Tôi nghĩ mình bất bình, mình không cam tâm.
Tôi nhận ra vô cùng rõ ràng rằng, anh chưa bao giờ coi tôi là người thân hay chiếc phao cứu sinh.
Tôi chỉ là t.h.u.ố.c an thần cảm xúc của anh, là nô lệ bị anh sai khiến tùy ý.
Dựa vào đâu chứ?
Cô ấy đã làm gì cho anh?
Tuy nhiên, tôi đã lén đi nhìn cô ấy một cái.
Mọi cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực trong lòng tôi đều biến mất.
Cô ấy đẹp đến mức, tôi nhìn thêm một giây cũng cảm thấy ti tiện.
Có những người chỉ cần tồn tại, đã là một ân huệ.
Không thể so sánh với người như tôi.
Danh tiếng của anh rất tệ, chắc hẳn Nam Gia cũng nghe không ít lời đồn, mỗi khi anh vô tình chạm mắt với Nam Gia, đều sẽ thấy cô hơi nhíu mày.
Anh không dám tùy tiện tiếp xúc với cô ấy, sợ cô ấy sẽ càng ghét mình hơn.
Sau đó, anh cuối cùng cũng nhớ đến tôi.
Lần đầu tiên, anh hạ giọng nói chuyện với tôi.
Lần đầu tiên, anh mang cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi ra để uy hiếp.
"Tôi từng cứu em, em nhớ chứ? Em giúp tôi đi, em kết bạn với cô ấy được không, nói tốt về tôi nhiều hơn trước mặt cô ấy."
11
Anh quên rồi, tôi cũng từng cứu anh.
Hơn nữa, tôi còn đang giúp anh làm một việc, một việc mà anh không hề hay biết.
Thật sự mà nói, ngược lại là anh nợ tôi.
Nghĩ lại thật thấy buồn cười.
Thời gian sẽ thay đổi tất cả.
Thường Hành Chi vì gia đình mà trở nên tồi tệ, rồi lại vì Nam Gia mà trở nên tốt hơn.
Nhưng thời gian không ngừng lại, có lẽ lần tới anh lại vì điều gì đó khác mà tiếp tục trở nên xấu đi.
Thay đổi sẽ luôn tồn tại, nhưng những điều tốt đẹp mà tôi mong đợi trong đầu đã âm thầm mục nát, sẽ không bao giờ sống lại nữa.
Tôi lạnh lùng đ.á.n.h giá anh, phát hiện đứng ở vị trí cao, là một cảm giác thật tuyệt vời.
Lời van xin và uy h.i.ế.p của anh, là lý do và cái cớ tốt nhất của tôi.
Trong sâu thẳm trái tim, tôi vẫn luôn không nhận ra.
Tôi còn muốn tiếp cận Nam Gia, muốn hiểu Nam Gia hơn anh nhiều.
Tôi muốn biết dưới khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy, trong trái tim đang đập kia, liệu có ẩn chứa sự dơ bẩn giống như tôi hay không.
Có lẽ cô ấy chỉ là một kẻ ăn mày khoác lên mình y phục lộng lẫy.
Bản chất không có gì khác biệt lớn với tôi.
Thật đáng tiếc, nhưng cũng thật may mắn.
Cô ấy không phải.
Cô ấy là một cô bé được bố mẹ yêu thương, tắm mình trong sự ấm áp, thật sự không có mặt tối nào.
Họ sẽ gọi cô là công chúa nhỏ, sẽ mang cho cô đủ loại đồ ăn vặt và búp bê từ khắp nơi.
Nhưng bố mẹ cô ấy quá bận, không có nhiều thời gian ở bên cô.
Họ yêu cô, nhưng tình yêu đó rất trống rỗng.
Không thể lấp đầy những lỗ hổng trong lòng cô.
Cô luôn một mình co ro ở nhà lắp ghép xếp hình, đếm xem đến mảnh nào thì bố mẹ sẽ bất ngờ xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hy-vong-vinh-sinh/chuong-13.html.]
Nhưng cô luôn đếm sai, và hy vọng cũng luôn tan biến.
Cô ấy đã quen với việc phần lớn thời gian đều ở một mình.
Ngay cả khi trưởng thành, vì vẻ đẹp và tính cách dịu dàng của cô, những người xung quanh cô càng nhiều hơn.
Nhưng cô vẫn thói quen phòng thủ, không trải lòng với bất cứ ai.
Cô ấy sẽ kiên nhẫn lắng nghe bạn tâm sự, nhưng sẽ không tiết lộ dù chỉ một lời về bản thân mình.
Bất kể ai kết bạn với cô ấy, đều cảm thấy giữa mình và cô ấy có một lớp sương mờ.
Tưởng chừng gần ngay trước mắt, nhưng thực tế khi đưa tay ra, một chút cũng không thể chạm tới con người thật của cô ấy.
Chỉ khi ở trước mặt tôi, cô ấy mới như biến thành một người khác.
Cô ấy rất thích kéo tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Không phải tôi đặc biệt đến mức nào, mà là tôi đủ ti tiện.
Tôi luôn vô tình tiết lộ về tuổi thơ bi thảm, người cha bạo lực, người mẹ biến mất, giáo viên lạnh nhạt và bạn học đầy ghét bỏ.
Cô ấy thương hại tôi.
Lâu dần, thì xót xa cho tôi.
Sự đồng cảm và lòng thương xót của cô ấy trở thành vũ khí lớn nhất của tôi.
Mỗi lần tôi nhắc đến, tôi đều cố ý im lặng một lúc lâu.
Cô ấy đành phải nghĩ đủ mọi cách để chọc tôi vui, giúp tôi vực dậy.
Dần dần, thói quen của cô ấy thay đổi, sự thay đổi mà chỉ tôi mới có thể thấy.
Cô ấy sẽ đưa tôi đi ăn đủ món ngon, còn tặng tôi hộp quà đắt tiền độc nhất vô nhị mà bố mẹ cô ấy mua cho cô.
Tôi dần trở thành người bạn tốt nhất của cô ấy.
Cô ấy sẽ vì tôi mà giảng bài, ra đề thi thử cho tôi để tôi có thể thi cùng trường đại học với cô ấy.
Chúng tôi chọn cùng một học viện, cùng một chuyên ngành.
Nhưng tôi càng gần cô ấy, lại càng hoảng sợ.
Cô ấy quá tốt, tốt đến mức không ai có thể không thích cô ấy.
Ai cũng thích cô ấy.
Anh ta không ngoại lệ, tôi cũng không ngoại lệ.
Cô ấy giống như một chiếc đèn flash không bao giờ ngừng nhấp nháy.
Chói lọi, rực rỡ, nhìn lâu sẽ bị tổn thương.
Quá chói mắt, quá rực rỡ.
Muốn tắt đi.
Muốn che giấu.
Nếu chỉ có mình tôi có thể nhìn thấy thì tốt biết mấy.
Tôi nghĩ, Thường Hành Chi chắc cũng nghĩ như vậy.
Thứ độc nhất vô nhị, ai cũng muốn chiếm hữu làm của riêng.
Mối quan hệ của chúng tôi ngày càng thân thiết.
Tôi cũng bắt đầu kín đáo nhắc đến anh với cô ấy.
Mỗi lần cô ấy nghe thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn ấy lại đáng yêu nhíu lại.
"À, tôi biết. Anh ta hơi kỳ lạ."
"Sao cậu cứ nhắc đến anh ta mãi thế. Mà nói đến, chúng ta đều học cùng trường cấp ba, hai người còn là bạn cùng lớp! Cậu không thích anh ta đấy chứ?"
Tôi nở một nụ cười nhạt nhẽo, không mấy để tâm.
"Sao lại thế được. Chỉ là nghe nói anh ấy có chút hiểu lầm ở cấp ba, thấy anh ấy đáng thương thôi."
--------------------------------------------------