Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Ti Tiện

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Phu nhân--"

Liễu di nương tiến đến trước mặt ta, khóc càng thêm to.

"Chúng thiếp thân phận thấp hèn, trong lòng nó còn chẳng bằng nô tài. Mấy hôm trước nó vừa ban cho tiểu đồng một cây quạt cán bằng ngà voi, Ngôn Hạo nhìn thấy trong lòng ngưỡng mộ, mới muốn xin ca ca một cái, sau này còn mang ra cho người khác xem, chứng minh Bình nhi là người coi trọng tình nghĩa huynh đệ.

"Thế nhưng Bình nhi nó -- hu hu, phu nhân, Ngôn Hạo chúng thiếp thật sự ấm ức quá!"

Bình nhi thấy ta xuất hiện, khí thế ngông cuồng ban nãy liền giảm đi phân nửa.

Nó cười khẩy một tiếng, ôm lấy chuôi kiếm, nhướng một bên lông mày, giễu cợt.

"Sao, người cũng đến khuyên ta sao?

"Quạt cho nó, người lại tặng ta mười cây tốt hơn là được chứ gì? Nếu ta không cho thì sao?"

Liễu di nương lại khóc: "Đúng là chúng thiếp thân phận thấp hèn, không xứng!"

Tiểu Mỹ quát lớn một tiếng.

"Được rồi!"

Bình nhi siết chặt thanh kiếm trong tay, vẻ mặt chế giễu, ánh mắt u ám, còn Liễu di nương thì đã dương dương tự đắc, khóe miệng nhếch lên.

Tiểu Mỹ đưa tay ra, bất ngờ giơ một ngón tay chọc mạnh vào trán Liễu di nương.

"Biết không xứng, ngươi còn nhắc làm gì? Thân phận mình ra sao, trong lòng không có chút tự trọng nào sao?

"Thích xin xỏ đồ của người khác đến vậy, có muốn ăn cứt không? Ta cho ngươi cả đống luôn!"

Lời vừa dứt, bốn phía đều kinh ngạc.

Bình nhi "phụt" một tiếng bật cười, nhưng lập tức nghiêm mặt lại, con ngươi hơi mở to, nhìn ta chằm chằm với vẻ khó tin.

Liễu di nương mặt mày tái mét, ôm ngực, ra vẻ sắp ngất đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-ti-tien/chuong-2.html.]

Còn phu quân ta thì há hốc mồm, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Ta xấu hổ muốn khóc.

"Tiểu Mỹ, sao ngươi có thể ăn nói thô tục như vậy, danh tiếng của ta đều bị ngươi hủy hoại hết rồi!

Một ngày tốt lành

"Rõ ràng là Bình nhi không hiểu chuyện, Ngôn Hạo mới năm tuổi, đạo lý Khổng Dung nhường lê ta đã dạy từ nhỏ, nó còn tranh giành một cây quạt với đệ đệ làm gì?

"Ngươi mau đi khuyên nhủ Bình nhi, nó đang tuổi đến trường, không nên ham chơi mà lãng phí thời gian, bảo nó đưa quạt cho đệ đệ đi."

Tiểu Mỹ phẩy tay, xua đuổi ta như xua ruồi.

Phu quân dần dần phản ứng lại, gương mặt đỏ bừng.

"Thô bỉ không chịu nổi, ăn nói hàm hồ, thảo nào Bình nhi bị ngươi dạy dỗ thành ra thế này!"

"Tống Nhã Quân, lẽ nào bình thường bộ dạng hiền lương thục đức của ngươi, đều là giả dối hay sao?"

Lời buộc tội này quá nặng nề, ta gần như không chịu đựng nổi.

"Phu quân, thiếp gả cho chàng đã mười bảy năm, con người thiếp thế nào, chẳng lẽ chàng không rõ sao? Là có kẻ đã nhập vào thân xác thiếp rồi!"

Tiểu Mỹ lại vỗ hai tay, trong đầu lẩm bẩm: "Ha, cách nói này hay, sao ta lại không nghĩ ra nhỉ."

Nói rồi ngẩng đầu lên đầy lý lẽ.

"Đúng vậy, ta giả vờ đấy, không ngờ chứ gì?"

"Sau này không giả vờ nữa, ta lật bài ngửa đây."

Phu quân hai mắt trợn trừng.

"Ngươi --- ngươi --- mẹ con các ngươi cấu kết với nhau, là muốn chọc tức c.h.ế.t ta sao!"

Tiểu Mỹ: "Thế sao chàng còn chưa chết?"

"Chưa c.h.ế.t được, thì đừng có vẽ ra cái bánh này nữa, hừ!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Ti Tiện
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...