Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huy Mộng

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ thi Hương đã yết bảng.

Khi nghe tin đại ca trượt thi, ta thật sự không thấy ngoài ý muốn.

Nghe Lan Chi nói, huynh ấy đã đứng dưới bảng danh sách một lúc lâu, vẫn chưa phản ứng lại.

Người khác gọi huynh ấy, miệng huynh ấy chỉ lẩm bẩm: "Sao có thể, sao có thể?—"

Thất thúc đã dùng tiền hỏi Huyện thừa, nhưng Huyện thừa chỉ mỉm cười vuốt râu.

"Con cháu nhà ngươi, cần phải rèn luyện thêm vài năm nữa."

Đó là cách nói vòng vo.

Sau đó ta tìm hiểu thêm, thì ra huynh ấy suốt ngày bận rộn với rượu hoa, thậm chí còn viết sai đề hai câu hỏi.

Cuối cùng không viết xong, vội vàng chạy ra ngoài.

Đến nước này, Phương Thất thúc và Tứ thúc hoàn toàn từ bỏ đại ca.

Bọn họ đã chuyển tiền lương thực cho những đứa cháu khác trong tộc có ý chí tiến thủ hơn.

Nhưng cuối cùng vẫn còn hy vọng.

Thất thúc sai người đi xem đại ca, hy vọng huynh ấy có thể nói ra điều gì hối hận.

Ai ngờ, huynh ấy lại đang ôm bình rượu say xỉn ở lầu hoa.

"Ta, ta chưa đủ khả năng! Rèn luyện thêm vài năm chắc chắn sẽ thi đỗ!"

Lời nói say xỉn, ai mà tin.

Từ đó, không ai coi huynh ấy ra gì nữa.

Nhưng có một điều ta rất bất ngờ.

Mỗi bước mỗi xa

Ngày ấy ta tát đại ca, ta không hề giấu giếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huy-mong/chuong-20.html.]

Ta vốn tưởng huynh ấy sẽ nhanh chóng nhờ tộc lão chủ trì công đạo, hoặc xin lấy ra gia pháp.

Dòng họ Huy Châu rất coi trọng nho phong, già trẻ lớn bé, nghiêm ngặt vô cùng.

Nhưng huynh ấy lại chấp nhận cái nhục này mà ngậm bồ hòn.

Có lẽ, ta phải xem trọng huynh ấy hơn một chút.

Nghe nói phụ mẫu đã chuyển ra khỏi Ngô phủ.

Ta có ý tìm hiểu, nhưng phát hiện bọn họ đã biến mất không còn lại tăm hơi.

---

Năm ta mười một tuổi, triều đình xảy ra chuyện lớn.

Kể từ khi Hoàng đế bị bệnh, Thái tử giám quốc, triều chính bắt đầu rung chuyển.

Núi cao đường xa, những người dân bình thường không biết chuyện gì đang xảy ra ở kinh thành.

Chỉ biết rằng, lao dịch ngày càng nặng, tiền bạc phải giao nộp ngày càng nhiều.

Điều này là có thể cảm nhận được.

Thương nhân trăm nghề đứng ở đầu sóng, chỉ cần có chút gió lay cây động là sẽ có rung chuyển.

Phương Thất thúc chính thức bắt đầu dạy ta cách tích trữ.

"Đây là con đường làm giàu, nhưng cũng là con đường bất nghĩa.

"Tích trữ nghĩa là khi giá cả hàng hóa thấp, gom tất cả hàng hóa giá rẻ trên thị trường lại, rồi đến khi giá cao thì bán ra.

"Trong đó có lợi nhuận khổng lồ, ngươi cũng rõ. Nhưng dưới lợi nhuận khổng lồ ấy, là sự bóc lột xương m.á.u của dân chúng và tá điền, huyết hận chồng chất.

"Gia huấn của tộc nhà ta, gia huấn của tộc nhà các ngươi, đều không cho phép những chuyện như vậy xảy ra. Do đó, chỉ có thể biết trước thế gió mạnh biết cỏ cứng, thường xuyên chú ý, phán đoán trước để ở giữa thu lợi."

Phương Thất thúc là một người thầy giỏi.

Nếu nói Tứ thúc mang theo ta bên cạnh, dạy ta là kèm cặp từng chút một, thì Thất thúc lại lời lẽ ngắn gọn, rồi tự mình làm mẫu, cuối cùng buông tay để ta tự làm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huy Mộng
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...