Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khanh Khanh Như Mộng

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng sớm hôm sau, Lục Chấp đi làm như thường lệ. Dạo gần đây, anh ta chăm chỉ đến công ty hơn trước rất nhiều.

Còn tôi, vì bị nhiễm lạnh, nên khi vừa tỉnh dậy vào buổi sáng đã cảm thấy đầu óc choáng váng, dù đắp bao nhiêu chăn vẫn thấy lạnh buốt.

Đến chiều, toàn thân tôi bắt đầu nóng bừng.

Tôi cầm lấy nhiệt kế đầu giường đo thử, quả nhiên là bị sốt rồi.

Tôi cầm điện thoại gọi cho Lục Chấp. Không nghe máy. Một dự cảm chẳng lành dần dần dâng lên trong lòng.

Có lẽ vì bệnh tật làm con người ta mất đi lý trí, tôi điên cuồng gọi cho anh ta không biết bao nhiêu cuộc.

Cuối cùng, sau vô số lần gọi, điện thoại cũng được kết nối, nhưng lại là Trương Thiến bắt máy.

"Alo? Lâm Dĩ Khanh, cô tìm Lục Chấp có chuyện gì?"

Giọng cô ta đầy khiêu khích, cứ như thể cô ta mới là bạn gái chính thức của anh ta vậy.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn tâm trạng, rồi nói với giọng điệu kiềm chế:

"Tôi tìm Lục Chấp, đưa điện thoại cho anh ấy."

"Lục Chấp đang giúp mẹ tôi làm thủ tục nhập viện, cô chờ một chút nhé ~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khanh-khanh-nhu-mong/08.html.]

Tay tôi siết chặt lấy điện thoại, khẽ run lên. Đang định nổi giận thì bỗng nghe thấy giọng nói giận dữ của Lục Chấp ở đầu dây bên kia:

"Ai cho cô động vào điện thoại của tôi?"

Trương Thiến nghẹn ngào, mang theo tiếng khóc:

"Em thấy điện thoại của anh cứ đổ chuông mãi nên mới bắt máy..."

Lục Chấp hoàn toàn không để ý đến cô ta, vội vàng cầm lấy điện thoại rồi giải thích với tôi. Giọng điệu mang theo chút gì đó dè dặt, cẩn thận dỗ dành:

"Khanh Khanh, em đừng hiểu lầm. Mẹ cô ấy bị bệnh, nói là không đăng ký khám được, cô ấy cứ bám riết lấy anh, nên anh mới đồng ý giúp một chút thôi."

Trong lòng tôi thoáng nguôi ngoai đôi chút. Cảm giác khó chịu trong người khiến tôi không còn sức để so đo với anh ta nữa.

"Lục Chấp, em bị sốt rồi."

"Cái gì? Khanh Khanh, em chờ anh, anh về ngay! Nhất định phải đợi anh đấy!"

Giọng nói của anh ta nhuốm đầy sự lo lắng và gấp gáp.

Tôi khẽ thở phào một hơi.

Ít nhất, anh ta vẫn còn yêu tôi.

Đúng không?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khanh Khanh Như Mộng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...