Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không thể chạm vào

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4.

Ta cho rằng một Công tử an nhàn sung sướng như Thẩm Tử Chu khó thích ứng với cuộc sống của thương nhân dậy sớm về muộn, nhưng bất ngờ là hắn lại rất thuần thục: “Đại nương, đây là giò heo của ngươi. Nếu ngươi muốn làm sạch lông, ta sẽ xử lý ngay, ta không thu thêm tiền, ăn xong lần sau lại đến.”

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, doanh thu cửa hàng thịt heo của ta đã tăng gấp đôi vì thái độ phục vụ nhiệt tình gần gũi và giá trị nhan sắc cực cao của Thẩm Tử Chu.

Ta đếm tiền và muốn cảm tạ linh hồn của phụ mẫu ở trên trời.

Một tiểu Hầu gia này có thể mạnh mẽ bằng mười nam nhân mạnh mẽ!

Ta huyên thuyên cho Thẩm Tử Chu biết kế hoạch tương lai.

Hắn chỉ cười, dựa vào khung cửa, ánh trăng chiếu lên người hắn, gió nhẹ tựa trăng.

Ta có chút ngượng ngùng, giả vờ hung dữ hỏi: “Chàng cười cái gì?”

Thẩm Tử Chu lắc đầu: “Không có, chỉ là cảm thấy nàng dễ thương. Nhưng nàng có vẻ đã thật sự quên mất.”

Câu cuối cùng của hắn quá nhỏ nên ta không nghe rõ.

 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí

Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 

Khi ta hỏi lại thì hắn không chịu nói lời nào.

5

Một ngày nọ, cuộc sống yên tĩnh như nước của ta bị ném vào một quả pháo.

Hôm đó ta và Thẩm Tử Chu vừa ra khỏi quầy hàng, ta đã treo thịt heo xong đang định lau tay.

Lúc này từ bốn phương tám hướng tràn ra rất nhiều quan binh, hai ba cái liền đập nát quầy hàng của ta.

Bọn họ đến đột ngột, thậm chí Thẩm Tử Chu còn tranh nhau chộp lấy một con d.a.o dài cùng một quan binh, tất cả đều điều đã trở thành đống đổ nát.

Một thiếu nữ quần áo hoa lệ từ cách đó không xa đi tới, các quan binh tự giác xếp thành hai hàng.

Nàng ta ghét bỏ nhíu nhíu mày, cứ như nơi này đầy rắn và bò cạp. Nàng ta đứng trước đống đổ nát này, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Tử Chu.

Nhìn thấy hắn mặc tạp dề, trên tay còn cầm con d.a.o cắt thịt, giống như thế giới sụp đổ:

“Thẩm ca ca, chàng làm gì vậy! Loại công việc này vừa bẩn vừa mệt mỏi, chàng làm những thứ này là tự hạ thấp thân phận mình!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-the-cham-vao/2.html.]

Thẩm Tử Chu khó thể chịu được sự tức giận, gương mặt luôn trắng nõn thuần khiết của hắn bị tức giận đến đỏ bừng:

“Kiến Ninh Công chúa, đây là nghề mưu sinh của ta, ta không cảm thấy nó bẩn thỉu hay mệt mỏi chút nào, hơn nữa đồng tiền do chính mình lao tâm khổ tứ kiếm được so với những thứ cao cao tại thượng dễ dàng có được còn làm cho ta thỏa mãn hơn nhiều!”

Hắn hít sâu một hơi, tiếp tục nói:

“Hơn nữa, đây là tâm huyết của phu nhân ta. Hôm nay công chúa cho người đập phá nó, xin công chúa theo giá bồi thường!”

Kiến Ninh Công chúa không nghĩ tới Thái độ Thẩm Tử Chu cứng rắn như vậy, nàng ta vừa tức vừa ủy khuất, trâm châu trên đầu cũng lắc lư theo.

“Chính là nữ nhân này đúng không?!”

Nàng ta tiến lên một bước, muốn véo vào mặt ta, bị ta tát mạnh một cái, nàng ta kinh hô thành tiếng.

Ta đang khó thở. Nhìn đống thịt heo đầy bụi bặm trên mặt đất, ngồi xổm xuống và nhặt tất cả chúng lên.

Đáy lòng ta chỉ cảm thấy bi thương.

Hóa ra những thứ mà bao đời nay Phượng gia chúng ta cố gắng phấn đấu để có được, trong mắt một số người chỉ là con kiến mà thôi.

Bọn họ nói đập thì đập, nói đốt thì đốt.

Dưới trời này, bọn họ chính là vương pháp. Mà cuộc sống của thường dân chúng ta, bất quá là có thể tùy tiện đùa bỡn tiêu khiển mà thôi.

Ta hít sâu một hơi, bình tĩnh nhìn Kiến Ninh Công chúa nói:

“Công chúa điện hạ, nàng cao cao tại thượng, coi thường dân chúng chúng ta như cây cỏ. Nhưng nàng có nghĩ tới, hôm nay làm như vậy, sẽ ảnh hưởng đến thể diện hoàng thất không?”

Ta cười nhạo một tiếng, nói tiếp:

“Đây là gốc rễ của hoàng thành, sứ giả và thương nhân nhiều nước lui tới, chỉ cần có tâm là có thể hỏi thăm ra hôm nay nàng ở đây đập phá có thân phận gì. Vì danh dự của Đại Tề, xin nàng cẩn thận lời nói và hành động.”

Kiến Ninh Công chúa hổn hển nhìn liếc nhìn xung quanh. Tuy rằng các thương nhân đều làm chuyện riêng, nhưng vẫn để ý động tĩnh bên này. Mấy thương nhân Tây Vực to gan thậm chí dắt ngựa, vươn cổ ra xem náo nhiệt.

Đôi mắt đẹp của nàng ta giống như muốn phun ra lửa, nhưng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng: “Nử tử Phương gia thật có tài hùng biện, đi thôi!”

Khi họ rời khỏi tầm nhìn của ta, ta đã trượt xuống.

Thẩm Tử Chu từ phía sau vội vàng đỡ lấy ta: “Có khỏe không?”

Ta nắm chặt cánh tay hắn, hít sâu rồi nói: “Không có việc gì.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không thể chạm vào
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...