Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thể Quên Em

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc bé con được ba tháng, Tằng Tuấn và Lâm Uyển vẫn chưa nghĩ được tên cho con.

Song ông nội lại bỗng nhiên phái người đưa phó tự cho bọn họ.Lúc Lâm Uyển mở ra, thấy bên trong ghi hai chữ Tằng Khải.

Cô không hiểu lắm về thư pháp, nhưng cũng có thể thấy được hai chữ này được viết rất đẹp, nét chữ vô cùng cứng cáp.

Hơn nữa vừa nhìn thấy hai chữ kia là cô lập tức hiểu được ý của ông, liền

quay sang nhìn Tằng Tuấn.Tằng Tuấn vừa nhìn vừa suy nghĩ hồi lâu, cuối

cùng nói: “Vui vẻ lạc quan, không cầu lợi.Chắc hẳn là ba có ý này.”

Sau đó anh hỏi cô: “Em thích tên này không?”

Lâm Uyển không có ý kiến gì, chữ viết kia rất đẹp, cô nhịn không được mà xoa tay lên đó, cười nói: “Tên này hay lắm.”

Nghe cô nói xong, Tằng Tuấn liền quay sang chơi đùa với bé con, gọi bé một tiếng Tằng Khải.

Không biết bé có hiểu được hay không, mà vừa nghe thấy tên mới của mình xong

là ngay lập tức bật cười khanh khách.Tay nhỏ bé vung vẩy, dường như đang rất cao hứng.

Song nhìn dáng vẻ kia là biết nhóc con đang có ý

định muốn xoay người, gần đây bé đã có thể lẫy được, nhưng lại chỉ biết

lật qua mà không biết lật lại, cho nên lúc nào cũng trong tình trạng

giãy dụa không yên.

Bảo mẫu trong nhà nhìn động tác đáng yêu của nhóc con kia mà bật cười, vội đưa tay đẩy nhẹ mông bé để bé lật người lại.

Nhìn Tằng Tuấn đang chơi với con, Lâm Uyển cũng an vị ngồi một bên, hai người ở hai bên, cùng nhau giỡn với con.

Cô kéo chăn nhỏ của con ra, đại khái bé cảm thấy bỗng dưng hết vướng víu,

chân nhỏ lập tức đạp lung tung.Lâm Uyển đưa tay cầm lấy chân con nghịch

nghịch một chút, tuy chân bé nhỏ xíu, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, còn đá

cô vài cái, vì vậy Lâm Uyển đành buông chân con ra.

Hơn nữa cô

phát hiện, cứ mỗi lần cô đến gần thì nhóc con sẽ cười ngay, miệng nhỏ

còn mở ra thật to, nhưng vẫn chưa có răng.Nhóc con cứ khi nào vui vẻ là

sẽ dùng sức quơ quơ cánh tay, miệng còn có tiết tấu kêu a a ô ô không

ngớt.

Lâm Uyển chơi thật vui, lại nghe thấy Tằng Tuấn nói: “Con đã có thể nói được hai âm tiết rồi.”

Lâm Uyển lúc này mới biết là con đang tập phát âm.

Cô đưa tay chọc nhẹ lên mặt con, đôi mắt sáng rực của bé lại nhìn cô chăm chú.

Lâm Uyển áp mặt vào người con, trên người bé luôn có mùi thơm của sữa, Lâm

Uyển ban đầu còn tưởng là vì con bú sữa mẹ, nhưng lúc ngửi toàn thân mập mạp của con, Lâm Uyển mới phát hiện mùi sữa thơm đó xuất phát từ da của bé.

Đứa nhỏ thay đổi rất nhanh, có thể nói là khác biệt qua từng ngày.

Lâm Uyển đưa cho con một cái chuông nhỏ, mới đầu bé còn chưa biết sử dụng

nó thế nào, cầm vào tay mà vẫn ngây thơ không hiểu.Nhưng rất nhanh bé đã chú ý tới một điều, chỉ cần vung tay là món đồ đó sẽ phát ra âm thanh

rất vui tai.Vì thế bé lại bắt đầu dùng sức lắc tay thật mạnh.

Lâm Uyển nhìn con, vui vẻ cười híp mắt.

Sau một thời gian, thời tiết có phần tốt hơn.Lâm Uyển đôi lúc cũng sẽ bế

con ra ngoài đi dạo.Đến lúc con có thể ngồi được một chút, số lần Lâm

Uyển đưa con ra ngoài càng nhiều hơn.

Sức ăn của bé cũng càng lúc càng lớn, dần dần chỉ bú sữa mẹ thôi đã không đủ, phải ăn thêm một chút thức ăn phụ.

Không bao lâu, Tằng Tuấn có chuyện muốn cùng cô làm.

Tiết thanh minh tới rồi, lúc trước vì Lâm Uyển mang thai nên không thực hiện được, lần này nhất định phải đi thăm mộ trưởng bối đã qua đời một

chuyến.

Vì con còn nhỏ nên Tằng Tuấn không đưa đi, chỉ bảo Lâm

Uyển chuẩn bị rồi đi cùng anh.Biết là đi thăm mộ, Lâm Uyển liền tìm một

bộ quần áo phù hợp, còn dặn Từ Đàn chuẩn bị hoa tươi cho cô.

Tuy

đã có chuẩn bị, nhưng lúc đến chỗ kia, Lâm Uyển vẫn có chút ngoài ý

muốn.Bởi vì cái nghĩa trang kia không giống với những nghĩa trang bình

thường trong ấn tượng của cô.

Xe vừa dừng lại, Lâm Uyển liền cảm

thấy dường như nhiệt độ đã hạ xuống rất thấp.Hơn nữa khu nghĩa trang này được bao quanh bởi rất nhiều cây cối, có cảm giác như được giấu trong

rừng cây vậy.

Bởi vì nơi này quá đặc biệt, nên xe không thể đi sâu vào trong.Cơ hồ đi được nửa đường thì xe dừng lại.

Còn phải đi bộ một đoạn đường khá dài.Lâm Uyển xuống xe, tiếp nhận hoa tươi đã được chuẩn bị cho cô.

Bọn họ đi qua một vài ngôi mộ, tất cả đều được sắp xếp rất có trật tự, mỗi

cái đều giống hệt nhau, điểm phân biệt duy nhất chính là cái tên được

khắc trên đó.

Lâm Uyển cảm thấy ngực nặng trĩu, thái độ có phần nghiêm túc hơn.

Hai người đi lên trên theo đường lớn, địa thế của núi không dốc lắm, dọc

đường đi cơ bản là khá thuận lợi.Có điều chỗ bọn họ cần đến lại ở khá

cao, lại không có cáp treo, cho nên phải đi cả buổi mới đến nơi.

Sau khi tới, Lâm Uyển thật cẩn thận quan sát bia mộ.Mặt trên chỉ có một

dòng chữ ngắn, ghi tên đồng chí nào đó, cộng thêm vài dòng khái quát về

cuộc đời, không cầu kỳ hoa mỹ.Hơn nữa khác biệt với điều kiện môi trường xung quanh đó là, toàn bộ chỗ này đều được làm rất giản dị, phần mộ còn được xây bằng xi măng.

Nơi này chắc chắn sẽ có người đến quét

tước hàng ngày.Nhưng sau khi bọn họ tới, Tằng Tuấn lại tự mình dọn dẹp

một lần.Anh cầm lấy đồ dọn vệ sinh của nhân viên công tác, sau đó cúi

xuống, chậm rãi lau lên bia mộ.

Trời nhiều mây, nhiệt độ nơi này

lại thấp hơn nơi khác, xung quanh trống trải, lại là nơi cao nhất.Lâm

Uyển có thể cảm nhận được từng cơn gió lùa vào người, tóc của cô cũng bị thổi tán loạn.

Tằng Tuấn làm việc rất ̉ mỉ, không nhanh không chậm.Tuy bia mộ đã rất sạch sẽ, nhưng anh vẫn chăm chú lau chùi thật cẩn thận.

Lâm Uyển im lặng đứng bên cạnh anh, đồng thời lại có chút cảm giác không

chân thật.Bởi vì hồi trước cô cũng đã từng ngồi ở thư viện, đọc một cuốn tiểu sử của cụ ông này…

Mà hiện tại, cô lại cùng cháu trai của ông đứng ở đây…Thật giống như một giấc mộng…

Chờ Tằng Tuấn xong việc, cô mới tự mình dâng hoa lên.

Vẻ mặt của Tằng Tuấn rất nghiêm túc, không biết có phải một phần là do áp suất thấp hay không.

Lúc Lâm Uyển còn đang cúi xuống, Tằng Tuấn lại nhẹ nhàng kéo cô dậy, để cho hai người đứng song song một chỗ.

Thăm mộ xong, Lâm Uyển lại chậm rãi đi theo Tằng Tuấn xuống dưới, dọc đường

đi, Tằng Tuấn bước rất chậm, dường như đường đi xuống hơi dốc khiến anh

phải tốn sức.Lâm Uyển cứ đi ba bước là lại dừng lại đợi anh, xung quanh

các nhân viên công tác đều chỉ im lặng, không một ai lên tiếng.

Sau khi xuống, cô và Tằng Tuấn lại một lần nữa lên xe.Bọn họ còn phải đi nơi khác để thăm mộ mẹ Tằng Tuấn nữa.

Tằng Tuấn không còn nhớ lắm đến hình bóng của mẹ.Sau khi trưởng thành, anh

cũng chỉ được nhìn ảnh của bà mà thôi, hơn nữa lúc xem cũng không có cảm xúc gì nữa.Với anh mà nói, ấn tượng về mẹ thật sự rất mơ hồ.

Xe chạy được một đoạn, anh lại quay đầu nhìn Lâm Uyển đang ngồi bên cạnh.

Lâm Uyển cũng đang mở to hai mắt nhìn anh, cũng không biết là đã nhìn bao lâu rồi.

Thấy anh quay lại, cô liền vội vàng tiến lại gần, trên người cô có mùi sữa

thơm của em bé, lúc tiến sát vào, mùi hương ngọt ngào đó liền nhẹ nhàng

phảng phất bên mũi anh.

Anh không tự chủ được mà nở một nụ cười.

Lâm Uyển cầm tay anh, rất ít khi cô nhìn thấy anh buồn, nên hiện tại thấy

anh như vậy, cô thật sự rất đau lòng.Song cô lại không biết nên an ủi

một người đàn ông như thế nào, chỉ còn biết nắm tay anh, dùng ánh mắt

thân thiết nhìn nhau.

Tằng Tuấn ôm lấy cô, gắt gao giữ chặt cô

trong ngực mình.Hai người ngồi bên nhau, cùng nhau nhìn ra cửa sổ, ngắm

nhìn khung cảnh tuyệt đẹp đang lướt qua nhanh bên ngoài.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thể Quên Em
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...