Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Có Ngày Mai

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

TÔI BẮT CHUYẾN TÀU

CHẠY TỪ GA PENN. Tiếp tục dùng phương tiện giao thông công cộng. Đến

được ga thật căng thẳng. Chỉ phải đi bộ qua các đám đông hết ba khối nhà song tôi phải theo dõi những người đang xem hình chụp các khuôn mặt

trên điện thoại di động của họ, và dường như cả thế giới đều có một dạng thiết bị điện tử rút ra rồi bật mở lên. Tôi đến đó an toàn và mua vé

bằng tiền mặt.

Tàu hỏa đầy người và rất khác tàu điện ngầm. Tất

cả hành khách quay mặt về phía trước, họ đều khuất sau những hàng ghế

cao. Những người duy nhất tôi trông thấy được là những người ngồi hai

bên. Một phụ nữ ngồi ghế sát tôi, hai đàn ông phía bên kia lối đi. Tôi

đoán cả ba đều là luật sư. Không phải những nhân vật chủ chốt. Có lẽ là

những nhân vật cỡ AA hoặc AAA, những phụ tá cấp cao có cuộc sống bận

rộn. Dù sao cũng không phải kẻ đánh bom tự sát. Hai người đàn ông mới

cạo râu, cả ba người đều khó chịu cả, nhưng ngoài ra thì chẳng có gì

đáng lưu tâm. Dù gì thì hệ thống đường sắt quốc gia đi đến thủ đô cũng

không mấy thu hút các tay đánh bom tự sát. Thay vào đó, nó được thiết kế phù hợp cho một chiếc va li chứa bom. Ở Penn, số đường ray được thông

báo vào phút cuối cùng. Đám đông xoay tròn trong phòng đợi lớn và rồi

vội vã đi xuống, lên tàu. Không an ninh. Những va li màu đen có bánh lăn giống hệt nhau xếp đầy trên các giá hành lý. Đủ dễ cho một gã xuống tàu ở Philadelphia và bỏ lại chiếc túi của mình, rồi ít lâu sau nó nổ tung, kích bằng điện thoại di động, trong lúc con tàu chạy vào ga Union mà

không chở gã đó, ngay giữa trung tâm thủ đô.

Nhưng chúng tôi tới

đó an toàn và tôi lên được đại lộ Delaware mà không hề hấn gì.

Washington cũng nóng như New York, và ẩm ướt hơn. Các vỉa hè phía trước

tôi rải rác các nhóm du khách. Hầu hết là các nhóm gia đình, từ khắp nơi xa xôi. Những bậc cha mẹ đầy trách nhiệm, những đứa con sưng sỉa, tất

cả đều mặc áo phông, quần soóc lòe loẹt, bản đồ trên tay, máy ảnh sẵn

sàng. Nói thế không phải bảo tôi là người ăn mặc lịch sự hay là một du

khách thường xuyên. Trước đây thi thoảng tôi làm việc ở khu vực này,

nhưng luôn ở phía tả ngạn sông. Nhưng tôi biết mình đang đi đâu. Đích

đến của tôi không thể lẫn được và nằm ngay phía trước tôi. Trụ sở Quốc

hội Hoa Kỳ. Nó được xây lên để tạo ấn tượng. Nghe nói các nhà ngoại giao nước ngoài đã đến thăm nơi này hồi chế độ Cộng hòa còn non trẻ, và khi

ra đi họ tin rằng nước Mỹ mới là một cường quốc. Kiểu thiết kế tòa nhà

đã thành công. Qua tòa nhà này, phía bên kia đại lộ Độc lập là các văn

phòng của Nhà trắng. Một thời tôi đã nắm được thông tin cơ bản về những

trò chính trị trong Quốc hội. Đôi lúc các cuộc điều tra dẫn thẳng tới

các ủy ban. Tôi biết rằng tòa nhà Rayburn đầy những lão già kiêu căng có mặt ở Washington từ thời cha căng chú kiết. Tôi cho là những tay tương

đối mới như Sansom thay vào đó sẽ được bố trí chỗ trong tòa nhà Cannon.

Danh giá đấy, nhưng không phải hàng cao nhất.

Tòa nhà Cannon nằm

trên đại lộ Độc lập và đại lộ số 1, ẩn phía đối diện góc xa của tòa nhà

Quốc hội như thể nó đang bày tỏ lòng tôn kính hoặc tạo ra một mối đe

dọa. Cửa tòa nhà này có mọi hình thức bảo vệ an ninh. Tôi hỏi một tay

mặc sắc phục xem ông Sansom từ Bắc Carolina ở trong đó hay không. Anh

này kiểm tra danh sách và nói có. Tôi hỏi liệu tôi có thể chuyển một mẩu thư nhỏ tới văn phòng của ông ta không. Anh ta nói có, tôi có thể

chuyển được. Anh ta đưa cho tôi một chiếc bút chì, một mảnh giấy ghi đặc biệt của Quốc hội và một phong bì. Ngoài phong bì tôi ghi người nhận là Thiếu tá John T, Sansom, Quân đội Hoa Kỳ, đã nghỉ hưu, rồi ghi ngày

tháng. Trên mẩu giấy tôi viết: Sáng sớm nay tôi thấy một phụ nữ chết với cái tên của ông trên môi. Không đúng, nhưng cũng khá đúng. Tôi thêm:

Bậc thềm Thư viện Quốc hội trong vòng một giờ nữa. Tôi ký thư là Thiếu

tá Jack-none-Reacher[29], Quân đội Hoa Kỳ, đã nghỉ hưu. Phía dưới cùng

có một ô để đánh dấu trả lời. Câu hỏi: Quý vị có phải cử tri ở khu vực

của tôi không? Tôi đánh dấu vào đó. Không hoàn toàn đúng. Tôi không sống ở quận của Sansom, cũng chẳng sống ở đâu trong số 434 quận còn lại.

Song tôi đã từng phục vụ ở Bắc Carolina, ba lần riêng rẽ. Thế nên tôi

cảm thấy mình có đủ quyền trả lời như vậy. Tôi dán phong bì, gửi vào và

trở ra chờ đợi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Có Ngày Mai
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...