Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ trong bóng tối

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Đêm tối bao trùm căn phòng trọ nhỏ, không gian tĩnh lặng đến mức từng hạt bụi cũng có vẻ nổi bật. Ánh trăng xuyên qua rèm mỏng, vẽ những sọc bạc lên nền gạch lạnh, làm nổi bật lá bùa vàng mà Linh đặt trước mặt. Cô ngồi xếp bằng, tay run run, nhắm mắt lại.

“Nam mô A Di Đà Phật… Nam mô A Di Đà Phật…”

Tiếng niệm chú vang lên thầm lặng, nhưng trong không gian, dường như vọng lại vô số lần. Ngọn nến trên bàn lập lòe, từng đợt gió từ khe cửa kéo theo hương trầm lạnh buốt. Linh cảm thấy da thịt rợn, tim đập nhanh, mồ hôi vã ra từng hạt nhỏ.

Cô đưa tay nhấc lá bùa, hơ qua ngọn lửa. Một luồng ánh sáng nhạt bùng lên, vẽ thành vòng tròn kỳ ảo trên nền gạch. Sợi dây đỏ mảnh ảo hiện trước mắt, run rẩy như sống, tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa, gần như có nhịp thở riêng. Linh cảm nhận từng mạch sinh mệnh đang chảy qua không gian, cảm giác vừa rùng rợn vừa kỳ lạ.

“Phải… giữ khoảnh khắc này… để kiểm soát… để hiểu…” Linh thầm nhủ.

Cô nhấc thêm một lá bùa nhỏ khác, hơ qua ngọn nến, miệng niệm liên tục:

“Gia hộ cho con, hộ trì cho mạng sống, soi sáng con đường phía trước, phá mọi âm mưu…”

Sợi dây đỏ giật mạnh, co rút trực tiếp về phía Linh. Cô nhắm mắt, dồn hết tinh thần, cảm nhận luồng khí chạy qua từng mạch máu. Cơ thể run rẩy, tim đập loạn, nhưng ánh mắt không rời vòng tròn bảo hộ do lá bùa tạo ra.

Một âm thanh xèo xèo vang lên, kéo theo hình ảnh nhạt dần của bóng tối xung quanh. Linh chợt thấy bóng người mờ, đứng lẩn khuất, mắt vàng nhạt nhìn mình từ xa. Cô thầm niệm, giọng run run:

“Nam mô A Di Đà Phật… hộ trì con khỏi mọi âm mưu, soi sáng con đường phía trước…”

2.

Nai

Sợi dây đỏ rung lên, ánh sáng nhạt dần, nhưng vẫn giữ sức nặng, như nhắc nhở Linh về những sinh mệnh liên kết với nó. Cô hít một hơi dài, thở ra chậm rãi, tiếp tục niệm chú, mỗi câu là một nỗ lực để giữ lấy mạng sống và tự do.

Bỗng, sợi dây đỏ co rút mạnh, tạo thành xoắn ốc quanh lá bùa. Linh thấy phía xa, qua lớp không gian mờ ảo, bóng dáng một người đứng trong bóng tối – kẻ đứng au mọi sự kiện, bóng tối mà Linh chưa từng gặp.

Linh cố định ánh mắt, tăng tốc niệm chú:

“Gia hộ! Gia hộ! Hộ trì! Phá mọi âm mưu! Trói mọi tà khí! Giữ lấy sự sống, ánh sáng và minh triết cho con!”

Khoảnh khắc ấy, sợi dây đỏ dần yếu đi, run rẩy, nhưng rồi tự buộc thêm vài sợi nhỏ quanh lá bùa. Linh mở mắt, thấy lá bùa không chỉ là vật bảo hộ nữa mà như một dấu hiệu kết nối với gia đình, những người sẽ dẫn lối và bảo vệ cô.

Cảm giác kiệt sức ập đến. Linh nghiêng người, tay run, thở dốc. Cô thấy hiện ra hình ảnh mờ nhạt của ba mẹ, anh chị em giọng họ vang lên trong tâm trí: “Linh… con không đơn độc… đi theo ánh sáng…”

Những hình ảnh ấy nhấn mạnh trách nhiệm trên vai Linh – cô không chỉ bảo vệ mình mà còn phải giải thoát người khác khỏi bóng tối. Sợi dây đỏ nhấp nháy, như muốn thử thách cô thêm. Cô gồng mình, tiếp tục niệm:

“Nam mô A Di Đà Phật… Hộ trì… soi đường… phá tà…”

3.

Bên ngoài, gió thổi, rèm cửa lật lên. Ánh trăng hắt vào, chiếu thẳng vào mặt Linh. Cô cảm thấy một luồng khí khác lạ, mát lạnh nhưng đầy áp lực. Một bóng hình thoáng qua cửa sổ – một dấu hiệu của kẻ trong bong tối– nhưng khi Linh mở mắt nhìn kỹ thì đã biến mất.

Cô nuốt cứng, nhấc lá bùa lên, niệm liên tiếp, tay run nhưng không bỏ cuộc. Mỗi câu chú như tách dần bóng tối ra khỏi căn phòng, nhưng đồng thời nhấn mạnh rằng âm mưu vẫn đang tiếp diễn, kẻ đứng trong bóng vẫn quan sát, chờ thời điểm tấn công tiếp theo.

Khi lá bùa cuối cùng hạ xuống bàn, sợi dây đỏ co lại hoàn toàn, tách khỏi cơ thể Linh, nhưng vẫn bám vào, tạo thành vòng bảo hộ như một “cổng kết nối”. Linh hít một hơi dài, mồ hôi đầm đìa, tim vẫn đập loạn, nhưng ánh mắt kiên quyết.

Cô biết rằng đây mới chỉ là bắt đầu, và kẻ trong bóng tối đã để lại dấu hiệu – một thử thách, một trò chơi mà Linh phải tham gia. Nếu không cẩn thận, cô có thể bị kéo sâu hơn, trở thành con tốt trong kế hoạch tráo đổi sinh mệnh, tuổi thọ, vận mệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-trong-bong-toi/chuong-1-soi-day-do-dau-tien.html.]

Linh đứng dậy, lau mồ hôi, tay vẫn nắm lá bùa. Bên trong cô, một ý nghĩ dần hình thành: phải tìm ra người đã dạy kẻ trong bóng, tìm hiểu căn nguyên của sợi dây đỏ, và chuẩn bị cho những thử thách tiếp theo. Đây không còn là niệm chú bảo hộ đơn thuần nữa, mà là một trận chiến trí tuệ, sinh mệnh và âm mưu, nơi Linh vừa phải chiến đấu vừa phải học hỏi để tồn tại.

Cô thầm nhủ:

“Dù mệt mỏi, dù kiệt sức… tôi sẽ không đơn độc… tôi sẽ tìm ra… ánh sáng vẫn ở đâu đó, dẫn lối tôi đi.”

Linh thu dọn lá bùa, chuẩn bị tâm thế bước vào cuộc phiêu lưu mới, nơi mỗi bóng tối, mỗi âm thanh, mỗi ánh mắt đều có thể là dấu hiệu của kẻ đứng sau sợi dây đỏ – và mỗi bước đi đều phải tỉnh táo, từng giây từng phút.

4.

Ngày hôm sau, Linh vẫn giữ trạng thái mệt mỏi sau đêm dài niệm chú. Cô ngồi trên ghế gỗ nhỏ trong phòng trọ, tay run run cầm lá bùa vàng, sợi dây đỏ buộc thêm vẫn còn in dấu trên bàn tay cô. Ánh sáng sớm xuyên qua rèm cửa, chiếu vào lá bùa, tạo những đường vân lấp lánh, như nhắc nhở cô rằng cuộc chơi chưa kêt thúc.

Trong lúc cô suy nghĩ, tiếng chuông cửa reo vang. Linh mở ra, thấy một chiếc phong bì dán kín, không có người gửi. Cô nhấc lên, tim đập nhanh. Mở phong bì, bên trong là một tờ giấy trắng với dòng chữ nguệch ngoạc, nghiêng nghiêng, mực đỏ như máu:

“Ngươi đã thấy, đã cảm nhận. Giờ là lúc tham gia trò chơi. Mỗi bước đi của ngươi đều được quan sát. Muốn sống sót, hãy tìm ra nguồn gốc của sợi dây đỏ. Người chiến thắng sẽ được trao phần thưởng ngươi hằng mong muốn.”

Linh nhíu mày, cảm giác lạnh sống lưng trỗi dậy. Cô đặt lá bùa xuống, ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, bắt đầu niệm chú:

“Gia hộ! Hộ trì con khỏi mọi mưu mô, soi sáng con đường phía trước, phá mọi âm mưu…”

Tiếng niệm chú vang lên, nhưng vẫn không xua đi cảm giác áp lực từ bức thư. Linh biết rằng bức thư là một phần của trò chơi mà kẻ trong bóng đang thiết lập, và cô phải hành động thông minh để không trở thành con tốt trong âm mưu đó.

Linh bắt đầu quan sát, ghi chép. Cô nhận ra trên lá bùa có những vết hằn mới, như dấu chân ẩn, và mùi khí lạ thoang thoảng, hướng ra phía bờ sông, nơi các gia đình giàu có sinh sống. Dựa theo kinh nghiệm sơ khai, cô đoán rằng kẻ trong bóng đang dùng những tín hiệu tinh vi để dẫn cô tới nơi chứa bùa mượn vận.

Như một bản năng, Linh chuẩn bị hành trang: lá bùa, một cây nến nhỏ, vài vật pháp khí còn sót lại từ thời học trò, và chiếc túi nhỏ đựng kinh Phật. Cô ra khỏi phòng trọ, bước xuống phố vắng, cảm giác từng bước chân đều bị theo dõi.

Cô đi theo mùi khí kỳ lạ, nhấn mạnh niềm tin vào giác quan của mình. Khi đến gần khu dân cư giàu có, Linh gặp một người đàn ông trung niên đang đứng trước một ngôi nhà cổ kính. Ông ta cao lớn, mặc áo dài, nét mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt ấm áp.

“Cháu là Linh phải không? Ta là thầy Trần.” Người đàn ông giới thiệu, giọng trầm ấm. “Ta nghe nói cháu đang tìm hiểu về những năng lực kỳ bí và sợi dây đỏ kia.”

Linh ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ bình tĩnh: “Thầy… sao thầy biết?”

Thầy Trần mỉm cười, giọng trầm hơn: “Người như cháu, dần dần sẽ được dẫn tới đây. Khu vực này… phù hợp để sống và nghiên cứu về năng lượng. Nhưng không phải ai cũng hiểu và nhìn thấy những dấu hiệu tinh vi.”

6.

Biệt thự hiện ra trước mắt Linh, với những cánh cửa gỗ dày, cao vút, như muốn che giấu điều gì đó. Trước cửa, một chiếc chuông nhỏ treo, nhưng không phát ra âm thanh. Ánh sáng trăng rọi qua khe cửa sổ, phản chiếu lên bức tường đá, tạo thành những đường sáng kỳ quái.

Linh cảm nhận được một luồng khí lạnh, chứa đựng sức mạnh và sự tráo đổi nghiệp quả. Cô rút lá bùa trong tay, châm nến và đặt giữa khoảng trống trước cửa. Niệm chú:

“Gia hộ! Soi sáng con đường phía trước. Phá.”

Một cơn gió nhẹ ùa vào, lắc chiếc chuông. Linh nhíu mày, cảm giác đây chính là dấu hiệu của kẻ trong bóng, đang thử thách trí tuệ và can đảm của cô.

Cô thở dài, hiểu rằng đây mới chỉ là bước đầu tiên của trò chơi – một trò chơi mà phần thưởng là bất cứ thứ gì kẻ chiến thắng muốn, nhưng đồng thời đầy rẫy cạm bẫy, nguy hiểm và quy tắc giả dối.

Linh nhắm mắt, đặt tay lên lá bùa: “Tôi không biết kết quả sẽ ra sao… nhưng tôi sẽ đi tới cuối con đường này, dù một mình hay được dẫn dắt…”

Cô đứng lên, chuẩn bị bước tiếp, ánh mắt kiên định. Bên ngoài, ánh trăng và gió thổi qua khe cửa sổ, như muốn nhắc nhở rằng một trận chiến sinh mệnh và trí tuệ đang chờ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...