Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHÔNG CÓ NGOẠI LỆ

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kèm theo âm báo, trên màn hình xe nhảy ra mấy chữ: “Bệnh viện tâm thần Lục Lâm”.

Tôi vừa kết nối cuộc gọi, vừa đạp chân ga.

“Đang bận——”

Đầu dây bên kia cắt ngang lời tôi.

“Cô Cố đã tự sát rồi.”

08

Đầu óc tôi trống rỗng.

Khi tỉnh lại, xe của Kỳ Ngọc đã đến trước mặt.

Tôi mím chặt môi, chuyển sang số lùi.

Quay đầu xe, kết thúc trò chơi.

Trên đường đi, tôi không hề buông chân ga.

Hình như đã vượt rất nhiều đèn đỏ, nhưng tôi không quan tâm.

Hoặc có thể nói, cho dù có đ.â.m c.h.ế.t cả vạn người, tôi cũng muốn kịp đến gặp người phụ nữ ấy trước khi bà chết.

Thế nhưng khi tôi đến Lục Lâm, chỉ thấy một tấm vải trắng.

“Xin lỗi cô Thẩm.”

Bác sĩ cấp cứu tràn đầy áy náy.

Tôi làm như không nghe thấy, lách qua bác sĩ, bước đến trước giường, lật tấm vải trắng lên.

Đó là một khuôn mặt giống tôi vô cùng.

Lẽ ra phải là người tươi đẹp, kiều diễm vô cùng.

Nhưng giờ đã già nua, xám xịt, như người sắp về cõi chết.

“Biết rõ bà ấy không muốn sống, sao không trông coi bà ấy cẩn thận?”

Giọng tôi khô khốc khàn đặc.

“Chúng tôi kiểm tra các vật dụng trong phòng hằng ngày, chỉ là bà ấy giấu thuốc ngủ trong con búp bê kỳ lân, con búp bê đó…”

Y tá bên cạnh khẽ giải thích, nói được nửa câu đã không còn tiếng.

Nguyên nhân mọi người đều biết rõ trong lòng.

Bà không cho ai đụng vào con búp bê đó, kể cả tôi, người chủ của con búp bê này.

Nếu có ai muốn lấy con búp bê khỏi tay bà, bà sẽ nổi điên lên mà đập phá và gào thét.

“Tôi không chia sẻ! Không chia sẻ!”

Nhân viên y tế phía sau không biết từ lúc nào đã rời khỏi phòng, trước khi đi còn chu đáo đóng cửa lại.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Tôi giơ tay vuốt ve khuôn mặt người phụ nữ.

Cứng đờ, lạnh lẽo.

Tôi thì thầm: “Mẹ, có phải mẹ đang trừng phạt con không?”

Cố Duẫn Như là một người mẹ tốt, nhưng chỉ đối với người bình thường mà thôi.

Đối với tôi, người từ nhỏ đã phải chiến đấu trong danh lợi trường, giáo dục tình thương của bà, chỉ khiến tôi thua thảm hại.

Con búp bê kỳ lân đó là quà bà tặng tôi.

Hồi mẫu giáo, con gái nhỏ nhà họ Lý muốn con búp bê của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-co-ngoai-le/chuong-5.html.]

Tôi lập tức đánh gãy sống mũi nó.

Sau khi về nhà, Cố Duẫn Như dạy dỗ tôi: “Thanh Thanh, mọi người đều thích những thứ đẹp đẽ, con phải học cách chia sẻ.”

Tôi hiểu mà như không hiểu, chỉ gật đầu.

Sau đó, Cố Duẫn Như phát hiện Thẩm Tri Nghiêm ở bên ngoài có người phụ nữ khác, thậm chí còn có đứa con gái trạc tuổi tôi.

Bà không nhìn tôi nữa, mỗi ngày nằm trên giường, vừa khóc vừa cười.

Miệng lẩm nhẩm những điệu nhạc không thành giai điệu.

Điệu nhạc đó, là thứ mà trước đây Thẩm Tri Nghiêm thường đàn cho bà nghe.

Cuối cùng có một ngày, tôi mở cửa bước vào.

Với khuôn mặt trẻ thơ, tôi cười nói:

“Mẹ, ba cũng có nhiều người thích, mẹ phải học cách chia sẻ…”

Đến giờ tôi vẫn nhớ ánh mắt bà lúc ấy.

Từ mơ hồ, đến tuyệt vọng, cuối cùng là điên loạn.

09

Thấy không, căn bản không có ai chịu chia sẻ thứ mà mình coi như báu vật cả.

10

Tôi bình thản thu dọn di vật của Cố Duẫn Như.

Tủ quần áo trong phòng bà treo đầy váy đắt tiền đẹp đẽ, đều là ông ngoại cử người gửi tới.

Tôi chỉ thấy nực cười.

Một người lòng đã trống rỗng, cho dù mỗi ngày ăn cơm làm từ vàng.

Cũng vẫn là nghèo nàn không có gì.

Thu dọn xong tất cả, ánh mắt tôi dời đến con búp bê kỳ lân cũ nát bẩn thỉu ở đầu giường.

Thuốc được giấu vào từng viên, từng nắm một thông qua lỗ nhỏ.

Nhưng muốn lấy ra, chỉ có thể m.ổ b.ụ.n.g con búp bê.

Thứ hỏng rồi, không cần cũng được.

“Tôi chỉ trả lại cho mẹ những điều mẹ đã dạy.

“Tôi không sai, không ai có thể trừng phạt tôi.”

Tôi nhặt con búp bê kỳ lân lên, ném ra ngoài qua song sắt ở cửa sổ.

11

Tôi lái xe thẳng về nhà họ Thẩm.

Khi vào cửa, Thẩm Tri Nghiêm đang ngồi trên sofa xem tài liệu của công ty.

Tôi xách thùng đồ chứa quần áo của Cố Duẫn Như đi đến trước mặt ông ta.

Thẩm Tri Nghiêm ngẩng đầu liếc nhìn tôi, rồi lại nhìn vào tài liệu: "Về rồi à? Hồ sơ vi phạm vượt đèn đỏ của con đã bị chụp lại."

"Cố Duẫn Như tự sát rồi."

Thẩm Tri Nghiêm không ngẩng đầu: "Có tới hơn hai mươi tấm, con biết nếu bị lộ thì giá cổ phiếu sẽ giảm bao nhiêu không?"

"Con nói, mẹ con c.h.ế.t rồi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHÔNG CÓ NGOẠI LỆ
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...