Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Phụ Thê Duyên

Chương 35

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Cửu muội muội, muội nói có phải hay không?" Hoắc Nghiên đột nhiên quay đầu qua, cười khanh khách mà nhìn Hoắc Diệu

Hoắc Diệu sửng sốt quay đầu qua nhìn, liền thấy Hoắc Nghiên không biết từ khi nào đã đến ngồi bên cạnh Hoắc Thù, hai người thoạt nhìn giống như tỷ muội tốt, một người xinh đẹp một người đáng yêu, tựa như hai đóa hoa tỉ muội, tùy ý nở rộ dưới ánh nắng mặt trời.

Hoắc Diệu nhanh chóng thu hồi khác thường trong lòng, cười thẹn thùng nói: "Bát tỷ vừa rồi nói cái gì? Ta nghe không rõ"

Hoắc Nghiên biểu môi, lặp lại một lần nữa, "Ta vừa rồi nói cùng Thất tỷ, thật mau sắp đến trung thu, nghe nói ngày trung thu ấy, Ý Ninh trưởng công chúa muốn mở tiệc thưởng cúc tại Kim Cúc viên, cô nương các phủ đệ huân quý cùng khuê nữ của các quan viên trong triều đều được phát thiệp mời, nhà chúng ta hẳn là sẽ nhận được thiệp mời, đến lúc đó bọn tỷ muội có thể đi chỗ đó thưởng cúc. Hoa cúc tại Kim Cúc viên xưa nay nổi danh, hàng năm đều sẽ cho ra chủng loại mới, chuyến đi năm nay hẳn cũng sẽ không tệ, có phải không?"

Hoắc Diệu gật đầu, tán thưởng nói: "Năm kia ta có đi một lần, hoa cúc tại Kim Cúc viên xác thật đa dạng, chuyến đi này hẳn không tệ"

Đôi mắt Hoắc Nghiên xoay chuyển, đột nhiên có chút thần bí, nhỏ giọng nói: "Kỳ thật, ta còn nghe nói một tin tức, nghe nói lần này Ý Ninh trưởng công chúa mở tiệc thưởng cúc, mục đích thực sự là tìm một vị thục nữ làm hôn phối cho Vệ Quốc Công Thế Tử"

Các cô nương ở đây nghe được lời này, thần sắc đều lộ vẻ không thể tưởng tượng được

"Thật, thật sự?" Lục cô nương Hoắc Quyên cà lăm hỏi

Lục cô nương Hoắc Quyên là đích Nữ Nhị Phòng Hoắc gia, Nhị Phòng Hoắc gia nhìn lên chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống cũng chẳng ai bằng mình, do Hoắc Nhị lão gia vô tâm với con đường làm quan, chỉ một lòng muốn xử lý công việc vặt tại Tĩnh An hầu phủ, so sánh với cô nương Tứ phòng không hề có thành tựu, Hoắc Quyên tại Hoắc gia vẫn tương đối được xem trọng

"Đây là đương nhiên, ta cũng sẽ không dùng loại việc này ra mà nói giỡn" Hoắc Nghiên kiêu ngạo nói

Hoắc Nghiên là đích nữ đại phòng, từ trước đến nay tin tức so với người khác đều linh thông hơn, sau khi nghe xong, mọi người cũng không hoài nghi nàng mà bắt đầu suy nghĩ miên man

Phàm là người phủ đệ huân quý có hiểu biết trong kinh thành, đều biết Vệ Quốc Công thế tử là đại biểu cho cái gì, gả cho hắn là có ý nghĩa gì, cho dù biết mình không có hi vọng, nhưng cô nương gia thời kì niên thiếu, ai mà chưa từng ôm mộng tưởng? Các cô nương gia đình huân quý ôm mộng gả cho Vệ Quốc Công thế tử rất nhiều, thậm chí nghe nói có số ít cô nương đến tuổi mai mối, nhưng vì Vệ Quốc Công thế tử, chậm chạp không chịu định thân, chỉ vì một ít hy vọng cực kỳ bé nhỏ

Hoắc Thù chớp mắt, thu hết thần sắc của chúng tỷ muội vào đáy mắt, lập tức hiểu được trình độ được hoan nghênh của vị Nhiếp Thế Tử có duyên gặp mặt vài lần kia, trong lòng nhịn không được có chút cảm thán

Xem ra người biết nhìn hàng cũng không ít a

Nói thật ra, nàng cũng rất thích Nhiếp Ngật, nam tử bộ dạng tuấn nỹ như vậy cuộc đời hiếm thấy, nếu là không có chút ít ý tưởng nào, quả thật là lừa mình dối người. Chỉ là tuy có ý tưởng, lại bởi vì gặp mặt không nhiều lần, cảm xúc không sâu, chỉ dừng lại ở một ấn tượng tốt đẹp mông lung, Hoắc Thù vẫn không phát triển lên một loại tình cảm nam nữ đặc biệt nào khác, thuần túy là chỉ ôm thái độ thưởng thức

Mỹ nhân mặc kệ khi nào, vẫn luôn làm cho người ta thưởng thức, mặc kệ mỹ nhân đó là nam hay nữ

Bởi vì tin tức này, các cô nương ở đây đều thất thần, chỉ có Ngũ cô nương Hoắc Uyển vành mắt nóng lên, thiếu chút nữa rơi lệ

Nàng khác thường thật mau đã có Lục cô nương Hoắc Quyên kế bên phát hiện nhỏ giọng nói: "Ngũ tỷ sao vậy?"

Ngũ cô nương vành mắt hồng hồng, phát hiện bọn tỷ muội ở đây đều nhìn qua, cuối cùng nhịn không được, miễn cưỡng nói: "Thân thể ta không khỏe, đi trước, thất muội nghỉ ngơi cho tốt, hôm nào qua thăm ngươi"

Nói xong, không đợi Hoắc Thù trả lời, nàng liền đứng dậy rồi đi

Các cô nương còn lại hai mặt nhìn nhau, không biết phát sinh sự cố gì, sôi nổi cáo từ rời đi

Hoắc Nghiên cùng Hoắc Diệu là hai người cuối cùng rời đi

Hoắc Nghiên đối với Hoắc Thù tựa hồ như vừa gặp đã thân, trong lúc Hoắc Thù dưỡng bệnh, nàng có tới vài lần, mỗi lần đều sẽ mang đến cho Hoắc Thù một ít đồ vật nhỏ hoặc thức ăn qua đây, biểu hiện đến mười phần thiện ý. Hoắc Thù có qua có lại, đối với nàng cũng thật thân thiết

Biểu hiện này của Hoắc Nghiên làm cho tâm tình Hoắc Diệu trở nên phức tạp

Theo lý thuyết, nàng cùng Hoắc Thù mới là tỷ muội ruột thịt, nhưng biểu hiện này của Hoắc Nghiên, giống như Hoắc Nghiên mới là cô nương Ngũ phòng vậy, làm tâm tình nàng vô cùng buồn bực. Càng buồn bực hơn chính là, nàng hoàn toàn không có biện pháp tự tại bên cạnh Hoắc Thù như hai người các nàng, chỉ cảm thấy là giữa hai tỷ muội đối đãi với nhau vô cùng khách sáo

Hoắc Diệu thấy Hoắc Nghiên ăn vạ ở đó không đi, ánh mắt có chút oán, liếc mắt nhìn các nàng một cái rồi rời đi

Hoắc Nghiên da gà đều nổi lên, mỗi lần nhìn thấy đôi mắt nhỏ u oán kia của Hoắc Diệu, nàng liền có chút không thích ứng được, chỉ là lần này tâm tình thật sảng khoái

Nàng đứng dậy, nói với Hoắc Thù: "Tỷ nghỉ ngơi cho tốt, tận lực dưỡng tốt thân thể trước trung thu, đến lúc đó là chúng ta có thể đi thăm Kim Cúc viên rồi"

Hoắc Thù nhìn nàng cười gật đầu

Sau khi Hoắc Nghiên rời đi, Điệp Thúy Viện nhanh chóng yên tĩnh trở lại

Ổ ma ma bưng chén lê chưng đường phèn qua đây

Lê chưng đường phèn này là dùng quả lê đã bỏ hạt, đưa vào chén, rải đường phèn lên, chưng dưới lửa vừa cho đến khi quả lê ra nước mật, vị ngọt thanh ngon miệng, từ nhỏ Hoắc Thù đã thích câu nói ngày thu ăn đồ ngọt, hiện tại vẫn còn đang dưỡng bệnh, đồ vật có thể ăn hàng ngày cũng không nhiều, mỗi ngày mong nhớ nhất chính là lê hấp đường phèn này

Ổ ma ma thấy nàng ăn đến hạnh phúc, trong lòng cũng vui vẻ

Hiện giờ tiểu thư đã trở về nhà, tuy rằng đãi ngộ tại Hoắc gia không được tự tại như tại Ngu gia, nhưng may mắn đương gia chủ mẫu Tĩnh An Hầu phu nhân không phải người hà khắc, nghĩ muốn ăn gì thì phòng bếp bên kia cũng không dám chậm trễ

"Đúng rồi, Ổ ma ma, vừa rồi Ngũ tỷ không thích hợp lắm, đã phát sinh chuyện gì?" Hoắc Thù vừa ăn vừa hỏi

Ổ ma ma lắc đầu, quay đầu nhìn về phía bọn Ngải Thảo

Ngải Thảo cũng lắc đầu, bất đắc dĩ nói, "Cũng chưa nghe được tin tức gì!"

Bọn họ vừa về Hoắc gia, cho dù bên người có người thông thạo tìm hiểu tin tức, nhưng giai đoạn này cũng không có biện pháp tìm hiểu ra được

Bất quá thực nhanh, Hoắc Thù liền biết được Ngũ cô nương Hoắc Uyển vì sao lại như thế

Lý gia tới cửa từ hôn, lý do từ hôn là bát tự nam nữ hai bên không hợp

"Quỷ mới tin bát tự không hợp, nếu bát tự không hợp thì lúc trước bàn tới làm gì? Thời điểm định hôn sao không nói bát tự không hợp luôn đi?" Hoắc Nghiên khịt mũi coi thường, oán hận nói: "Rõ ràng là Lý gia thất tín bội nghĩa, Lý Mẫn Hiền kia lén lút không minh bạch hẹn hò cùng một nữ tử tại Tịnh Sơn tự, bị trưởng bối bên kia bắt được bức hôn, Lý gia vì để che giấu màn gièm pha này mà bị buộc rơi vào đường cùng, không có cách cự tuyệt nên mới phải nói bát tự không hợp"

Hoắc Thù cùng Hoắc Diệu đều sợ ngây người

Hoắc Nghiên vẫn căm hận như cũ, "Hơn nữa còn quá đáng hơn chính là, Lý gia kia vốn không muốn từ bỏ việc hôn nhân cùng Ngũ tỷ, còn muốn đem việc này dối gạt hết thảy, chờ sau khi Ngũ tỷ gả qua, liền nâng nàng kia thành thiếp, đáng tiếc người nhà nàng kia sao chịu buông tha, nơi nào chịu ăn thiệt, nếu Lý gia không đồng ý đón cô nương nhà bọn họ làm dâu, liền nháo việc này lớn hơn, nên Lý gia vừa rồi mới chịu nhả hôn sự ra"

Nghe đến đó, Hoắc Diệu trợn mắt há mồm

Hoắc Xu suy nghĩ một chút nói, "Việc hôn nhân này không thành cũng được!"

Hoắc Nghiên rất tán đồng, "Lý gia khinh người quá đáng, không thành cũng tốt!"

Hoắc Diệu lại do dự nói: "Như vậy sao được chứ? Ngũ tỷ nếu như bị từ hôn, về sau làm mai sẽ có thể gặp khó khăn". Ở trong lòng nàng, cô nương hầu phủ bọn họ là kim tôn ngọc quý, cho dù là con thiếp thất cũng thập phần được nâng niu, chỉ cần Tĩnh An Hầu phủ không mở miệng, Lý gia kia cũng không dám bội ước.

"Cái loại nam nhân biết rõ mình có hôn ước mà còn đi trêu ghẹo cô nương khác thì cần hắn làm gì? Loại người này nhân phẩm có hạn, về sau tất nhiên khó được trọng dụng, không từ hôn giữ lại làm khổ mình về sau à?" Hoắc Nghiên lạnh lùng nói, gắt gao nhìn chằm chằm Hoắc Diệu

Hoắc Diệu bị nàng nhìn đến hốc mắt đều đỏ: "Bát tỷ, ta không có ý đó, ta chỉ là lo lắng cho Ngũ tỷ...."

Hoắc Nghiên hừ một tiếng, cơn giận còn chưa tiêu tan, châm chọc nói: "Chẳng lẽ có mình ngươi lo lắng, bọn ta không lo lắng à?"

Đôi mắt Hoắc Diệu nhanh chóng tụ nước, sau đó đứng dậy che mặt chạy ra ngoài

Hoắc Thù: "...."

Hoắc Nghiên lau mặt một phen, cười lạnh nói: "Ta biết, nàng lại đi tìm tổ mẫu cáo trạng". Sau đó quay đầu nhìn Hoắc Thù, lạnh lùng nói: "Cửu muội từ trước đến nay được tổ mẫu sủng ái, tỷ nhìn đi, thực mau tổ mẫu sẽ làm chủ cho nàng, nhưng thật ra làm tỷ liên lụy rồi"

Hoắc Thù nga một tiếng, hơi nhíu mày

Quả nhiên, gần đến giờ Thân, Hoắc Thù đang ngủ trưa, liền nghe nói lão phu nhân phái nha hoàn Thanh Lăng qua đây gọi nàng đi Xuân Huy Viện, cùng đi còn có Hoắc Nghiên

Anh Thảo hầu hạ nàng mặc quần áo, miệng lưỡi sắc bén nói, "Chưa đến giờ Thân người liền tới, bất quá Ổ ma ma nói tiểu thư bệnh chưa lành, còn nghỉ ngơi không dám quấy rầy người, cho nên để vị Thanh Lăng tỷ tỷ kia tạm thời rời đi"

Hoắc Thù ngáp một cái, khuôn mặt đỏ bừng, mắt mông lung buồn ngủ, nào đâu có điểm giống đang bệnh?

Nàng ngắm nhìn người trong gương đồng trên bàn trang điểm, công phu nói dối lại tăng thêm một tầng nói với ma ma nha hoàn trong phòng, bên môi nở rộ ý cười vui sướng

"Đúng đó, thân thể ta hiện giờ còn chưa khỏe đâu, cần phải dưỡng bệnh cho thật tốt"

Ổ ma ma giặt sạch khăn đưa qua cho nàng lau mặt, sau khi nghe xong cười nói: "Tiểu thư dưỡng bệnh cho tốt, chờ đến khi khỏe rồi mới đi thỉnh an lão phu nhân"

Hoắc Thù lên tiếng cười khanh khách

********

Xuân Huy Đường

Hoắc Diệu đôi mắt sưng đỏ ngồi bên cạnh Hoắc lão phu nhân, Ngũ phu nhân Thích thị ngồi ngay bên dưới, thường thường lấy khăn lau nước mắt

Tĩnh An Hầu phu nhân mang theo nữ nhi ngồi bên cạnh, Hoắc Nghiên gục mặt xuống, không buồn hé răng ngồi ở chỗ đó

Nha hoàn Thanh Lăng đi vào tới, sau khi hành lễ với lão phu nhân, bẩm báo đúng sự thật ý tứ Điệp Thúy Viện bên kia: "Khi nãy nô tỳ đến Thất tiểu thư vẫn đang nằm nghỉ, nghe nói vẫn chưa lành bệnh, sợ qua đây lây bệnh cho lão phu nhân, liền không dám qua, chờ đến khi thân thể nàng khỏe lại, sẽ qua đây thỉnh an lão phu nhân người"

Hoắc lão phu nhân gục mặt xuống từng chút từng chút nhẹ nhàng vỗ lưng cháu gái, cũng không nói chuyện

Tĩnh An Hầu phu nhân cười nói: "Nương, Thù tỷ nhi cũng là hài tử có tâm, lần này nàng bệnh nặng một hồi, nhìn thật đáng thương, ta có qua thăm nàng vài lần, thường nói chờ hết bệnh sẽ qua đây thỉnh an ngài"

Hoắc lão phu nhân xốc mí mắt nhìn nàng, không nóng không lạnh lên tiếng, cũng không bắt lời này không buông, có chút bất mãn nói: "Nghiên tỷ nhi, ngươi là đường tỷ, sao nói chuyện lại không chú ý như vậy?"

Hoắc Nghiên phản ứng, "Tổ mẫu, ta nào có...." Lời còn chưa nói xong liền bị mẫu thân nghiêm khắc trừng mắt liếc một cái, đành phải ủy khuất nói: "Tổ mẫu, về sau ta sẽ chú ý"

Sắc mặt lão phu nhân hòa hoãn, lời nói thấm thía, "Các ngươi đều là cô nương Hoắc gia, hẳn nên phải nhường nhịn lẫn nhau mới đúng". Sau đó lại vỗ vỗ đôi mắt sưng đỏ của Hoắc Diệu, ôn nhu nói, "Diệu Nhi đừng khóc, hai tỷ tỷ con cũng không cố ý"

Hoắc Diệu rốt cuộc ngừng khóc mà cười

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: của truyện CẨM ĐƯỜNG XUÂN sẽ được đăng sau chương cuối của truyện KHÔNG PHỤ THÊ DUYÊN này 1 ngày nha
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Phụ Thê Duyên
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...