Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khuynh Tẫn Thiên Hạ – Loạn Thế Phồn Hoa

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Gia Duệ đế âm trầm như nước đọng ao tù, thực rất khó coi, lão cố gắng kềm chế núi lửa thịnh nộ đang sôi sục trong lòng, chực chờ bùng nổ: “Tiếu thừa tướng, ngươi nói sao đây?” Phương Quân Càn ơi Phương Quân Càn, ngươi đúng là chán sống rồi, ngươi trăm nghìn lần không nên, vạn triệu lần không nên như vậy mới phải. Ngang nhiên dám đem chủ ý bất nhã bất kính đó giáng lên đầu Vô Song ư?!

Ahaha, xem ra ngay bây giờ, chẳng cần trẫm phí công động thủ, ngươi cũng sẽ phải chết…

Mà lại chết một cách rất khó coi không thể tưởng tượng…

Tất cả mọi người ở đó đều tái mặt nín thở, chờ đợi cơn thịnh nộ của Vô Song công tử giáng xuống!

Nhưng mà, đáp lại sự háo hức của Gia Duệ đế, đáp lại sự bất an của bá quan…

Chỉ là…

Lặng phắc như tờ, không một tiếng động.

Chỉ còn tiếng cát rơi rào rào đều đều nơi chiếc đồng hồ dựng trong góc cung điện.

Tiếu Khuynh Vũ, không hề lên tiếng.

Y trước sau… không hề lên tiếng!

Quần thần quay sang nhìn nhau, biến sắc.

Ai cũng biết…

Sự trầm mặc của Vô Song công tử…

Đồng nghĩa với…

Ngầm đồng ý!

Điên rồi!

Loạn rồi!

Điên loạn thật rồi sao?!!

Phương Quân Càn ương ngạnh gàn bướng, cơn điên cuồng của hắn còn có thể hiểu. Hà cớ gì người luôn luôn bình tĩnh điềm đạm, thông tuệ minh mẫn danh chấn thiên hạ như Tiếu Khuynh Vũ cũng cùng điên cuồng với hắn?!

Vậy nghĩa là sao?

Thế gian này – Điên đảo hết rồi ư?

Gia Duệ đế run rẩy bấu chặt đầu rồng trên tay vịn long ngai, nghiến răng giận dữ, rít lên, gằn mạnh ba chữ: “Tiếu, Khuynh, Vũ!”

Vô Song công tử hơi khép mi mắt, làm như hoàn toàn không nghe, không thấy lão.

Đôi mi dài rậm cong vút khẽ run lên.

Một lần đi!

Một kiếp nhân sinh, tiêu dao thống khoái, nào hãy cùng nhau điên cuồng một lần đi!

Phương Quân Càn cười lớn, giọng cười hắn trong trẻo như chuông khánh ngân nga, sảng khoái xem thường sinh tử. Hắn vụt đứng lên, đường hoàng đĩnh đạc giữa Kim Loan điện, trước mặt văn võ bá quan, trước mặt thế gian thiên hạ.

Đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc.

Một lần nữa…

Dõng dạc tuyên bố:

“Bổn hầu ái mộ công tử Vô Song!”

Liền sau đó…

Quần thần lặng câm, thế gian nín thở, đất trời bàng hoàng…

Cô tịch.

Đoạn tình này – Khuynh tẫn thiên hạ, lỗi lạc quang minh.

“Láo xược!!” – Gia Duệ đế đập chan chát lên tay vịn long ngai,“Ngươi dám?”

Phương tiểu hầu gia nghe vậy, nhếch mép cười lạnh: Cái gì cần làm đã làm, còn gì nữa mà dám hay không dám!?

Trái tim già cỗi trong ***g ngực Gia Duệ đế bỗng nhói lên đau buốt, lão ôm ngực thở dốc, sắc mặt tái nhợt như nghẹt thở, ngón tay trỏ run rẩy chỉ vào mặt Phương Quân Càn: “Ngươi… ngươi… Người đâu! Mau lôi Anh Vũ hầu Phương Quân Càn nhốt vào thiên lao! Cho hắn… Cho hắn… Khụ khụ khụ… an… an… thần tĩnh… tĩnh trí lại!”

Một đội ngự tiền thị vệ mặt mũi dữ tợn như hổ báo sài lang, đằng đằng sát khí xông vào đại điện! Khí thế hung hãn chỉ chực chờ ăn sống nuốt tươi.

Phương Quân Càn chỉ điềm đạm quay đầu lại, liếc mắt nhìn.

Chỉ nhìn thôi.

Trên đời này, có một thứ bá khí của đế vương, của minh chủ, tuy vô sắc vô thanh, vô hình vô dạng nhưng lại thực sự tồn tại, thực sự hiện hữu có thể khiến vạn người quy phục. Một cái liếc mắt tuyệt diễm kinh hồng, ẩn chứa khí thế vương giả hoa lệ, sắc bén như lưỡi đao, lạnh lẽo tựa băng hàn, nguy hiểm bức người.

Phút chốc, bọn thị vệ đang hừng hực sát khí vằn lên trong ánh mắt, chạm phải tia nhìn của Phương Quân Càn bất giác tay chân mềm nhũn tê liệt, vô lực không nhích nổi một bước, trí óc hoàn toàn không thể chống cự lại áp khí đè nặng trong luồng nhãn quang sắc bén, mọi ý niệm trong đầu đều trở nên trống rỗng.

Trên Kim Loan điện, không khí như đông đặc lại, cứng đờ.

Tiếu Khuynh Vũ mở mắt.

Nhãn quang ôn nhu dịu dàng chăm chú nhìn thẳng Phương Quân Càn, thăm thẳm như vạn trượng hồng trần, ấm áp tựa ***g lộng xuân phong, lướt trên dương liễu Giang Nam phồn hoa đô hội, sưởi ấm trái tim lạnh lẽo giá băng, nồng nàn, miên man tình ý.

Lúc này, Phương Quân Càn cử động.

Tất cả bá quan văn võ ở đó đều chứng kiến rõ ràng, thiếu niên vương hầu tuấn mỹ phi phàm, trên vai một dải hồng cân như lửa tung bay theo nhịp bước chậm rãi tiến đến gần cỗ luân y thanh hoa quý giá, nơi có bạch y nam tử trầm mặc ung dung tĩnh tọa.

Hai người, vốn chỉ cách nhau vài bước chân mà thôi.

Nhưng mà, khoảng cách chỉ vài bước ấy, phảng phất như tuế nguyệt đã trải trăm năm, thiên địa đã qua nghìn kiếp…

Mấy bước chân… Phương Quân Càn nguyện dốc hết tâm tư, trút hết cảm tình, hiến dâng, trao tặng… Này đoạn cảm tình, này khúc yêu thương… của một kiếp phù hoa, một đời hư ảo…

Ngay khoảnh khắc này, trong ánh mắt thiết tha nồng cháy của Phương Quân Càn, chỉ còn duy nhất hình ảnh ôn nhu thanh khiết của nam tử cao hoa diễm lệ Tiếu Khuynh Vũ, chẳng còn gì thế nhân chỉ trỏ, chẳng còn gì thiên hạ xầm xì, chẳng còn gì thế gian khinh bỉ…

Chẳng còn gì nữa…

Phương Quân Càn đã tiến sát đến trước mặt Tiếu Khuynh Vũ, hắn dịu dàng hạ thấp người, đưa tay vào ngực, lấy ra một mảnh tơ hồng…

Bên cầu Nhân duyên, hai ta tơ hồng đưa lối, thượng thiên dẫn đường…

Định thiên duyên.

Khuynh Vũ, nay ta nhờ tơ hồng kết ước, huynh có bằng lòng hay không?

Thinh lặng, trầm mặc.

Tiếu Khuynh Vũ chỉ im lặng, im lặng nhìn Phương Quân Càn đem sợi chỉ mảnh đỏ tươi như máu buộc vào mái tóc đen nhánh của chính mình.

Không hề có bất kỳ phản ứng nào chống lại.

Y nhìn hắn. Đôi mắt trong veo trữ định, thuần khiết ôn nhu, sắc diện điềm nhiên bình thản, bất động ba đào.

Ta chẳng mơ chi, chẳng ước gì, chỉ mong, tàn cơn thịnh thế, tận cuộc phồn hoa, có thể cùng ai chung vai sánh bước, ấm áp đồng hành…

Tơ hồng kết tóc, từ nay, Bích lạc Hoàng tuyền…

Bất chợt.

Giữa Kim Loan điện tiền.

Tiếu Khuynh Vũ bật ra một câu, điềm tĩnh thản nhiên, dịu dàng mà cương quyết:

“Ta nguyện cùng huynh, mãi chiêm ngưỡng cảnh đẹp thế gian!”

Lời vừa nói ra, thiên hạ đại chấn.

Kinh lôi bình địa!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khuynh Tẫn Thiên Hạ – Loạn Thế Phồn Hoa
Chương 88

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...