Chiến sự vừa kết thúc, theo quy củ, bọn quân kỹ như ta đều bị đem bán vào thanh lâu thấp kém nhất làm việc như lao dịch khổ sai.
Chốn đó tạp nham đủ loại người — người già, kẻ bệnh, người biến thái, kẻ đê tiện… đều có cả. Không phải nơi mà một người tử tế có thể sống được.
Bởi thế, từ ba ngày trước, những tỷ muội trẻ tuổi đã bắt đầu tìm cách quyến rũ đám quân nhân, mong có thể theo họ rời khỏi đây.
Bọn họ là người thắng trận trở về, chờ được nhận thưởng, dù trong nhà đã có vợ con, thì cũng chẳng thiếu người muốn tìm thêm một tiểu thiếp để nuôi bên ngoài — so với bị bán vào thanh lâu, làm thiếp người ta vẫn là một đường sống.
Lúc Trịnh Uyên xuất hiện, ta đang bị một tên vô lại đè xuống giường trong trướng.
Trước đó tên vô lại đó muốn đưa ta về làm thiếp, bị ta từ chối, liền nổi giận, giở trò cường bạo.
Hắn gằn giọng:
“Con tiện nhân này! Ngươi là con gái của tội thần, lại còn là quân kỹ, tưởng mình là thiên kim tiểu thư chắc? Lúc trước có tiểu tướng quân che chắn cho ngươi, lão tử không đụng được, nay hết người bảo vệ rồi, phải để lão tử nếm thử xem ngươi có gì ngon lành chứ!”
Lời còn chưa dứt, cổ áo hắn đã bị một người túm lấy, quật thẳng xuống đất.
Ta hoảng hốt bò dậy, ngẩng đầu nhìn — là Trịnh Uyên.
Hắn xách gã vô lại như xách con gà, bước ra khỏi trướng.
Vừa ra ngoài còn có tiếng chửi bới, nhưng chẳng mấy chốc đã im bặt.
Sau đó hắn quay lại, đứng ngay cửa trướng, thân hình cao lớn như núi, chắn hết ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào.
Làn da sạm nắng, người vạm vỡ, mồ hôi từ cổ chảy xuống hõm xương quai xanh, hắn thở hổn hển nhìn ta, nhưng chẳng nói gì.
Một lúc sau, hắn mới khẽ mở miệng, nói đúng một câu:
“Ta có thể.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ki-hong-lieu/chuong-1.html.]
Ta nghe chẳng hiểu lắm, nhưng vẫn hiểu hắn muốn gì.
Không chỉ tên vô lại kia, mấy ngày gần đây đã có năm sáu người đến tìm ta, nói muốn đưa ta rời đi, thậm chí có người hứa sẽ lập ta làm chính thê.
Dù sao ta cũng từng là thiên kim của Hộ bộ Thượng thư, tinh thông cầm kỳ thi họa, nhan sắc từng khuynh nước khuynh thành.
Có điều những lời mời đó — ta đều từ chối cả.
Nhưng lần này, ta nhìn thẳng vào mắt Trịnh Uyên, còn hắn thì lảng tránh ánh mắt ta, xoay đầu đi nơi khác.
Rõ ràng mặt hắn lạnh như ai thiếu nợ hắn vạn lượng bạc, vậy mà hai vành tai lại đỏ ửng lên tự lúc nào.
“Ta phải suy nghĩ đã.”
Ta nói.
Sau khi Trịnh Uyên rời đi, nơi góc trướng vang lên một giọng nói yếu ớt như tơ mỏng:
“Có lẽ… hắn là người cuối cùng rồi.”
Là tiếng của một bà lão quân kỹ già duy nhất còn sót lại trong doanh, người đã bệnh nặng đến mức không còn sống được bao lâu nữa.
Bà khẽ cười, nói với ta:
“Tiểu Hồng Liễu à, có người nguyện ý đưa ngươi đi, thì đi theo hắn đi. Còn chờ gì nữa? Chẳng lẽ còn đợi tiểu tướng quân họ Bùi kia, người nay đã phong quang vô hạn, sắp cưới công chúa kia sao?”
Bà biết giữa ta và Bùi Thanh Phong từng có mối dây ràng buộc.
Nếu không phải vì hắn, ta vốn chỉ là quân kỹ, sao lại chưa từng phải hầu hạ bất cứ ai?
Chỉ mỗi hai ngày một lần, ôm đàn cầm theo hắn ra khỏi trại lúc đêm khuya.
Người có thể cho ta đặc quyền ấy, chẳng thể là ai khác ngoài Bùi Thanh Phong, nay đã là công thần lập nhiều chiến công, quyền thế hiển hách.
Bà nói, hắn chỉ xem ta như món đồ chơi, ta không nên vọng tưởng đến người cao vời vợi như thế.
Nhưng bà không biết…
Từ đầu đến cuối, người không chịu buông tay, chưa từng là ta.
Đêm hôm ấy, sau khi Trịnh Uyên rời đi, Bùi Thanh Phong sai người truyền ta tới.
Ta ôm đàn cầm vừa bước vào trướng, còn chưa kịp hành lễ, đã bị người từ sau lưng ấn mạnh xuống bàn.
Bùi Thanh Phong một tay luồn vào y phục ta, một tay siết lấy cổ, buộc ta ngẩng đầu đối diện với hắn.
Nụ hôn của hắn như cuồng phong vũ bão, không chút ôn nhu.
Không rõ hôm ấy hắn bị gì, ra tay đặc biệt thô bạo — từ bàn đến giường, từ chập tối đến khi trời hửng sáng.
Ta kiệt sức, chỉ có thể mệt mỏi tựa bên mép giường.
Hắn từ phía sau vòng tay ôm lấy ta, giọng thấp trầm khẽ hỏi:
“Ta sắp cưới công chúa, nàng ghen à?”
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Ngừng lại chốc lát, hắn lại nói tiếp:
“Nàng lấy tư cách gì mà ghen với công chúa? Kì Hồng Liễu, nàng sớm không còn là đóa mẫu đơn danh chấn kinh thành năm nào nữa rồi.”
Cái danh hiệu ấy, lâu lắm rồi ta chưa nghe đến, nay bỗng dưng thốt ra, khiến tim ta khẽ run, những ký ức cũ cũng từ đó ùa về.
Thuở còn ở kinh thành, ta từng có chút danh tiếng.
Không ít công tử thế gia đem lòng mến mộ, Bùi Thanh Phong cũng là một trong số đó.
--------------------------------------------------