Bạn đã từng nghe nói về "kén người" chưa?
Những sợi tơ mảnh mai sẽ từ từ chui ra từ lớp da thịt của con người.
Chưa đầy ba ngày, cả cơ thể sẽ được bao bọc hoàn toàn.
Sau đó, kén càng lúc càng siết chặt lại.
Cuối cùng tạo thành một cái kén hình bầu dục.
Trên chiếc kén đó lại mọc ra một khuôn mặt người, trông như đang ngủ say.
Người ta thường gọi đó là "kén mặt người".
Một khi đã phá kén, con người sẽ được tái sinh, trở lại tuổi thanh xuân.
Đây là bí pháp tuổi trẻ mà làng Điệp Dũng không bao giờ truyền ra ngoài.
Thế nhưng, vào một ngày nọ, khi tôi còn thơ bé, tôi đã bị nhốt vào trong kén.
Lưng tôi ngứa ngáy đến lạ thường, cứ như có sinh vật sống nào đó đang muốn phá vỡ cơ thể để chui ra.
Cơn đau khiến tôi muốn la hét cầu cứu, nhưng bố mẹ ở bên cạnh lại nở nụ cười quỷ dị.
"Cuối cùng cũng thành công rồi."
1
Ngày hôm nay là ngày bố mẹ phá kén.
Họ đã hóa thành nhộng được gần bốn tháng rồi. Nhìn lớp băng trên mặt sông dần tan chảy.
Lớp kén trên người họ cũng ngày càng mỏng đi, giống như một lớp cánh ve mỏng manh phủ trên cơ thể.
Nước trong nhà đã đun đi đun lại, trời ngoài cửa sổ dần tối, nhưng bố mẹ vẫn chưa về.
Tôi lo lắng muốn đi xem, nhưng lại vướng bận vì nước nóng trong nhà không ai trông chừng, chỉ đành ngồi lại chỗ cũ.
Nhà tôi nằm ở một ngôi làng nhỏ với những khúc quanh co, trong phạm vi hàng trăm dặm, dân cư thưa thớt.
Thậm chí mỗi nhà đều có một hầm chứa vàng chuyên dụng, bên trong chất đầy.
Cứ nửa năm, có một người bán hàng rong từ bên ngoài vào làng, họ không chỉ đến để bán hàng hóa, mà còn để thu mua vỏ kén.
Vàng là tiền tệ cứng của cuộc giao dịch này, một thỏi vàng có thể đổi lấy một chiếc kẹo hình người.
Và một miếng vỏ kén nhỏ bằng ngón tay cái, mỏng như cánh ve, có thể đổi về vô số vàng.
Không biết lần này bố mẹ có thể mang về bao nhiêu vỏ kén.
Tôi chảy nước dãi, nghĩ đến đủ loại đồ ăn vặt trên xe đẩy của người bán hàng rong.
Trong lúc tôi chờ đợi mà ngủ gật, bên ngoài cửa cuối cùng cũng xuất hiện hai bóng đen mờ ảo, một cao một thấp.
Họ bước vào nhà với vẻ mặt không cảm xúc, sau khi đứng lại một lúc, họ liền đi thẳng vào trong nước sôi.
Nước sủi bọt, kèm theo hơi nước bốc lên, trên khuôn mặt như ngọc xuất hiện những vết nứt, sau đó là da trên cơ thể.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vài phút.
Sau khi lớp da bên ngoài lột ra, hai gương mặt quen thuộc từ bên dưới hiện ra.
Bố mẹ lại trẻ trung như trước kia.
2
Tôi lại cho thêm một cành củi vào bếp lò.
Khi nhiệt độ nước tiếp tục tăng lên, một mùi hương kỳ lạ, pha lẫn với mùi dầu mỡ, bay thẳng vào mũi tôi.
Tôi nhún mũi hít nhẹ, trong chốc lát dường như quên hết thời gian và địa điểm, cả người chìm đắm trong mùi hương nồng nàn đó.
Cho đến khi đầu ngón tay bị nước nóng làm đỏ rực, tôi mới bừng tỉnh khỏi ảo giác vừa rồi.
Nửa nồi nước lúc nãy, trong chớp mắt chỉ còn lại một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ken-nguoi/chuong-1.html.]
Cả người tôi run rẩy vì sợ hãi. Xác nhộng rất quý giá, quy trình chế tác phức tạp, người bán hàng rong nói rằng ở bên ngoài, có ngàn vàng cũng khó mà mua được.
Năm trăm gram vỏ kén, sau khi nấu ở nhiệt độ cao và đun cạn với lửa nhỏ, mới có thể tạo ra khoảng năm mươi gram xác nhộng.
Nếu bị mẹ phát hiện tôi đã làm hỏng…
Tôi rùng mình một cái, mẹ từ nhỏ đã không gần gũi với tôi như bố, đánh mắng là chuyện cơm bữa.
Còn bố thì cực kỳ hiền lành, nên tôi thích ở bên bố nhất, chỉ tiếc là ông ấy luôn không có nhà.
Vừa mới phá kén xong, bố lại không biết đi đâu, trong nhà chỉ còn lại tôi và mẹ.
Mẹ đang nghỉ ngơi ở phòng bên cạnh, nếu không thể xử lý xong vỏ kén trước khi bà tỉnh, tôi chắc chắn sẽ bị một trận đòn.
Nghĩ đến đó, tôi cố gắng một cách vô vọng để đưa nước đã tràn ra bếp trở lại vào nồi.
Nhưng lạ thay, những giọt nước đó vừa tràn ra đã khô lại trên bếp, không thể đưa trở lại được.
Đúng lúc tôi không biết phải làm sao, một giọng nói xa lạ và khàn khàn vang lên.
"Cháu lấy một đốm lửa trong bếp ra, đặt trực tiếp lên bếp. Chẳng mấy chốc, xác nhộng sẽ thành hình thôi."
3
Tôi giật mình vì giọng nói đột ngột này, vội vàng nhìn xung quanh, nhưng rõ ràng cả căn nhà chỉ có một mình tôi.
Tôi run rẩy quay đầu lại nhìn, cách lò không xa, có một đống củi khô chất đống.
Và thứ vừa phát ra âm thanh, chính là một trong những khúc củi đó.
Việc làm sạch và nấu vỏ kén phải dùng xương người làm củi, mỗi lần cần khoảng một bộ xương hoàn chỉnh.
Miệng nó há ra khép lại, không còn thịt và da, chỉ còn lại một bộ xương trống rỗng.
Không biết bằng cách nào nó có thể phát ra âm thanh, giọng nói của nó mang theo một sự cám dỗ lạ lùng:
"Thử đi, dù sao thì, cháu cũng không còn cách nào khác, đúng không?"
Đúng lúc này, từ phòng bên cạnh vọng ra tiếng bước chân.
Thời gian dành cho tôi không còn nhiều.
Dù sao thì nước kén trên bếp đã bị lãng phí rồi, thử một chút cũng không có gì tổn thất lớn hơn.
Tôi cắn răng, dùng kẹp gắp một chút lửa nhỏ từ trong lò ra, bán tín bán nghi đặt lên trên bếp.
Những giọt nước kén đó phát ra tiếng rên rỉ chói tai như con người, giống như đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.
"Thế nào rồi?"
Giọng nói của mẹ đột ngột vang lên.
Tôi hoảng hốt quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào những giọt nước kén trên bếp, tại sao vẫn chưa có gì thay đổi.
Muốn hỏi lại bộ xương khô, nhưng tôi phát hiện nó đã sớm ẩn mình trong đống xương khô, khó mà phân biệt được.
Mồ hôi lấm tấm trên trán tôi, tôi sợ hãi tột cùng.
Mẹ dường như cảm nhận được điều gì đó, giọng nói đột nhiên trở nên căng thẳng.
"Con tiện nhân kia, mày có phải đã phá hỏng nồi nước kén này rồi không?!"
Mẹ cầm lấy cây chổi lông gà bên cạnh, tức giận tiến lên.
Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt, không dám nhìn nữa.
Cho đến khi mẹ phát ra một tiếng kinh ngạc, cây chổi lông gà trong tay cũng thuận thế rơi xuống đất.
"Cái này nấu tốt thế này mà, lúc nãy mày sợ cái gì."
Tôi run rẩy mở mắt, đập vào mắt là một màu trắng vàng chói lọi.
Không biết chút lửa trên bếp đã đi đâu, nước kén tràn ra không biết từ lúc nào đã kết thành vỏ kén.
--------------------------------------------------