Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHI EM BUÔNG TAY

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

9

Trước khi đi ngủ, tôi nhận được một tin nhắn WeChat từ Chu Huyên:

「Nếu là vì chiếc đồng hồ khiến chị hiểu lầm, tôi có thể giải thích.」

Tôi không trả lời.

Mười phút sau, Chu Huyên lại gửi một đoạn tin nhắn:

「Tháng trước mẹ tôi mang về từ nước ngoài hai chiếc đồng hồ, tôi giữ lại một chiếc nữ, đúng lúc đó là sinh nhật Giang Lăng, tôi không nghĩ nhiều, liền tặng anh ấy chiếc còn lại.」

Ngay sau đó, cô ấy lại bổ sung một câu:

「Giang Lăng cũng biết chuyện này.」

Tôi im lặng một lúc, rồi gõ chữ hỏi:

「Ý cô là, trên tay cô cũng có một chiếc đồng hồ kiểu dáng giống hệt với của anh ấy, nhưng là loại dành cho nữ?」

Chu Huyên không trả lời nữa.

Sáng hôm sau, tôi dọn dẹp sơ qua, rồi xách chiếc vali cũ, cùng Trần Duệ lên chiếc xe Didi đã đặt trước từ sớm.

Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy mẹ đang đứng ở cửa.

Bà ngơ ngác nhìn theo chúng tôi, môi mấp máy như muốn nói gì, nhưng cuối cùng tôi cũng không nghe rõ bà có nói gì không.

Trên đường đi, Giang Lăng gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại, gửi mấy chục tin nhắn WeChat, hỏi tôi đang ở đâu.

Tôi chỉ nhắn lại một câu đơn giản,

「Chúng ta đã chia tay rồi.」

Giang Lăng rất lâu sau mới trả lời lại,

「Trần Nam, anh không đồng ý.」

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Tôi lập tức chặn hết tất cả phương thức liên lạc của anh ta.

Căn hộ Trần Duệ thuê là một căn hai phòng nhỏ, trang trí theo phong cách hiện đại tối giản, rất sạch sẽ, lại gần công ty tôi.

Bận rộn cả một buổi chiều mới sắp xếp ổn thỏa mọi thứ.

Trần Duệ mệt rã rời nằm bẹp trên ghế sofa, lười biếng nói,

“Chị à, tối nay nhất định phải mời em ăn một bữa ra trò đấy nhé.”

Tôi cười nói được thôi.

Khi đặt chỗ nhà hàng bằng điện thoại, tôi nghĩ một lát, rồi bảo Trần Duệ gọi cả Kiều Nhất Thanh đến, xem như cảm ơn anh ấy hôm qua giúp tôi chuyển nhà.

Đường hơi kẹt xe, tôi và Trần Duệ phải mất hơn một tiếng mới đến được nhà hàng đã hẹn.

Kiều Nhất Thanh đã ngồi đợi ở đó rồi.

Anh ấy hơi cúi đầu, một tay đặt lên đầu gối co lại, tay kia khuấy nhẹ ly cà phê, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới ồn ào xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-em-buong-tay/6.html.]

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến một buổi trưa nào đó hồi cấp ba, tôi bị ác mộng làm cho giật mình tỉnh dậy, đang điều chỉnh hơi thở, ánh mắt vô thức lướt qua chỗ Kiều Nhất Thanh.

Anh ấy đang làm bài.

Ngồi ngay ngắn, tay cầm bút tính toán trên giấy nháp, móng tay được cắt gọn gàng sạch sẽ.

Phát hiện ánh mắt của tôi, anh ấy nghiêng đầu nhìn tôi một cái, rồi lấy một tờ khăn giấy đưa qua, sau đó quay đầu tiếp tục làm bài.

Một lúc lâu sau tôi mới hoàn hồn, dùng khăn lau trán, cúi đầu nhìn thì thấy tờ giấy đã ướt đẫm mồ hôi.

Vừa thu lại dòng suy nghĩ, đã nghe thấy Trần Duệ bên cạnh lẩm bẩm, tay ôm đầu:

“Xong rồi xong rồi, đi làm trễ đã đành, mời người ta ăn còn đến trễ, thù cũ thù mới, anh Nhất Thanh không đập em mới lạ.”

Tôi kéo Trần Duệ lại gần, thành khẩn nói:

“Xin lỗi nhé, bọn tôi đến trễ, lát nữa anh muốn gọi gì cứ gọi, không cần tiết kiệm cho tôi đâu.”

Kiều Nhất Thanh nhìn tôi một lúc, đột nhiên mỉm cười:

“Không sao, tôi cũng vừa mới đến thôi.”

Sau đó gọi phục vụ đến, rất tự nhiên đưa thực đơn cho tôi:

“Vẫn là anh gọi món đi.”

Ăn được nửa bữa, trong nhà hàng đột nhiên vang lên tiếng dương cầm.

Lúc này tôi mới để ý, giữa sảnh có một bục lớn, đặt một cây dương cầm màu trắng.

Một cô gái đang quay lưng lại với mọi người biểu diễn.

Trên bức tường phía sau cô ấy treo đầy những chiếc nút thắt đồng tâm.

Trần Duệ khẽ ho một tiếng:

“Đây là hình thức quảng bá đặc trưng của nhà hàng này, các cặp đôi đến ăn, chỉ cần lên biểu diễn là sẽ nhận được một nút thắt đồng tâm có ghi tên hai người. Vậy nên nhiều cặp đôi hay đến đây check-in lắm.”

Tôi đang ăn, không chú ý nên chỉ "ồ" lên một tiếng, lập tức bị sặc.

Cúi đầu ho khẽ, cảm giác có ai đó nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Vừa hoàn hồn, đã thấy một bát canh được đẩy tới trước mặt.

Tôi từ từ ngẩng đầu theo cánh tay thon dài ấy, vừa vặn chạm phải ánh mắt đen láy của Kiều Nhất Thanh.

Tôi sững người.

Kiều Nhất Thanh cũng khựng lại một chút, sau đó rất nhanh lấy bát của Trần Duệ, múc thêm một bát canh nữa.

Trần Duệ ngơ ngác:

“Em có bị sặc đâu.”

Kiều Nhất Thanh:

“…”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHI EM BUÔNG TAY
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...