Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Còn Là Người Đó Nữa

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cứ nghĩ đây chỉ là sự giúp đỡ lẫn nhau vào cuối tuần.

Thế nhưng dần dần lại có gì đó không đúng.

"Thực ra, chúng ta không phải bạn trai bạn gái thật, anh không cần ngày nào cũng đến đón tôi tan làm đâu."

Một tay anh lái vô lăng, thản nhiên nói: "Ông nội sẽ gọi video kiểm tra đấy."

Anh tặng tôi những bó hoa xinh đẹp. Mời tôi ăn tối ở nhà hàng ven sông đắt cắt cổ.

Ngày nào cũng nhắn tin qua Wechat hỏi thăm sáng, trưa, tối.

Hỏi thì anh nói: "Ông nội tôi rảnh lắm, ông ấy sẽ kiểm tra."

Anh âm thầm thâm nhập vào cuộc sống của tôi trong thời gian ngắn ngủi.

Khi tôi muốn dừng lại.

Anh vậy mà lại nhìn tôi với ánh mắt có chút vụn vỡ.

"Em nghĩ là đang diễn kịch, nhưng anh đã lỡ đặt tình cảm vào rồi thì sao đây? Hay là chúng ta thử hẹn hò xem sao, nếu em không thích thì có thể dừng lại bất cứ lúc nào được không?" Anh vừa nói vừa bước vào phòng khách trong căn nhà nhỏ của tôi.

"Lâm Du Cúc, anh trông cũng được, tiền cũng nhiều, hơn nữa không có mấy cô em khóa dưới phiền phức đâu, em không thử xem sao à?"

"Thế nhưng, tôi vừa mới chia tay không lâu."

Anh cười một tiếng: "Sau khi chia tay mà nhanh chóng tìm người tiếp theo thì có tội sao?"

Anh càng đến gần, ghé vào tai tôi mê hoặc.

"Em thử xem sao được không, nếu không thích nữa, em có thể dừng lại bất cứ lúc nào."

Cứ thế tôi bị anh mê hoặc.

Như nằm mơ vậy, tự nhiên có được một người bạn trai là đại thần.

Và việc đồng ý đăng ký kết hôn với anh càng giống như một cái bẫy.

Một buổi sáng cuối tuần, ánh nắng chiếu vào trong nhà.

Lý Doãn Trì trong ánh nắng sớm chỉ mặc một chiếc quần dài thể thao màu xám, để lộ cơ bụng sáu múi rõ nét, đi lại loanh quanh.

Anh nhìn chằm chằm vào tôi như nhìn một cô gái tồi.

"Ý em là, em chỉ hẹn hò thôi, chưa từng nghĩ đến việc kết hôn với anh sao?"

Tôi ngồi dậy, uống cốc nước ấm anh đưa.

"Không phải, chúng ta mới hẹn hò được một tháng thôi mà?"

Anh lặng lẽ nhìn tôi: "Một tháng mà em đã ngủ với anh rồi, không cần chịu trách nhiệm sao?"

Không đúng, tối qua không phải anh, cái tên hồ ly đực này đã dụ dỗ tôi sao?

"Lâm Du Cúc, anh là một người đàn ông rất truyền thống, em không thể phá hoại anh như vậy."

Sao lại thành phá hoại được chứ?

Hôm đó tôi bị anh nói cho lú lẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/khong-con-la-nguoi-do-nua/chuong-7.html.]

Từng câu từng chữ của anh đều là lời buộc tội tôi, nói tôi đùa giỡn tình cảm của anh.

"Lý Doãn Trì, vậy anh muốn thế nào?"

"Đăng ký kết hôn, anh không thể cứ không danh không phận như vậy, nó không phù hợp với giá trị sống của anh."

Nói rồi, anh còn lấy ra một chồng tài liệu.

"Kết hôn với anh, nếu em không thích nữa thì có thể ly hôn bất cứ lúc nào, tất cả tài sản này đều thuộc về em."

Tôi liếc nhìn hàng dãy số 0 phía sau. Đột nhiên phấn khích một chút.

Nhưng đồng thời cũng nghĩ đến.

Lúc mới bắt đầu giúp đỡ lẫn nhau, anh cũng nói bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại.

Rồi sau đó dỗ dành tôi hẹn hò, căn bản không dừng lại được, anh không cho phép.

Nước ấm luộc ếch, anh đã luộc chín tôi rồi.

"Lý Doãn Trì, không phải là anh nhìn trúng nội tạng của em đâu nhỉ, sau khi kết hôn thì lừa em sang một quốc gia nhỏ nào đó ở Đông Nam Á rồi lấy thận, lấy tim của em."

Anh sững lại một chút, bất đắc dĩ nói: "Lâm Du Cúc, em không nhìn ra sao? Anh không thể vì thích em mà kết hôn với em sao?"

Tôi vẫn rụt rè hỏi một câu: "Thật sự không thích thận của em ư?"

Anh tức đến mức dùng miệng chặn miệng tôi lại.

"Anh thích trái tim em hơn." Tôi không kìm được run rẩy một chút.

Trong hành lang.

Lý Doãn Trì véo nhẹ má tôi một cái.

"Anh ta nợ em một đám cưới, vốn dĩ anh muốn để anh ta trả lại cho em. Thế nhưng, lại sợ lỡ như anh ta biết trước tình hình mà phá hỏng đám cưới của chúng ta thì không được. Vậy thì chúng ta tổ chức một buổi lễ cầu hôn đi, để anh ta tận mắt nhìn anh cầu hôn."

Tôi có chút bất đắc dĩ: "Đại thần, hình như anh hơi trẻ con đấy."

Anh nhướng mày: "Không phải em đã nói với anh là đàn ông đến c.h.ế.t vẫn là thiếu niên sao?"

Đột nhiên tôi thấy, để Tô Triệt nhìn mình được cầu hôn cũng không tệ.

Ôi, tôi đi theo Lý Doãn Trì nên học thói xấu của anh rồi.

Tôi vội vàng đẩy anh ra: "Được rồi, vào nhanh đi kẻo mọi người nghi ngờ."

"Du Cúc, chúng ta đã có giấy tờ rồi, sao lại cứ như lén lút thế này?"

Tôi bắt đầu nói bừa: "Không thấy thế này có chút kích thích sao?"

Mắt anh lập tức sáng lên, cúi đầu.

"Vậy thì làm chút gì đó kích thích hơn nữa…"

"Hai người đang làm gì thế?"

Cửa hành lang đột nhiên bị đẩy mạnh ra.

Tiếng kinh ngạc thốt lên đó là của Liễu Điệp, Tô Triệt đứng phía sau cô ta.

Tô Triệt nhìn chằm chằm vào tôi với với ánh mắt u ám đầy vẻ khó hiểu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Còn Là Người Đó Nữa
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...