Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi ta không còn là Thái tử phi

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bình Nam tướng quân thì ở trong quân doanh khoe khoang nữ nhi mình sắp làm Thái tử phi.

Trong quân phần nhiều là võ tướng, có thể đ.á.n.h trận, nhưng luận mưu kế hay ứng biến chính trị, sao sánh được với đám văn thần? Chỉ giỏi nói to, làm màu, xem như đã lấy hết phong quang về phần mình.

Có lần tại yến tiệc, Bình Nam tướng quân cười ha hả mà nói:

“Giang Nam sĩ tộc thì là cái thá gì? Có sánh nổi với binh quyền trong tay ta chăng? Chiến công của ta, đến cả Hoàng thượng cũng phải e dè vài phần, huống chi là Thái tử? Cưới được nữ nhi của ta, đó là phúc phần cho hắn.”

Lời này rất nhanh truyền vào trong cung.

Nghe nói Hoàng thượng đã đập nát mấy chiếc chén trà.

Cuối cùng Hoàng hậu mặt mày xám ngắt, chỉ than rằng:

“Thôi đi, cũng chẳng phải thịt rơi từ thân mình, không cần vì hắn mà tính toán nữa. Nó muốn tự hủy tiền đồ, ta cũng không cản nổi.”

Ta thì chẳng có thì giờ để mà quan tâm đến những lời đàm tiếu nhảm nhí kia, bận bịu chuẩn bị đồ cưới.

Ta mang theo Xuân Nha tới Mặc Ngọc Hiên.

Từ khi Chỉ dụ ban xuống, phủ ta tràn ngập những lời đồn. Người đến hỏi thăm thì nhiều, kẻ muốn dò xét còn nhiều hơn. Ai cũng giả vờ thân thiện, miệng chúc phúc, nhưng ánh mắt đều lóe lên tò mò và châm chọc.

Ta thản nhiên ứng phó, trong lòng không gợn sóng.

Xuân Nha thì thấp giọng oán than: “Tiểu thư, rõ ràng là Thái tử và Tô Vịnh Tâm vô liêm sỉ, sao thiên hạ lại đổ hết lên đầu người?”

Ta khẽ cười: “Bởi vì ai cũng thích nhìn kẻ từng đứng cao bị kéo xuống. Họ nghĩ rằng chỉ khi người khác mất đi danh dự, họ mới thấy mình cao hơn đôi chút.”

Xuân Nha nắm chặt tay: “Nhưng lẽ nào người thật lòng không giận?”

Ta khép nửa quạt ngọc, ánh mắt bình thản: “Giận có ích gì? Không bằng chờ xem, ai là người cười đến cuối cùng.”

Ngay lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Một thân vệ áo giáp bạc của Nhiếp chính vương phủ dừng trước cổng Phó gia, tay cầm một cuộn chiếu chỉ vàng sáng chói.

Mọi người nín thở.

Người truyền chỉ trịnh trọng hô lớn:

“Phụng Thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết…”

Trong phút giây ấy, gió thổi tung rèm cửa Mặc Ngọc Hiên, hương trầm nhẹ nhàng bay lên, hòa cùng nụ cười thoáng ẩn nơi khóe môi ta — một nụ cười vừa lạnh vừa sâu, như sương phủ đêm đông.

Chiếu chỉ chưa đọc hết, ta đã biết: từ đây, vận mệnh của ta sẽ rẽ sang một con đường khác — con đường mà Thái tử và Tô Vịnh Tâm sẽ không bao giờ chạm tới.

Nghe nói Mặc Ngọc Hiên mới nhập về một lô giấy Trừng Tâm, ta định mua vài hộp làm của hồi môn mang đến Nhiếp chính vương phủ.

Nghe bảo Nhiếp chính vương tinh thông thư pháp, nếu tặng chàng một hộp giấy Trừng Tâm, hẳn là hợp ý.

Ta đang dặn dò chưởng quầy:

“Lấy cho ta một hộp giấy Trừng Tâm.”

Chưởng quầy vừa gật đầu, phía sau liền vang lên một giọng nữ ngông nghênh:

“Bọc hết mớ giấy đó lại cho ta, ta muốn mua cả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khi-ta-khong-con-la-thai-tu-phi/chuong-4-giay-trung-tam-va-loi-tuyen-ngon-giua-chon-phon-hoa.html.]

Ta ngoảnh lại nhìn – thì ra là Tô Vịnh Tâm.

Nàng ta khoác xiêm y đỏ rực, tay cầm roi ngựa, kiêu ngạo như thể cả phố này là của mình:

“Phó tiểu thư à, thất lễ rồi, mấy tờ giấy Trừng Tâm này ta muốn lấy hết.”

Ta bật cười. Nàng ta sống ở biên cương, chắc hẳn chưa biết giá giấy Trừng Tâm ở kinh thành đắt đỏ thế nào.

Ta thong thả đáp:

“Trong kinh có quy củ bất thành văn – giấy Trừng Tâm chỉ nhận bạc mặt. Nếu Tô cô nương có thể trả đủ ngân lượng, xin cứ việc mua.”

annynguyen

Tô Vịnh Tâm hất cằm, rút ra một tờ ngân phiếu nghìn lượng, ném mạnh lên quầy:

“Chỗ này khỏi phải thối lại.”

Bên cạnh, mấy vị quý nữ chờ mua giấy đều bật cười:

“Trời ơi, tưởng một nghìn lượng là có thể mua hết giấy Trừng Tâm sao?”

“Được một hộp là may lắm rồi!”

“Tưởng tương lai Thái tử phi ghê gớm lắm, hóa ra cũng chỉ có bấy nhiêu bạc!”

Sắc mặt Tô Vịnh Tâm lập tức tối sầm. Nàng quay sang chưởng quầy, giọng đanh lại:

“Vậy muốn mua hết giấy Trừng Tâm ở đây thì bao nhiêu?”

Chưởng quầy lau mồ hôi trán, run rẩy đáp:

“Cần đến… một vạn ba nghìn lượng.”

Tiếng hít khí lạnh vang lên khắp gian hàng.

Tô Vịnh Tâm đập bàn “rầm” một cái, giận dữ quát:

“To gan! Chẳng qua chỉ là mấy tờ giấy, ngươi dám hét giá c.ắ.t c.ổ thế này? Tin hay không ta bảo Thái tử lập tức niêm phong cửa hàng nhà ngươi?”

Chưởng quầy sợ đến tái mặt:

“Thái tử phi tha mạng, giấy Trừng Tâm vốn dĩ quý, giá này ghi sẵn, tuyệt không dám gian trá!”

Ta khẽ nghiêng đầu, nhẹ giọng nói:

“Tô cô nương, người định mua tất cả thật sao? Nếu không đủ bạc, xin nhường bước. Sau người còn nhiều khách đợi.”

Tô Vịnh Tâm mặt đỏ bừng, giận dữ chỉ thẳng vào ta:

“Là ngươi giở trò! Phó An Chi, ngươi cố ý nh.ụ.c m.ạ ta! Giành không được nam nhân thì dùng thủ đoạn hèn hạ để hại người khác, đúng là thói quen của danh môn giả nghĩa!”

Ta chưa kịp đáp, thì một giọng nam quen thuộc vang lên từ ngoài cửa — trầm thấp, nhưng lạnh như gió đầu đông.

Cố Ngôn Dực, Thái tử, bước vào. Hắn lập tức chắn trước Tô Vịnh Tâm, ánh mắt lạnh lùng quét về phía ta:

“An Chi, Vịnh Tâm không giống nàng. Nàng ấy không biết mưu mẹo, cũng chẳng giỏi những trò hạ tiện này.”

“Nàng bày mưu khiến nàng ấy mất mặt giữa chốn đông người, nàng thấy vui lắm sao? Ta vẫn sẽ không cưới nàng, An Chi.”

“Nàng càng cố hạ thấp Vịnh Tâm, trong mắt ta, ta càng thương nàng ấy hơn. Nàng thật khiến bản cung thất vọng. Với tính cách này, đến vị trí trắc phi ta cũng chẳng thấy nàng xứng.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi ta không còn là Thái tử phi
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...