữu của Tư An. Bất động sản dưới tên hai người thì mỗi người một nửa.

“Tư An, nhà… em cũng biết, có một phần là tiền bố mẹ anh bỏ ra, mỗi người một nửa thì họ không chịu nổi. Anh có một căn hộ nhỏ ở ngoại ô…”.

“Được”, Tư An hoàn toàn không hỏi hắn mua căn hộ đó từ bao giờ. Dương Thành định cầm bút nhưng không cầm được…

Lâm Gia Mộc giật cây bút trong tay hắn: “Anh nói địa chỉ, để tôi viết”.

Dương Thành nói địa chỉ. Mặc dù là căn hộ nhỏ ở ngoại ô nhưng vị trí ở khu vực đang phát triển, gần mấy trường đại học, khả năng tăng giá rất lớn. Mặc dù theo những thông tin Lâm Gia Mộc nắm được thì Dương Thành không chỉ có căn hộ đang ở và căn hộ nhỏ này mà còn có mấy căn khác, nhưng cô không muốn giằng co vì chuyện này.

Sau khi chỉnh sửa thoả thuận xong, Dương Thành kiểm tra lại một lượt rồi ký tên. Tư An cũng ký tên mình vào. Lâm Gia Mộc đóng dấu luật sư, tìm một bác sĩ một y tá đến làm người chứng kiến.

“Được rồi, anh bị thương cũng không nhẹ, nhập viện đi”.

Dương Thành gật đầu, nhanh chóng được sắp xếp vào một phòng bệnh được chuẩn bị từ trước. Không đợi hắn nói gì, y tá đã đưa thuốc giảm đau và thuốc mọc xương cho hắn. Hắn uống thuốc rồi nhanh chóng ngủ mất, lúc tỉnh lại thì đã ở trên đường cao tốc từ thành phố A về tỉnh lỵ.

Dịp tết kết hôn nhiều mà ly hôn ít, tết nhất ly hôn thì chỉ có trường hợp thù hận giữa hai vợ chồng đã rất sâu sắc. Tư An và hắn mặc dù trên người đều đầy vết thương nhưng cũng không khiến mọi người quá chú ý, chỉ mười phút đã làm xong thủ tục ly hôn.

Dương Thành ngồi trên taxi mà vẫn còn ngỡ ngàng. Về đến nhà, hắn nằm ngủ trên giường mười tiếng, lúc tỉnh lại thì trời đã tối hẳn… Tiếng pháo vang lên từ phía xa… Đúng rồi… Tết… Năm nay nội thành cấm đốt pháo… Hắn… ly hôn rồi?

Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng giấy chứng nhận ly hôn đỏ rực và một bản thỏa thuận ly hôn vẫn nằm trong túi hắn, hình như đang cười hắn tưởng mình thông minh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...