Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lối Thoát

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vỹ Tường bước trở vào phòng sau khi Vỹ Danh bỏ đi. Anh lặng lẽ đứng nhìn cô, đút hai tay vào túi quần điềm đạm.

-Kết thúc rồi, em thấy vui chứ?

-Anh đang cười em đó sao? – Cô đáp, nụ cười phớt hờ trên môi nhưng

đôi mắt lại đỏ ngầu ướt nhòe – Anh ấy sẽ tin lời em nói phải không?

-Có lẽ thế… Em bắt anh phải diễn màn kịch này, sao nó lại không tin?

Người anh trai này chưa bao giờ gạt nó một lần. Nhưng lần này lại vì em

mà phá lệ.

-Xin lỗi anh

-Xin lỗi làm gì? Chỉ cần em giữ lời hứa em đã hứa với anh

Vỹ Tường bước lại gần giường bệnh, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

-3 tháng… Em đã đồng ý cho anh cơ hội trong 3 tháng. Anh sẽ giúp em quên đi Vỹ Danh.

Vi Lam mím chặt môi nhìn anh, rồi khẽ gật đầu.

Có thật là cô sẽ gạt được hình bóng anh ra khỏi trái tim mình?

—–

Vỹ Danh đứng nép mình vào phía sau góc

tường, ánh mắt dõi nhìn về phía Vi Lam. Cô đang ngồi trên băng ghế đá

giữa khuôn viên bệnh viện rộng lớn. Anh cứ nhìn cô như thế nhưng không

dám bước lại gần. Anh tự hỏi tất cả những gì cô nói hôm qua có phải là

sự thật? Anh toan bước về phía cô, nhưng rồi cái đau nhói phát ra từ con tim đã ngăn bước chân anh lại. Anh thật sợ, sợ sẽ lại nghe những lời

nói cay đắng ấy lần nữa. Nếu đúng là cô rũ bỏ tình yêu của anh, từ bỏ

đứa con của họ thì sao? Anh không đủ can đảm đối diện với điều ấy lần

nữa. Vậy rồi, anh xoay người bước đi thật nhanh…

Nhưng anh lại không hề biết rằng, ngày hôm ấy là lần cuối cùng anh được nhìn thấy cô…

Cô biến mất khỏi cuộc đời anh như một làn khói. Ra đi không lời từ biệt, và lời cuối họ dành cho nhau chỉ là những lời cay đắng.

Kết thúc thật rồi sao?

Anh như phát điên khi sống một cuộc đời không có cô bên cạnh. Từng

ngày trôi qua thật nặng nề, và anh chỉ sống vì trách nhiệm của một người đàn ông, phải chăm sóc cho Tư Hân và đứa bé trong bụng cô. Còn Vi Lam,

dù đã đi thật xa, nhưng cô vẫn như bóng ma ám ảnh lấy tâm trí anh, trái

tim vẫn cứ nhói đau khi nghĩ về cô. Cô buông tay dễ dàng như vậy, chẳng

màng đến cảm nhận của anh dù chỉ là đôi chút.

Quán cà phê cô mở, giờ đã do Vỹ Tường tiếp quản. Vỹ Danh đã đôi lần

gặn hỏi nhưng anh trai anh chỉ cười nhạt, lắc đầu nói rằng không biết cô ở đâu. Dù Vỹ Danh không tin lắm lời Vỹ Tường , nhưng anh đành chấp

nhận.

Chỉ một tháng sau ngày cô biến mất, Vỹ Tường cũng giao lại bar rượu

cho Vỹ Danh, bảo rằng anh ấy muốn du lịch nghỉ ngơi một thời gian. Ừ,

thì Vỹ Danh tin lời anh ấy nói, tiếp nhận cái bar rượu ấy, nơi mà anh và cô đã bắt đầu những chuỗi ngày tình yêu đầy trắc trở.

Đôi lần anh gục đầu trên bàn, chờ đợi Tư Hân ngủ thiếp đi anh mới dám về. Nhưng những lần như thế, anh cứ ngỡ rằng người nằm ngủ yên bình đó

chính là Vi Lam. Anh thật nhớ những khoảnh khắc ấy, khi anh và cô vẫn

luôn hạnh phúc bên nhau. Giờ này cô đang làm gì, đang ở đâu, có biết sự

ra đi của cô đã khiến trái tim anh giá lạnh? Anh thật giận cô lắm, sẽ

không bao giờ quên cái cảm giác hụt hẫng biết bao khi cô bảo đã từ bỏ

đứa con giữa họ. Có phải cô làm vậy để khiến anh luôn đau khổ, là cách

cô trả thù anh vì những gì anh đã gây ra cho cô lúc trước?

Anh cười nhạt thếch với dòng suy nghĩ ấy. Ừ, là anh đã khiến cô đau

khổ, giờ cô chỉ trả lại anh tất cả mà thôi. Đau đến vậy mà sao anh vẫn

cứ yêu cô như thế? Càng muốn quên thì lại càng nhớ, càng muốn giận thì

lại càng yêu cô nhiều hơn…

—–

Thời gian trôi qua, Vỹ Danh bắt đầu cảm nhận được điều bất ổn từ phía Tư Hân. Đã thêm hai tháng trôi qua rồi nhưng

sao bụng cô chẳng lớn thêm chút nào. Vỹ Danh bắt đầu nghi ngờ có phải

tất cả chỉ là điều giả dối. Anh gặn hỏi, hỏi thật nhiều thì cuối cùng

cũng nhận được câu trả lời như sét đánh ngang tai.

-Phải, em chỉ gạt anh. Em không có thai.

Lời thú nhận của Tư Hân khiến anh như sụp đổ. Anh mất đi Vi Lam chỉ

vì sự giả dối điên đảo này hay sao? Anh nhìn Tư Hân bằng ánh mắt đầy

thất vọng và oán trách.

-Em nghĩ sẽ giữ được anh bên cạnh bằng cách này sao? Vậy thì em đã

lầm rồi. Anh ở bên em nhưng trái tim anh chẳng bao giờ còn hình bóng của em nữa. Em làm vậy thì lại càng đẩy anh ra xa em hơn mà thôi, đến mức

chỉ làm bạn anh cũng thấy khó chịu. Tư Hân à, đủ rồi, anh thật sự chịu

đựng quá đủ rồi. Bây giờ cho dù em có chết thì anh cũng không quay đầu

nhìn lại đâu. Vì vậy em đừng bao giờ dại dột làm điều đó. Đừng đem nó ra để nắm giữ lấy anh nữa. Anh không phải người có thể mang lại cho em

hạnh phúc đâu. Em sẽ tìm được người yêu em, xứng đáng ở bên cạnh em mà…

Em hãy sống cho thật tốt…

Giọt nước mắt lăn dài trên bờ má Tư Hân, cô vội ôm anh vào lòng, là

cái ôm mà cô biết sẽ là lần cuối cùng. Ánh mắt ấy của anh thật vô tình

và lạnh lẽo… Cô đã thử hết mọi cách rồi, và cuối cùng vẫn không thể giữ

được anh bên cạnh.

Anh chỉ đứng lặng người trong vòng tay của cô. Đầu óc trống rỗng, chỉ duy nhất hình bóng ai đó đang hiện hữu trong anh. Nếu như ngày đó cô ấy biết được sự thật này, liệu cô ấy vẫn từ bỏ đứa con của họ chứ? Anh

thật sự muốn biết câu trả lời…

——-

Từ hôm đó, đêm nào anh cũng ngồi lì ở bar

rượu, uống đến khi say khướt chẳng nhớ nổi điều gì. Chỉ biết rằng đôi

lần thức dậy, anh đã thấy mình nằm trong căn phòng khách sạn từ bao giờ, và bên cạnh luôn là một cô gái lạ lẫm, luôn chào ngày mới cùng anh bằng nụ cười lả lơi. Anh đã thật sự sống buông thả đến thế sao? Anh chỉ cười thầm một mình. Anh và cô quen nhau cũng vì một đêm như vậy, biết đâu

được, sẽ có một đêm định mệnh nào đấy lại khiến anh yêu điên cuồng một

người con gái khác? Anh cầu mong là vậy, dù là bằng cách nào đi nữa, nếu có thể khiến anh quên được cô, xóa bỏ hình bóng cô trong tâm trí, thì

có lẽ anh sẽ thanh thản cõi lòng nhiều lắm. Nhưng sự thật vẫn là sự

thật: anh yêu cô, và anh không thể phủ nhận điều đó.

———

Cuối cùng Vỹ Tường cũng trở về sau ba tháng du lịch dài đằng đẵng. Vỹ Danh cảm nhận được hình như ánh mắt anh trai

mình ánh lên vẻ u buồn thất vọng, không giống như người hạnh phúc vừa

trở về sau một chuyến du lịch dài. Nhưng có lẽ do Vỹ Danh đã bắt đầu

nhìn cuộc đời bằng màu xám nên tất cả trong mắt anh đều là buồn chán

chăng?

-Anh đã đi đâu? – Vỹ Danh hỏi, đặt ly rượu vừa pha xuống trước mặt Vỹ Tường

-Đi tìm hy vọng – Vỹ Tường cười, uống ngụm rượu từ chiếc ly

-Anh tìm được chứ?

-Em nghĩ sao?

Vỹ Danh lắc nhẹ đầu, nheo đôi mắt nhìn anh trai thay câu trả lời.

-Lắc đầu là em không biết đáp án, hay muốn nói là anh thất bại?

-Cả hai? – Vỹ Danh cười khẩy, giật ly rượu trên tay Vỹ Tường

-Từ nhỏ đến lớn, có bao giờ anh tranh giành với em thứ gì không?

Câu hỏi của Vỹ Tường khiến Vỹ Danh khựng lại, buông vội ly rượu đang uống dở xuống.

-Không phải anh nhỏ mọn vậy chứ? Em giật có ly rượu mà anh hỏi vậy sao? Trả nè…

-Không phải

Vỹ Tường cười trừ trước thái độ trẻ con của thằng em, rồi anh tỏ vẻ trầm ngâm nhìn bâng quơ vào ly rượu.

-Anh em mình chẳng bao giờ thua thiệt nhau điều gì. Từ học hành, tiền bạc cho đến đánh nhau, tất cả đều ngang nhau có đúng không?

-Ừ… hình như là vậy… Muốn thử lại không? – Vỹ Danh nheo mắt, tay giơ nắm đấm làm điệu bộ muốn đánh nhau

Vỹ Tường phì cười, gạt phắt tay Vỹ Danh sang một bên.

-Đừng có đùa. Thật ra, bây giờ anh đã thua em một điều.

-Điều gì?

-Tình yêu! – Vỹ Tường đáp, đầy ẩn ý trong câu nói.

-Tình yêu gì chứ? Em thất bại như thế anh còn nói thua em?

-Ít ra em được đến hai người con gái yêu em hết lòng. Còn anh đến giờ vẫn có ai đâu?

-Yêu em hết lòng? – Vỹ Danh bật cười trước lời nhận xét ấy, rồi anh

uống cạn ly rượu. Lần đầu tiên anh thấy men rượu đắng đến vậy.

-Nhưng mà… – Vỹ Danh ngập ngừng một chút – Em cũng thua anh một thứ.

-Cái gì?

-Thua anh một tuổi chứ sao – Vỹ Danh bật cười khanh khách. Có lẽ anh

muốn cười thật lớn để xua đi cái cảm giác đau đớn trong lòng…

-Cái thằng này, chê anh mày già chứ gì? – Vỹ Tường cũng cười theo câu đùa của Vỹ Danh.

Tiếng cười họ nghe vui vẻ và giòn tan là vậy, nhưng có ai biết rằng

đó chẳng là nụ cười xuất phát từ trái tim họ? Con người ta liệu có thể

cười hạnh phúc khi trái tim đã vỡ tan?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lối Thoát
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...