Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kế Hoạch Mai Mối

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù mới đầu đông, trên đường đã có người mặc áo khoác dày, quàng khăn

len, đi găng tay len, mũ nón đầy đủ, trông như một quả cầu tròn vo, vừa

ấm áp lại vừa buồn cười. Bà mối hẹn gặp Hạ Hà Tịch ở quán cà phê nhưng

cuối cùng lại chạy xuống dưới, đứng bên đường vừa ngắm người qua lại vừa đợi Hạ Hà Tịch.

Hết đèn đỏ rồi đến đèn xanh, cây ngô đồng to

lớn giờ chỉ còn là một cái gốc trơ trụi, lẻ loi bên đường…Dù hơi lạnh

nhưng bầu không khí ở đây vẫn tốt hơn trong quán cà phê. Khi Hạ Hà Tịch

tới thì thấy Tô Tiểu Mộc đang đút hai tay vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, anh bất giác bước nhanh tới gần cô. Đứng trước mặt bà mối, giọng anh hơi cuống lên: “Sao lại chạy xuống đây? Nhỡ lạnh

thì làm sao?”

Một bàn tay to lớn vươn tới, kiểm tra xem cô có lạnh không, cô lắc đầu: “Trong đó chán lắm”.

Hai người im lặng, cứ im lặng đứng như thế. Hôm nay, hai vợ chồng không ra

sân bay tiễn Jamie là vì đang chuẩn bị đi xem áo cưới. Theo ý của Hạ Hà

Tịch, dù có con thật hay không, lễ cưới không thể hoãn được nữa, phải

tranh thủ tổ chức luôn dịp này. Còn nữa, Hạ Hà Tịch hiểu, giữa hai người còn thiếu một tín vật quan trọng…

“Đi thôi, người ở cửa hiệu áo cưới đang chờ mình rồi.” Hạ Hà Tịch nắm tay bà mối, vừa nói vừa kéo bà

mối đi, nhưng có cảm giác bị đằng sau kéo lại, ngoảnh lại nhìn thì thấy

bà mối vẫn đứng im tại chỗ, cắn môi hỏi: “Hạ Hà Tịch, trước khi tới cửa

hiệu áo cưới, em có chuyện muốn hỏi anh.”

“…” Đúng lúc đó, một

cơn gió thổi qua, bà mối khẽ rùng mình. Hạ Hà Tịch ôm cô vào lòng, giọng anh khàn đi, dễ nghe mà quyến rũ, anh nói: “Lên xe rồi nói, ở đây lạnh

lắm.”

Trong xe, hai người thấp thỏm lo âu. Hạ Hà Tịch liếc nhìn

bà mối một cái, khóe miệng bất giác nhếch lên. Tất nhiên anh biết bà mối muốn nói gì, hỏi gì, chỉ không biết với người miệng rộng như Jamie, rốt cuộc cô ta đã nói bao nhiêu, liệu có gây hiểu lầm không đáng có không?

Nhưng nói đại khái thì cô Hạ nhà mình rất tiến bộ, ít ra, cô hiểu chuyện ghen tuông là thứ gia vị cần thiết trong cuộc sống hôn nhân.

Tô Hiểu Mộc vẫn cúi đầu, khuấy khuấy cốc trà sữa nóng Hạ Hà Tịch mua cho, ủ rũ nói: “Em từ nhỏ tới lớn hay qua loa đại khái, lơ đễnh cẩu thả, tính

tình chẳng khác gì con trai. Hồi còn đi học, có bạn trai thích em, em

lại chẳng cảm thấy gì, mãi tới khi người ta chuyển mục tiêu khác em mới

bất giác nhận ra…” Bà mối thở dài, ngẩng lên nhìn Hạ Hà Tịch: “Thế nên

sống hơn hai mươi năm, em mới nở hai bông hoa đào. Một bông là Ninh

Nhiên, một bông là anh…”

Nói xong, trong xe bỗng trở nên lạnh

lẽo. Hạ Hà Tịch chờ lâu sau vẫn không thấy bà mối nói tiếp, đành hỏi:

“Rồi sau đó?” Hay là…anh Hạ mong có sau đó? Nghĩ tới đây, bà mối bổ sung thêm: “Nếu sau này em có gặp bông đào nào ở ngoài, nhất định sẽ báo cho anh Hạ biết.”

Hạ Hà Tịch tròn mắt, dở khóc dở cười nhìn bà mối: “Thế rốt cuộc cô Hạ muốn nói gì? Ông xã xin được thỉnh giáo.”

“Ừ…” Tô Hiểu Mộc gật đầu, rất hài lòng với sự ngoan ngoãn, biết nghe lời của ông chồng. Cô im lặng một lúc, lại uống thêm ngụm trà sữa nóng hổi, rồi mới chậm rãi nói: “Nếu phu nhân ta đã công khai rõ ràng lịch sử tình

yêu…đồ khốn nhà chàng còn không khai rõ mấy bông đào héo ra cho ta

đi!!!!!”

Sau tiếng gào đau tai, Hạ Hà Tịch đột nhiên ngẩng đầu

lên, thấy trong mắt cô Hạ đã bùng lên ngọn lửa nhỏ, xem ra, lời ngon ý

ngọt bình thường không dùng được rồi. “Hạ Hà Tịch, anh cũng vô liêm sỉ

lắm đấy, rốt cuộc anh đã trêu ghẹo bao nhiêu cô rồi hả? OK, chúng ta bỏ

qua mười tám cô em gới thiệu cho anh, ngoài vợ cũ ra thì anh còn hồng

nhan tri kỷ khác, đúng không?”

Hạ Hà Tịch giật mình, nhưng vẫn

mỉm cười đáp: “Nhóc, anh sống gần ba mươi năm rồi, nhưng cũng chỉ nở có

hai bông hoa đào.” Bà mối im lặng, nhìn Hạ Hà Tịch xòe ngón tay ra, nheo mắt cẩn thận đếm: “Lúc anh đi học không được dễ nhìn như cô Hạ, nên

chẳng có cô nào theo cả. Nhưng khổ nỗi lại thầm yêu một cô gái, sau này

gặp lại tưởng rằng có cơ hội, nhưng cố gắng hết lần này đến lần khác,

cuối cùng lại bị trúc mã của đối phương đánh bại. Thế nên, anh thu dọn

hành lý, mang theo bông hoa tan nát của mình trốn tới Đức. Tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ gặp được bông hoa đào của mình, ai dè…Giờ bông hoa đào

tươi đẹp thứ hai của anh đã nở…không phải là phu nhân em sao?”

Tô Tiểu Mộc đang chăm chú nghe Hạ Hà Tịch nói, nhưng tới câu cuối đột

nhiên có cảm giác đầu ngón tay lành lạnh. Cúi đầu nhìn thì ngạc nhiên

tới mức suýt kêu lên, một chiếc nhẫn kim cương đã được lồng vào ngón áp

út của cô một cách nghiêm chỉnh, kích thước cũng vừa vặn. Từ trước tới

nay, bà mối chẳng hề có hứng thú với đồ trang sức, chuyện nhẫn cưới

không phải chưa từng nghĩ tới, nhưng thấy trên tay mình chỉ quấn quấn

mấy cái vòng mà đánh chữ đã bất tiện lắm rồi nên cô không nhắc tới nữa,

dù sao cũng chẳng có ai theo đuổi mình. Thế nhưng, với gã họ Hạ kia, bà

mối vẫn đắn đo việc mua “vòng chó” cho anh đeo, thể hiện quyền sở hữu

tuyệt đối của nhà họ Tô. Nhưng còn chưa kịp hành động thì đã bị đối

phương tròng cái “vòng chó” vào tay mình rồi.

Bà mối bất giác cử động ngón tay. Chiếc nhẫn đính kim cương có kiểu dáng đơn giản, viên

kim cương nhỏ nhắn, khiêm tốn nhưng không hề mất giá. Cô tặc lưỡi: “Sao

tự nhiên lại nhớ tới…”

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu cô, ngắt lời cô bằng hai từ đơn giản: “Tín vật.”

Nghe xong, Tô Tiểu Mộc lại nghịch ngợm xoay xoay cái nhẫn trên tay. Nhìn màu sắc rực rỡ phản chiếu từ nhiều hướng khác nhau, trong lòng cô tràn ngập những đóa hoa nhỏ. Tín vật? Con cáo họ Hạ kia muốn nói là “tín vật đính ước” nhưng vì xấu hổ nên lược mất hai chữ sau rồi sao?

Bà mối

đang cảm động thì nghe Hạ Hà Tịch xấu tính bổ sung thêm: “Tín vật nhốt

nuôi, chứng tỏ em là thú cưng nhà họ Hạ nuôi, người lạ đừng quấy rầy.”

Tô Tiểu Mộc lườm con cáo nhà họ Hạ một cái, buông tay, hắng giọng nói:

“Anh Hạ, hình như chủ đề lúc nãy của chúng ta vẫn chưa nói xong.” Tuy

rằng kim cương là thứ bền nhất, cứng nhất, nhưng có “bền nhất, cứng

nhất” thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm lay động quyết tâm tra hỏi ông chồng yêu quý của cô được.

Nếu trước đây bà mối không thèm

nghe, không thèm hỏi chuyện của Jamie, thái độ còn hơi né tránh, thì bây giờ, cô đã hoàn toàn tháo gỡ được khúc mắc trong tim. Nếu đã quyết tâm

cùng nắm tay người ấy tới trọn đời, bạn nhất định phải có dũng khí để

hiểu và tiếp nhận quá khứ của anh ấy. Yêu anh ấy, phải chấp nhận tất cả

những điều anh ấy có.

Hạ Hà Tịch nghe thế cũng không hoảng loạn

vì bị tra hỏi, anh nhếch môi, thản nhiên đáp: “Thì yêu đơn phương đâu

tính là hoa đào chứ? Từ Jamie, Châu tài nữ đến Lộ Lộ, bọn họ đều là yêu

đơn phương thôi.” Nói đơn giản là, từ trước tới nay anh chưa hề rung

động.

Bà mối nhìn con cáo già họ Hạ giơ tay thề thốt, trông cái

vẻ vô tội, bèn cong môi lên, đắn đo một lúc rồi mở miệng nói: “Tại sao

khi ấy anh lại thỏa thuận kết hôn với Jamie? Cô gái tới Đức tìm anh…”

“Ừ”, Tô Tiểu Mộc còn chưa nói hết, Hạ Hà Tịch đã ngắt lời cô. Anh nắm tay

cô, đưa lên miệng dụi nhè nhẹ: “Còn nhớ anh đã kể với em, sau khi bố mẹ

anh qua đời, anh được người ta nhận nuôi mới học xong đại học không? Cô

gái đó…Quả Quả là con gái của gia đình ấy. Anh chỉ có thể nói rằng, từ

trước tới nay anh luôn coi cô ấy là em gái, cũng có thể do anh bảo vệ cô ấy quá nhiều, hoặc có lẽ đã phát tín hiệu sai cho cô ấy, khiến cô ấy

nhầm lẫn thứ tình cảm ấy chính là tình yêu…”

Nói đến đây, hình

như Hạ Hà Tịch nhớ tới chuyện buồn phiền gì đó, sự chán ghét lóe lên

trong mắt anh rồi biến mất, nhưng bà mối vẫn dễ dàng nhìn thấy. Một lát

sau, chân mày anh mới dãn ra, trên khuôn mặt lại ánh lên vẻ dịu dàng.

Anh vuốt mái tóc của bà mối, nhẹ nhàng nói: “Chuyện của anh một hai câu

không nói rõ được đâu. Khi nào xử lý chuyện công ty ổn thỏa, chúng ta

xin nghỉ đi du lịch mấy hôm, tới lúc đó anh sẽ từ từ kể cho em nghe, em

phải làm thính giả ngoan của anh đấy…”

Nói xong, gương mặt Hạ Hà Tịch lại trầm xuống: “Tới khi chuyện này kết thúc, anh sẽ không nợ nhà

họ Mục cái gì nữa.” Nghe tới ba chữ “nhà họ Mục”, chẳng hiểu sao tay bà

mối lại run rẩy. Trực giác nói với cô rằng, chuyện con cáo nhà họ Hạ này muốn làm và tập đoàn Chính Uy, Hà Kiên Vũ đều có liên quan tới nhau.

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện nhức đầu, bà mối lại lắc lắc bỏ qua: “Thôi đi, không tới cửa hiệu áo cưới nữa, chúng ta xuống xe đi mua sắm đi?”

Đôi mắt con cáo họ Hạ kia sáng lên: “Hả?”

Bà mối nâng tay lên nhìn chiếc nhẫn kim cương, bĩu môi nói: “Nếu anh Hạ

tặng em tín vật tốn kém như thế, em cũng phải có đi có lại chứ? Em cũng

mua cho anh một cái “vòng chó” đeo xem sao!”

Hạ Hà Tịch bật cười: “Đồ rẻ tiền anh không cần đâu.”

Bà mối nghe vậy thì rất khí thế đập vai chồng: “Không sao, em mua anh trả

tiền. Không phải chức năng của các đức ông chồng thể hiện chính ở hai

việc quét thẻ và làm ấm giường sao, em cho anh cơ hội được thể hiện

đấy!”

Hạ Hà Tịch: “…”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kế Hoạch Mai Mối
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...