Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Là Duy Nhất

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cầm theo hộp quà kia lái xe một mạch về nhà.

Cơ hồ là vừa mở cửa thì đằng sau Chu Việt đã đuổi theo.

Giọng anh khàn khàn: "Tư Tư, đừng như thế."

"Như thế nào?"

Tôi hít sâu một hơi, run rẩy nói: "Chu Việt, anh muốn cùng em ly hôn, đúng không?"

 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 

"Anh không có nghĩ như vậy!"

Phản ứng của Chu Việt rất mạnh, anh đột nhiên đi về phía trước vài bước, đẩy tôi tựa vào tường.

"Anh và Kiều Mộc chưa từng phát sinh chuyện gì, chỉ là hai ngày nay cô ấy thức đêm tăng ca nên bị cảm, anh quan tâm cô ấy hai câu mà thôi."

"Như vậy vẫn chưa đủ sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-la-duy-nhat/chuong-8.html.]

Tôi nhìn anh bằng vẻ mặt không chút thay đổi, chính bản thân tôi cũng vô cùng ngạc nhiên vì giọng điệu của mình có thể lạnh lẽo và sắc bén đến vậy.

"Hay phải đợi đến lúc cô ta mang thai con của anh rồi đứng trước mặt tôi nói nếu như không có tôi thì các người đã sớm kết hôn, như vậy mới tính là đã xảy ra chuyện sao?"

"Lâm Ngôn Tư!"

Anh lạnh giọng quát, vẻ mặt không giấu được thất vọng và trách cứ: "Bây giờ em đang nói chuyện quá cay nghiệt rồi đấy!"

Khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ kia gần ngay trong gang tấc, kiếp trước khi nhận được tin anh chết, bi thương và tuyệt vọng cứ như thủy triều dâng lên trong lòng tôi, dường như vĩnh viễn không nhìn thấy điểm cuối.

Tôi nghĩ đến chiếc nhẫn từ đầu tới cuối vẫn luôn bị anh siết chặt trong tay, nghĩ đến từng chi tiết nhỏ trong quá khứ dài lâu của chúng tôi, nỗi đau trong lòng cứ như dời non lấp biển mà dâng lên, đau đớn tưởng chừng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tôi ngay lập tức.

Khi đó tôi nhìn hư không rộng lớn, cầu nguyện với vị thần linh nhìn không thấy nơi trời xanh, khẩn cầu rằng anh có thể sống lại, khẩn cầu có thể gặp anh một lần nữa.

Nhưng lúc này tôi thà rằng khi đó anh đã c.h.ế.t ở thời không kia, c.h.ế.t ở thời điểm tôi không hay biết gì.

Như vậy cũng tốt.

Như vậy, cũng tốt.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Là Duy Nhất
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...