Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Rời

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có vẻ như Hạ Văn Hi không chỉ là một tay ăn chơi mà còn là một kẻ thù dai đấy.

Tôi nhếch môi: "Thật sao?"

Hạ Văn Hi vẫn lười biếng gật đầu: "Tôi sẽ giữ lời."

"Nhưng cô Lâm này...”

Anh chưa kịp nói xong, tôi đã lao tới, ngồi lên đùi anh, kéo cổ áo anh và hôn anh.

Lời dang dở đã bị nụ hôn chặn lại.

Hạ Văn Hi mở to mắt khó tin. Anh sửng sốt một lúc mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra và đưa tay ra đẩy tôi ra.

Tôi cắn môi anh, nó mềm quá.

Không hiểu sao môi mềm thế. Sao đôi môi mềm mại như thế có thể luôn nói những lời khiến người ta muốn cho một gậy cơ chứ?

Biết anh sắp hết hơi, tôi rời khỏi môi anh, cười khiêu khích: “Thiếu gia, anh không thở được nữa à?”

Anh ta đang thở hổn hển, làn da trắng ửng hồng, tai đỏ lựng như sắp chảy máu.

"Lâm Đình...cô."

Đôi mắt hoa đào xinh đẹp nhất thời né tránh, không dám nhìn tôi.

"Nhìn tôi này, sao anh không dám nhìn tôi?" Tôi nhẹ nhàng nói, một tay bóp cổ anh, tay kia nâng cằm anh.

"Hôn 100.000 cái có được tính không?"

Bóp mạnh tay hơn một chút. Anh ta cứ thử dám nói không tính xem.

Hạ Văn Hi quay đi, giọng có chút khàn khàn: "Tính."

"Ồ, vậy tôi tiếp tục."

Tôi chủ động cúi đầu hôn anh lần nữa.

Hạ Văn Hi toàn thân cứng đờ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Rời
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...