Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHÔNG QUEN NUÔI SÓI MẮT TRẮNG

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

08

Tôi đã hiểu ra, điểm duy nhất tôi làm chưa tốt, chính là chưa từng yêu thương bản thân mình!

Nghĩ đến đây tôi bật cười, cười rồi lại khóc.

Cuối cùng cũng khóc xong, tôi lau khô nước mắt.

Chồng cũ trong phòng ngủ đã hồi sức, lại bắt đầu mắng chửi tôi.

Tôi đứng dậy đi đến gần ông ta, không nói gì cả.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Tôi thậm chí còn không muốn nhìn ông ta thêm một cái.

Tôi đeo găng tay lấy từ trong bếp, nắm lấy hai tay ông ta ấn vào ổ điện.

Chồng cũ nhìn ra tôi muốn làm gì, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Nhưng rất nhanh ông ta đã cười thành tiếng.

"Con đĩ thối tha mày, tính toán sai rồi chứ gì? Cúp điện rồi, hahaha!"

Ông ta dùng tay còn cử động được hất mạnh tay tôi ra, rồi liên tục ấn vào ổ cắm điện: "Nhìn xem! Mày nhìn xem! Hahaha!"

Tôi cũng cười theo ông ta: "Vậy sao, ông chắc chắn chứ?"

Nhưng rất nhanh ông ta đã không cười nổi nữa.

Chồng cũ nhìn theo ánh mắt tôi về phía sau bên trái.

Tôi dùng chân sau đạp mạnh một cái, nhét chặt phích cắm của ổ điện rời vào ổ!

Giọng ông ta chỉ còn lại sự kinh hãi, tay còn cử động được kịp thời rút ra.

Nhưng bàn tay không còn cử động được kia lại ở nguyên đó!

Tôi lùi ra cửa phòng ngủ, nhìn chằm chằm cho đến khi ông ta hoàn toàn bất động.

Thay bữa sáng bằng bữa trưa vừa làm xong, tôi đóng cửa phòng ngủ lại.

Tôi ngồi trên ghế sofa ở phòng khách cho đến tối, cho đến khi nghe thấy tiếng bấm mật khẩu ở cửa.

Triệu Thanh đã về.

Cửa mở ra, tôi nghe thấy Triệu Thanh đang ngân nga một cách vui vẻ.

Đèn phòng khách bật sáng.

Vừa nhìn thấy tôi, Triệu Thanh hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên.

"Mẹ? Là mẹ sao?"

Hắn run rẩy bước tới, khẽ đưa tay chạm vào tôi.

"Mẹ, mẹ... mẹ chưa chết?"

Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: "Sao, làm con thất vọng rồi à?"

Triệu Thanh nghe vậy lập tức quỳ xuống: "Không phải, mẹ, mẹ nghe con giải thích."

Tôi phẩy tay, không muốn nghe hắn biện minh.

"Con vào xem bố con đi, sau khi ăn cơm trưa xong, trong phòng vẫn không có động tĩnh gì."

Thấy tôi không truy cứu, Triệu Thanh vội vàng đáp lời rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Chẳng mấy chốc hắn lại chạy ra, hoảng hốt gọi tôi.

"Mẹ! Mẹ! Mẹ mau vào xem! Bố hình như c.h.ế.t rồi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-quen-nuoi-soi-mat-trang/chuong-6.html.]

Tôi đứng im tại chỗ, lặng lẽ nhìn hắn.

Triệu Thanh lúc này mới sực tỉnh: "Mẹ, là mẹ?"

09

Triệu Thanh làm theo kế hoạch đã định, xử lý hậu sự cho chồng cũ rất thuận lợi.

Chỉ là người cuối cùng bị điện giật c.h.ế.t đã thay đổi.

Đổi thành chồng cũ, toàn bộ vụ tai nạn này có vẻ hợp lý hơn.

Triệu Thanh thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, muốn nói gì đó.

Bố ruột chết, trên mặt hắn không hề có chút đau buồn nào.

"Triệu Thanh, chuyện cũ cho qua đi, ai cũng đừng nhắc lại nữa."

Triệu Thanh liên tục gật đầu, nước mắt lưng tròng.

Lúc này nhìn đứa con trai do chính tay mình nuôi lớn, tôi thấy hắn như người xa lạ.

Không, phải là kẻ thù mới đúng.

Làm sao tôi có thể để chuyện này trôi qua dễ dàng như vậy?

Tôi có kế hoạch khác để đối phó với Triệu Thanh.

Thoát khỏi vòng hào quang của tình mẫu tử, tôi sẽ không nuông chiều nó nữa!

"Triệu Thanh, bố con chết, con không đau buồn chút nào sao?"

Tôi vẫn không nhịn được hỏi.

Thực ra tôi muốn hỏi là, nếu tôi chết, liệu nó có thật sự không đau buồn chút nào không?

Triệu Thanh ghé sát tai tôi thì thầm: "Mẹ, nói thật với mẹ, con vốn dĩ có chút đau buồn. Nhưng nghĩ đến tiền bồi thường của công ty bảo hiểm, con lại không đau buồn nổi nữa."

Tiền bồi thường?

Triệu Thanh đắc ý nói: "Con tiện thể mua cho bố một khoản bảo hiểm tai nạn lớn."

Nói xong nó mới nhận ra mình lỡ lời.

"Mẹ, trước đây đều là lỗi của con, vì tiền mà nhất thời hồ đồ, con xin lỗi mẹ! Thực ra trong lòng con, mẹ quan trọng hơn bố nhiều, mẹ yên tâm, sau này con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ!"

Tôi xoa đầu hắn, cố gắng tỏ ra thái độ như trước.

Triệu Thanh đề nghị tôi chuyển đến căn hộ nhỏ của chồng cũ, tôi từ chối.

"Con trai, mẹ muốn sống gần con hơn một chút, như vậy cũng tiện hơn. Đặc biệt là sau khi con và Tiểu Văn có con, bên cạnh càng cần có người chăm sóc."

"Được, con sẽ về bàn bạc với Tiểu Văn."

Triệu Thanh vốn lo lắng tang lễ của chồng cũ sẽ ảnh hưởng đến ngày cưới của nó.

Theo phong tục ở quê, trong nhà có tang, ba năm không được làm việc vui.

Tôi đã nghĩ ra một cách cho Triệu Thanh, không làm tang lễ cho chồng cũ nữa.

Chồng cũ lúc còn sống tính nóng nảy, từ lâu đã không còn họ hàng bạn bè qua lại.

Tôi bảo Triệu Thanh lặng lẽ chôn tro cốt của chồng cũ, đừng nói với ai.

Như vậy thì ngày cưới sẽ không phải trì hoãn nữa.

"Con trai, con và Tiểu Văn vất vả lắm mới đến được với nhau! Nếu ngày cưới mà bị hoãn lại ba năm, Tiểu Văn tuổi cũng không còn nhỏ nữa, liệu có thể đợi con được không?"

Ban đầu Triệu Thanh còn do dự, nghe tôi nói vậy, lập tức đồng ý.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHÔNG QUEN NUÔI SÓI MẮT TRẮNG
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...