Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kết Cục Của Kẻ Vong Ơn

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô ta cố gắng tìm việc làm nhưng ngay cả làm nhân viên phục vụ cũng bị khách hàng cố tình làm khó.

Dannie còn cho người nhắn lại với cô ta, chỉ cần Chu Duyệt còn ở lại thành phố này thêm một ngày, Dannie sẽ không ngại đuổi cùng g.i.ế.c tận.

Cuối cùng, Chu Duyệt thật sự sợ hãi.

Cô ta chỉ có thể giống như một con ch.ó nhà có tang, bị đuổi ra khỏi thành phố.

Ngoại truyện - Góc nhìn của Chu Duyệt

Khi hàng tháng Lăng Hồng không còn gửi tiền về cho bọn họ nữa, người bố lòng tham không đáy của tôi đã ép buộc tôi phải về quê.

Một ngôi làng nghèo nàn, một căn nhà cũ nát, một mớ hỗn độn.

Ngày tôi về thôn, người trong thôn gần như kéo đến vây kín cửa nhà tôi.

“Lúc trước còn nói mạnh miệng lắm, bây giờ chẳng phải cũng lủi thủi quay về đó sao?”

“Tôi nói rồi mà, con gái thì đừng có mơ mộng xa vời, lấy chồng sớm mới là đúng đắn!”

“Hừ, một đứa con gái bị đàn ông ngoài kia chơi chán rồi, còn mong cưới được người tử tế sao?”

Mẹ tôi không nói gì, chỉ liếc nhìn bố tôi, như đang dò hỏi ý kiến của ông ta.

Trong căn nhà này, mẹ tôi cũng chỉ là một cỗ máy sinh đẻ, bị đánh đập bị chửi mắng cũng không có quyền phản kháng.

Bố tôi đi dạo một vòng quanh thôn, cân nhắc xem nên gả tôi cho nhà nào.

Mẹ tôi thì lôi bộ quần áo cũ nhất trong rương ra, bảo tôi mặc vào để đổi lấy một khoản tiền thách cưới kha khá.

Tôi không ngừng van xin mẹ thả tôi đi nhưng bà ấy chỉ im lặng khóa chặt cửa phòng tôi lại.

Rồi bố tôi đưa một gã đàn ông tàn tật bốn mươi tuổi của nhà họ Triệu vào phòng.

Tôi liều mạng giãy dụa, chỉ mong có ai đó đến cứu mình.

Nhưng bố tôi chỉ đứng ngoài cửa, lải nhải không ngừng:

“Dù sao mày cũng do nhà họ Chu nuôi lớn, cũng nên đóng góp cho nhà họ Chu chút gì đó. Nếu đã không kiếm được tiền trở về thì đổi một khoản tiền sính lễ đi.”

“Em trai mày cũng đến tuổi xem mắt tìm vợ rồi, giờ là lúc cần tiền nhất. Mày làm chị thì cũng nên đóng góp một chút đi.”

Bên trong phòng, gã què nhà họ Triệu nở nụ cười lộ ra một hàm răng vàng khè.

Anh ta bỏ ra một vạn tệ, ép tôi làm vợ.

Tôi tuyệt vọng, bất lực, gào thét nhưng tất cả đều vô ích.

Đây là một bi kịch đã đến trễ ba năm.

Dù từng trốn thoát được trong một khoảng thời gian ngắn, cuối cùng tôi vẫn bị giam cầm mãi mãi trong ngôi làng ăn thịt người không nhả xương này.

Bỗng nhiên, tôi nhớ lại năm mình mười tám tuổi.

Trên con đường bị trói đưa đi gả chồng, một chiếc xe hơi màu đen giống như cọng rơm cứu mạng, lao thẳng vào trong thôn.

Lăng Hồng giống như một thiên thần từ trên trời giáng xuống, cản bố mẹ đang cưỡng ép tôi phải gả đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ket-cuc-cua-ke-vong-on/chuong-8-hoan.html.]

Cô ấy đưa bọn họ một khoản tiền lớn, bắt bọn họ phải để tôi đi.

Sau đó, cô ấy đưa tôi vào thành phố, trao cho tôi một cơ hội lựa chọn khác trong cuộc đời.

Cô ấy thay bộ quần áo rách rưới không vừa vặn trên người thôi thanh cái áo len ấm áp thoải mái dễ chịu, đó là lần đầu tiên trong cuộc đời tôi được mặc quần áo mới.

Cô ấy chải lại mớ tóc rối bù của tôi, buộc thành một cái đuôi ngựa gọn gàng.

Cô ấy đưa tôi đã sạch sẽ tinh tươm vào ngôi trường rộng lớn sáng sủa, để tôi học lại lớp mười hai.

Cô ấy nói rằng, trong một lần tình cờ, nhìn thấy tôi trong ống kính phát sóng trực tiếp của người khác, thấy dáng vẻ tôi chăm chỉ học tập, đột nhiên nhớ đến chính mình ngày trước cũng bước ra từ một thị trấn nhỏ.

Cô ấy nói rằng, con gái ở độ tuổi này không nên lấy chồng, mà nên đi học, nên khám phá một thế giới rộng lớn hơn.

Lúc ấy, cô ấy thực sự giống như một người chị gái, mỗi ngày đều quan tâm đến tình hình sức khỏe của tôi, dặn tôi phải bổ sung dinh dưỡng.

Cô ấy dùng hết khoản tài trợ này đến khoản tài trợ khác, giúp tôi chặn đứng mọi ác ý và lời đàm tiếu từ ngôi làng nhỏ bé kia.

Từ trước tới nay, chưa từng có ai đối xử tốt với tôi như thế.

Cô ấy động viên tôi, giúp tôi chống lên một mảnh bầu trời, cho tôi thấy tương lai tươi sáng.

Nghĩ lại, hình như Lăng Hồng chưa từng có lỗi với tôi.

Là tôi đã thay đổi.

Là tôi cầm số tiền trợ cấp ít ỏi ấy nhưng ánh mắt lại không kiềm được mà dõi theo những món đồ xa xỉ trên người Lăng Hồng.

Tôi căm hận sự bất công của số phận, tôi căm hận bản thân mình luôn nhạy cảm tự ti.

Tôi trút nỗi hận ấy lên Lăng Hồng.

Tại sao cô ấy có thể khoác lên mình hàng hiệu đáng giá hàng ngàn hàng vạn, còn tôi chỉ có thể mặc đồ mua từ Taobao?

Tại sao cô ấy có thể thường xuyên đến nhà hàng cao cấp, còn tôi chỉ có thể ăn cơm căng-tin?

Tại sao bên cạnh cô ấy toàn những người đàn ông ưu tú, còn những kẻ theo đuổi tôi chỉ là những chàng trai nghèo hèn có xuất thân giống tôi?

Một tia đố kỵ và oán hận đã nảy mầm trong lòng tôi giống như hạt giống của thù hận, dần bén rễ và đ.â.m chồi.

Truyện do nhà 'Như Ý Nguyện' edit, cả nhà bấm theo dõi page Facebook cùng tên để ủng hộ sốp nha

Cuối cùng, tôi thay đổi, hoàn toàn đánh mất toàn bộ lương tri của mình.

Sau này, tôi thường nghĩ, nếu như lúc ấy tôi không có những suy nghĩ không nên có kia thì tốt biết bao.

Nhưng trớ trêu thay, số phận luôn là như vậy.

Con người khi có được thì không biết trân trọng.

Chỉ khi mất đi rồi mới thấy hối hận khôn nguôi.

Nếu có thể làm lại một lần...

Tôi muốn nói với cô ấy một câu: “Xin lỗi.”

(Hoàn toàn văn)

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kết Cục Của Kẻ Vong Ơn
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...