Tôi đang định đi thì Ngũ thúc công kéo tôi lại, nhỏ giọng nói vào tai tôi: "Tiểu Lục, cháu lanh lợi nhưng còn non nớt chưa hiểu sự đời. Ngũ thúc công dặn dò cháu mấy câu, khi tám người đàn ông đó hỏi, cháu nhất định phải nói anh cháu bệnh c.h.ế.t, còn về chuyện chị dâu cháu thì tuyệt đối không được hé răng nửa lời. Trong giới này, ai cũng có những điều kiêng kỵ riêng, cháu chỉ cần nói sai một chút thôi là bọn họ không dám đến nữa đâu."
Tôi trợn tròn mắt: "Ngũ thúc công, ông đang bảo cháu lừa người sao? Nhưng chẳng phải ông nói giới âm dương không thể lừa dối à?"
Lời tôi vừa thốt ra, sắc mặt Ngũ thúc công lập tức sa sầm.
Ngũ thúc công còn chưa kịp nói gì, mẹ tôi đã vung tay tát vào mặt tôi hai cái.
"Ông ấy bảo mày nói thế nào thì mày cứ nói thế đó, nếu mày nói không đúng, làm lỡ việc hạ táng của anh mày, tao sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
Nhìn ánh mắt độc ác của mẹ tôi, tôi không dám nói thêm lời nào, xách đồ lên lao nhanh đến nhà tám người đàn ông khỏe mạnh đó.
Việc mời tám người đàn ông khỏe mạnh rất thuận lợi, nhưng trên đường hạ táng đã xảy ra chuyện.
5.
Chúng tôi đang đi trên sườn núi thì đột nhiên bị từng đàn rắn chặn đường. Từng con rắn nối tiếp nhau, đan xen chằng chịt, ước chừng có cả trăm con, chặn kín mít con đường lên núi.
Cảnh tượng này khiến tôi sởn gai ốc.
Tám người đàn ông lập tức không còn bình tĩnh nữa, dứt khoát quẳng quan tài xuống đất. Quan tài rơi xuống đất giữa chừng là một điều đại kỵ. Sắc mặt thầy cúc lập tức trở nên âm trầm.
Ngũ thúc công có uy tín lớn trong làng chúng tôi, nhưng tám người đàn ông lại không chịu nghe lời ông ta.
Bọn họ nhao nhao yêu cầu Ngũ thúc công giải thích: "Lão Ngũ, mọi người kính trọng ông nên mới gọi ông một tiếng Lão Ngũ. Nhưng dù sao cũng là người trong giới âm dương cả, chúng ta đừng ai giả vờ ngây thơ nữa. Cảnh trăm rắn chặn đường này rõ ràng là không muốn thứ trong quan tài được chôn cất trên núi. Nếu thật sự là bệnh c.h.ế.t thì không thể xảy ra tình huống này được. Rốt cuộc chiếc quan tài này có chuyện gì ông phải nói rõ cho chúng tôi một tiếng. Nếu không, đừng trách chúng tôi không nể mặt Lão Ngũ ông."
Ngũ thúc công sa sầm mặt một lúc, rồi đột nhiên "he he" cười.
"Mọi người đều cùng một giới kiếm cơm, đừng làm mất hòa khí. Nếu các người đã nhìn ra rồi thì chúng tôi cũng không giấu nữa, trong quan tài này, chứa đựng Hỷ Sát Âm Dương. Lỡ việc hạ táng Hỷ Sát Âm Dương, hậu quả thế nào chắc các người rõ hơn tôi nhỉ."
Nghe thấy là Hỷ Sát Âm Dương, sắc mặt tám người đàn ông lập tức tái mét, thậm chí có người còn thẳng thừng xông lên động thủ với Ngũ thúc công. Nhưng đã bị Ngũ thúc công dùng ba hai chiêu hạ gục.
Ngũ thúc công nheo mắt nhìn tám người đàn ông, nói: "Đừng ai kích động, tôi đã dám để các người khiêng cái quan tài này thì sẽ đảm bảo các người toàn vẹn. Quan tài này chỉ cần có thể hạ táng đúng giờ, Hỷ Sát Âm Dương cũng không đáng sợ."
Nói rồi, Ngũ thúc công lại chỉ vào đàn rắn phía trước nói: "Những con súc sinh này, đã dám chặn đường chúng ta thì đừng trách chúng ta độc ác. Cứ dùng cuốc đập c.h.ế.t chúng đi, lần này tôi lừa các anh em là lỗi của tôi, sau khi xuống núi, tôi sẽ bồi thường cho mỗi anh em một vạn tệ."
Tám người đàn ông vừa nãy còn phẫn nộ bất bình, nghe nói mỗi người có thể nhận thêm một vạn thì vẻ giận dữ trên mặt lập tức tan biến, thậm chí có người còn dứt khoát vung cuốc đập xuống đống rắn.
Lạ lùng là những con rắn này chỉ quấn chặt lấy nhau lăn lộn rồi rít lên, không hề tấn công người. Những người khác thấy rắn không tấn công người cũng không còn do dự, lũ lượt ra tay g.i.ế.c rắn.
Đàn rắn dày đặc nhanh chóng bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Ngay khi tám người đàn ông muốn dọn dẹp t.h.i t.h.ể rắn để mở đường, Ngũ thúc công đã ngăn cản bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hy-sat-am-duong/chuong-2.html.]
Ngũ thúc công nghiến răng nói: "Không cần dọn dẹp, cứ giẫm thẳng lên t.h.i t.h.ể của những con súc sinh này mà đi qua. Dùng rắn c.h.ế.t trấn hung sát không gì hợp hơn."
Tám người đàn ông hơi do dự.
Ngũ thúc công lại dõng dạc quát một tiếng: "Giẫm!"
Lúc này tám người đàn ông mới nghiến răng, khiêng quan tài đi qua. Vượt qua trăm rắn chặn đường, các nghi thức hạ táng phía sau đều diễn ra suôn sẻ.
Tôi về đến nhà khi trời vừa nhá nhem tối.
6.
Mẹ tôi từ trong bếp bưng ra một bát chè ngọt cho tôi.
Tôi hơi thụ sủng nhược kinh hỏi mẹ: "Cho con sao?"
Mẹ tôi vô cảm nói: "Uống xong thì mau đi ngủ đi."
Mũi tôi cay xè, từ nhỏ đến lớn, chè ngọt đều dành cho anh tôi uống, tôi chỉ có thể lén lút l.i.ế.m đáy bát khi rửa chén.
Tôi cẩn thận nhấp một ngụm, sau đó lập tức nhíu mày. Không ngon như tôi tưởng tượng, tuy cũng ngọt nhưng luôn cảm thấy lẫn vào đó một chút mùi tanh hôi.
Tôi uống một ngụm là không muốn uống nữa, nhưng mẹ tôi đứng một bên trừng mắt nhìn tôi, giục giã tôi uống nhanh lên.
Mẹ còn nói: “Con mà dám lãng phí một giọt, mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t con!”
Tôi bất lực, chỉ đành nín thở uống cạn bát nước đường.
Lúc này mẹ tôi mới hài lòng đi ngủ.
7.
Buổi tối, khi tôi đang ngủ mơ màng, vừa trở mình đã chạm vào một cơ thể thơm tho mềm mại, nhưng cơ thể này rất lạnh, lạnh như băng.
Cái lạnh thấu xương khiến tôi rùng mình, lập tức tỉnh táo lại.
Dưới ánh trăng mờ ảo, tôi phát hiện mình đang nằm trong một không gian kín mít, mà người nằm cạnh tôi chính là cô gái được mẹ tôi mua về làm chị dâu ngày hôm qua.
Khuôn mặt chị dâu trắng bệch, cứ như bôi một lớp phấn trắng. Đôi mắt chỉ có đồng tử đen ngòm đang trừng trừng nhìn tôi.
Lúc này, tôi hoàn toàn ý thức được, mình đang nằm trong quan tài…
--------------------------------------------------