Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khéo Dụ Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn mệt mỏi nhìn chằm chằm cô đang khẽ nói điện thoại.

Cô hơi nhăn mày lại nói - “Anh chờ tôi, tôi lập tức tới đó.”

“Em phải đi đâu?” - Thấy cô cúp máy, Chung Ly Minh Khiết liên tục hỏi không ngừng.

Nói giỡn, hắn lời cũng còn chưa nói mà! Trời mới biết muốn hắn tỏ tình phải ngưng tụ biết bao dũng khí.

“Chuyện không liên quan đến anh, anh không có quyền quản thúc tôi nhiều như

vậy.” - Lan Hâm Ân cau mi, cầm lấy túi xách liền muốn đi ra ngoài.

“Không nói thì không được ra ngoài, đây là mệnh lệnh.” - Nếu phải là ra lệnh cô mới nghe, hắn cũng đành phải ra lệnh cho cô.

Lan Hâm Ân ngước mắt trừng hắn, tức giận nói - “Là A Dã, là đứa cháu đáng yêu của anh tìm tôi.”

“A Dã?” - Cô ấy lúc nào thì tốt với hắn vậy?

“Tôi đi được chưa?” - Lan Hâm Ân đẩy hắn ra, ngay sau đó rời đi, tuyệt không quản hắn đang suy nghĩ cái khỉ gì.

* * *

Tập đoàn Nam Cửu

“Này, anh đúng là phiền toái!”

Lan Hâm Ân không biết làm sao đá Chung Ly Dã say khướt ở dưới ghế sofa, cô thật là không còn lời nào để nói

Hắn cũng thật giỏi, gọi cô tới đây để nhìn bộ dạng say khướt đáng xấu hổ

của hắn. Nhưng mà cũng may, bộ dạng kia của hắn trừ Á Liên thấy ra thì

không còn đồng nghiệp nào thấy nữa, coi như để lại chút thể diện, chỉ

là, tâm sự của hắn vẫn phải tự mình giải, cô bó tay.

Sở trường cô không phải an ủi người khác, lại càng không có phương pháp tốt về mặt

tình cảm, cô ngay cả chuyện của mình còn chưa giải quyết xong thì chỗ

nào quản đến được hắn?

Ngồi ngẩn ra trên ghế, nghĩ đợi lát nữa phải về nhà, cô mệt mỏi muốn động cũng không động nổi.

Huống hồ cạnh chân cô còn một tên say rượu.

Nên xử lý hắn như thế nào? Dứt khoát để hắn ngủ thẳng đến ngày mai luôn đi, thuận tiện để cho hắn yên tĩnh một chút, thất tình không có nghiêm

trọng như vậy, sẽ đau, nhưng là sẽ quên.

Một ngày nào đó nhất định sẽ quên .

Cô rất nỗ lực muốn quên đi một chuyện, rất nỗ lực muốn suy nghĩ cho mình,

tỷ như phải làm thế nào để tiêu tan sự cô quạnh của cô, để cô không có

thời gian rảnh mà suy nghĩ lung tung. Chỉ là nhìn thấy hắn như vậy, cô

lại có chút đau lòng.

Vẫn là nên đánh thức hắn dậy, coi như là thay mình tích chút ân đức.

“A Dã, vừa rồi Á Liên tới, cô ấy giống như hiểu lầm chúng ta, anh có mau

dậy giải thích cho cô ấy không đây? Tôi tốt bụng nói cho anh biết, tránh cho anh oán trách tôi, cho nên…. A!”

“Á Liên….”

Tên khốn

này, hắn rốt cuộc là đang làm gì? Cư nhiên ôm cô chặt như vậy. Sớm biết

hắn vừa uống rượu thì sẽ cư xử tồi tệ, cô tuyệt đối sẽ không đến tìm

hắn! Thật là sắp đè chết cô rồi, cái tên đại thạch đầu (đá lớn) này!

“Buông tôi ra, Chung Ly Dã!” - Cô tức giận, cũng sắp bị mùi rượu hắn thở ra làm cho bất tỉnh luôn rồi.

Trời ạ, ai tới cứu cô đi?

Đang suy nghĩ thì cô lại thấy trên người không còn sức ép nữa, ngước mắt lên thì thấy khuôn mặt tuấn tú đang tức giận của Chung Ly Minh Khiết.

“Đứng dậy” - Vươn tay ra, mặc kệ cô có đáp ứng hay không, hắn vẫn kéo cô lên, cộng thêm đạp một cước vào Chung Ly Dã đang mê man. Hắn nên phán đoán

cái màn này như thế nào? Là A Dã ngủ mê man nên ngã vào lòng cô ấy, hay

là cô ấy cố ý hấp dẫn A Dã?

Nhưng mặc kệ là cái nào, A Dã đều đáng chết.

Biết rõ cô ấy là người của hắn, A Dã lại còn dám động vào cô! Mặc kể là cố ý hay là vô ý, chuyện hôm nay phải ghi nợ vào người hắn.

“Anh theo dõi tôi!” - Cô khẳng định nói ra.

Đánh chết cô cũng không tin hắn ngẫu nhiên đến Nam Cửu, trên đời này sao có

chuyện trùng hợp vậy? Nhưng hắn cần gì giám thị cô, sợ đồ hắn giành được bị người khác cướp đi sao?

“Anh chỉ lo lắng em lâu vậy còn chưa về, cho nên mới tới đón em.” - Chung Ly Minh Khiết đè nén tâm tình.

Hắn không muốn nổi giận ở đây, bởi vì hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm. Hắn không muốn là người chỉ dùng mệnh lệnh để áp bức cô, thậm chí

bức bách cô khuất phục, hắn chỉ muốn cô biết sự gò bó này xuất phát từ

tình yêu của hắn.

Đơn thuần như thế, đơn giản như vậy, không có bất kỳ tính toán gì khác.

“Không cần anh đón tôi, tự tôi có lái xe tới đây.” - Lan Hâm ân hất tay hắn

ra, đi trước rời khỏi phòng làm việc, đôi tay chuyển tới trước xoa bóp

người, lại không có ở trong lòng bàn tay ấm áp của hắn.

Tâm tình

hắn rốt cuộc thế nào vậy? Hắn rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao muốn ở Đài

Loan đợi lâu như vậy? Trước kia sau khi kí kết khế ước, hắn liền không

nói hai lời bỏ đi, thậm chí ngay cả lúc rời đi cũng không thông báo cho

cô, hôm nay hắn cần gì canh giữ bên cạnh cô?

Nhưng nếu muốn dùng

thân thể trao đổi quyền thế, cô đã làm, hơn nữa tự nhận đã làm được tốt

nhất, cô không ngốc đến mức đi ăn máng người khác, hắn đại khái có thể

không cần lo lắng cô làm chuyện gì khiến hắn mất mặt, cô chưa đến mức

chà đạp mình như thế.

Trong cuộc đời bán mình một lần đã đủ thảm rồi, cô chưa có mức ngốc đến mức lại làm thêm lần nữa.

“Hay lắm, dù sao anh ngồi taxi tới, vừa lúc em đưa anh về đi.” - Chung Ly Minh Khiết cười.

Hắn đi lên trước, không để cho cô kháng cự cầm lấy tay cô, mọi thứ hết sức

tự nhiên, mặc dù cảm thấy sự chống cự của cô, hắn vẫn không buông tay.

Đánh cuộc đi! Hắn thật muốn đặt cược một lần, cược một lần lớn nhất, thành hay bại phải xem lần này.

Dù sao cho dù là thua, hắn với cô vẫn sống như hiện này; nhưng nếu thắng,

hắn có thể ngăn lại sự chờ đợi thống khổ không ngừng hành hạ.

Tính thế nào, cũng cảm thấy đọ sức này là đáng giá.

“Anh….” - Không bỏ được tay hắn ra, cô chỉ có thể bất đắc dĩ mặc hắn nắm, giãy

dụa cũng lười, rồi lại đột nhiên nghĩ đến cái gì nói - “Đúng rồi, anh

sao lại để Tiểu Phần ở nhà một mình? Hôm nay chị Ngô không có tới, để

một mình thằng bé ở nhà, nếu không cẩn thận xảy ra chuyện ngoài ý muốn

thì sao đây?”

Hắn có phải không có óc không hả, chẳng lẽ hắn

không biết rất nhiều tổn thương đều xảy ra ở nhà hay sao? Dưới sự nuôi

nấng của hắn, Tiểu Phần còn có thể lớn như vậy, cơ hồ có thể coi như là

kỳ tích.

“Hâm Ân, nó đã tám tuổi, không phải tám tháng.” - Hắn

tin cho dù nhà bị hủy, Tiểu Phần một chút cũng sẽ không sao, căn bản

không cần lo lắng cho nó, huống chi hắn cố ý để nó ở nhà.

“Nhưng….” - Cô thật không biết phải đối mặt với một đứa bé tám tuổi thế nào. -

“Tại sao anh không về Anh đi? Nơi đó chắc hẳn có rất nhiều chuyện đang

đợi anh, tại sao không sớm trở về xử lý? Huống chi Tiểu Phần cũng tìm

thấy rồi thì cũng nên về chứ?”

Sự áy náy của hắn với cô, có phải

cũng giống như sự áy náy của cô với tiểu Phần không đây? Một cảm giác

vừa thống khổ vừa bất lực.

“Còn sớm mà, anh muốn ở chơi thêm vài

ngày, dù sao chuyện ở Anh cũng xử lý một phần rồi, không có chuyện gì

lớn.” - Ai, cô ấy lúc nói chuyện nhất định phải làm tổn thương người

khác sao?

“Vậy còn những cô gái kia?” - Hắn nói như thế, Lan Hâm Ân giả vờ ung dung chế nhạo hỏi.

Cô không để ý, thật sự không để ý, chỉ là hỏi một chút mà thôi.

“Ở đâu có phụ nữ? Cái kia chỉ là thành kiến của Tiểu Phần thôi, nó còn

nhỏ, không hiểu chuyện mà thôi.” - Thằng nhóc nếu không phải con trai

hắn, hắn tuyệt đối sẽ không chỉ phạt nó úp mặt vào tường sám hối thôi

đâu.

Nếu cuộc đọ sức này thua, trên đường về hắn sẽ nói cho con

trai, cô gái mà nó thích đó là người mẹ nó vẫn luôn muốn gặp, để cho nó

nếm tư vị đau khổ này mà lớn lên.

Lan Hâm Ân không nói, gật đầu cười nhạt.

Cô nói rồi, cô chỉ hỏi mà thôi..

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khéo Dụ Nữ Tổng Giám Đốc
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...