Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Em Là Con Tốt Bị Thí

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Em gái tôi lại nghẹn ngào: “Chị ơi, em đã nói rồi, nếu chị không thích, em có thể dọn về lại mà…”

Tôi nhíu mày, dừng bước: “Vậy cô dọn đi, tôi rõ ràng không thích, cô còn không nhìn ra sao?”

Cô ta ngẩn người, nước mắt lăn dài trên má.

Tôi làm động tác mời: “Cô dọn đi, tôi ở đây đợi.”

Trước đây tôi rất dễ tính, không bao giờ nổi giận với ai, tôi nghĩ đó là sự tử tế.

Nhưng có người từng nói với tôi, tính tình quá tốt là một sự dung túng.

Dung túng người khác cưỡi lên đầu mình.

Người đó là Lục Triển.

Anh từng vuốt tóc tôi, nói với tôi: “Hứa với anh, đừng để ai bắt nạt em nữa, được không?”

Tôi đã hứa với anh ấy.

Vì vậy bây giờ tôi khoanh tay đứng ở hành lang, nhìn vào đôi mắt ầng ậc nước của em gái, nghe cô ta khóc thút thít, không nói một lời.

Cô ta nói sẽ nhường phòng cho tôi.

Đáng tiếc, tôi không đợi được hành động của cô ta, mà chỉ đợi được bố tôi đứng ra giải quyết: “Phòng này em con đã ở lâu rồi, dọn dẹp lại rất phiền phức, đồ đạc phải sắp xếp rất lâu.”

Ông chỉ vào phòng đối diện: “Con qua phòng em mà ngủ.”

Tôi nhìn theo hướng ông chỉ, căn phòng trước kia của em gái tôi.

Đầu giường treo bức ảnh lớn của cô ta và Phó Lễ, trên tường còn treo ảnh cưới của bố tôi và mẹ kế.

Bắt tôi ở trong phòng này, ngày đêm đối diện với hai bức ảnh này ư?

Với tính cách trước đây của tôi, không điên hoàn toàn thì cũng nửa điên nửa dại rồi.

Tôi nhìn người bố có chút xa lạ của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-em-la-con-tot-bi-thi/5.html.]

Khi còn nhỏ, ông cũng từng nâng niu tôi như một cô công chúa.

Cũng đã từng nói rằng tôi là tất cả của ông, tất cả của ông cũng là của tôi.

Nhưng tiếc thay tình thân cũng sẽ thay đổi chỉ trong chốc lát.

Tôi quay người xuống lầu, không chút lưu luyến: “Tôi tốt nhất vẫn nên đến khách sạn ở.”

Bố tôi gọi với theo sau: “Đứa bé trong bụng con còn chưa nói giải quyết thế nào!”

Tôi còn nghe ông mắng tôi: “Không phải chỉ là một căn phòng thôi sao? Không thể nhường em gái chút à! Mẹ con ngày xưa dạy con thế nào, nhỏ nhen quá!”

Tôi dừng bước.

Mắng tôi thì cũng thôi đi, tại sao phải nhắc đến mẹ tôi.

Nhắc đến người đã cùng ông dựng nên cơ nghiệp từ đôi bàn tay trắng, trải qua bao nhiêu ngày gian khổ.

Tôi quay lại, nheo mắt: “Nếu là tôi, tôi sẽ bảo con gái mình thu dọn hành lý ngay tức khắc. Trước trưa mai, cô ta chắc chắn phải dọn đi.”

Nói xong, tôi không quay đầu lại, trong tiếng mắng chửi của bố, rời khỏi căn nhà này.

Nơi này không còn có thể gọi là nhà nữa.

Khi bước ra khỏi cánh cổng chạm khắc, tiếng bước chân vang lên phía sau.

Là Phó Lễ đuổi theo.

Hắn nắm lấy tay tôi: “Chẳng phải chỉ là một căn phòng sao, em cần gì phải ra ngoài ở?”

Tôi ngẩng đầu nhìn hắn: “Liên quan gì đến anh? Anh là gì của tôi?”

Phó Lễ ngây người một chút, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Đứa bé trong bụng em, là nói dối đúng không?”

Tôi không kiên nhẫn, lấy từ trong túi ra tờ giấy siêu âm: “Tự xem đi, nhanh lên, xem xong tôi còn phải gọi xe.”

Phó Lễ lùi lại một chút, như thể tờ giấy đó là quái vật.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Em Là Con Tốt Bị Thí
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...