1.
Làm việc kiểm duyệt video được một năm, dù video có nặng đô đến mức nào tôi cũng có thể giữ vẻ mặt không đổi và vừa xem vừa ăn cơm.
Cho đến một ngày, tôi vào một phòng livestream.
Âm nhạc mờ ám, căn phòng tối tăm, chăn ga gợi cảm, một cặp nam nữ cần phải che mờ.
Đang định khóa và báo cáo thì nữ chính trên giường đột nhiên quay mặt lại.
Làm rơi đôi đũa trong tay tôi.page Hươu
Hóa ra lại là - mẹ chồng!!
Khuôn mặt trắng nõn của Uông Ngọc Hà đỏ bừng, say mê đắm chìm không thể tự kiềm chế.
Tôi không khỏi thấy dạ dày co thắt.
Giây tiếp theo, giọng của người quay phim vang lên từ ngoài khung hình:
"Anh em ơi, mau tặng Porsche cày view đi nào! 880.000 like để xem tài năng dùng miệng của nữ streamer nhé!"
Hóa ra lại là giọng của chồng tôi Mạnh Nhiên!
Không chịu nổi nữa, tôi ném tai nghe và chạy vội vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tôi nôn sạch những thứ trong dạ dày, chống bồn rửa tay thở hổn hển.
Tôi vẫn luôn biết mối quan hệ giữa Mạnh Nhiên và Uông Ngọc Hà thân thiết hơn mẹ con bình thường, không ngờ sau lưng họ lại chơi trò biến thái như vậy!
Tôi há miệng súc nước máy ừng ực.
Quá kinh tởm! Thực sự quá kinh tởm!
Lần này tôi nhất định phải ly hôn! page Hươu
Tôi là người đi lấy chồng xa, nhà ngoại cách đây phải mất 3 tiếng bay.
Mạnh Nhiên và tôi quen nhau khi đang học đại học ở thành phố của tôi. Anh ấy theo đuổi tôi suốt năm nhất, dịu dàng tỉ mỉ, lịch thiệp nhã nhặn.
Năm hai tôi đồng ý. Chúng tôi hẹn hò trong trường suốt ba năm.
Anh ấy thường nhắc đến mẹ, nói bà là giáo viên cấp ba, hiền dịu đảm đang, chịu thương chịu khó, sau khi ly hôn một mình nuôi anh ấy khôn lớn.
Tôi cũng rất thông cảm cho tình cảm tương trợ lẫn nhau của họ.
Mãi cho đến sau khi tốt nghiệp, tôi không màng sự phản đối của cha mẹ, kiên quyết lấy chồng về nhà Mạnh Nhiên, mới phát hiện mọi chuyện không đơn giản như tôi tưởng.
Mối quan hệ của cặp mẹ con này, thân mật đến mức có phần bất thường.
2.
Khi hai nhà chúng tôi bàn chuyện hôn nhân, đó là lần đầu tiên tôi gặp Uông Ngọc Hà.
Bà mặc một chiếc váy trắng, cảm giác yếu ớt. Tuổi ngoài bốn mươi, mặc dù khuôn mặt có phần chảy xệ già nua, nhưng tổng thể vẫn khá ổn. Không giống như lời Mạnh Nhiên miêu tả là đã trải qua nhiều sóng gió.
Uông Ngọc Hà ngồi xuống trước tiên khen tôi vài câu, sau đó bắt đầu khóc, nói bà nuôi con trai một mình không dễ dàng, không muốn con trai rời xa bên mình, không biết sẽ sống thế nào khi mất đi con trai.
Sau đó, dưới ánh mắt không vui của bố mẹ tôi, tôi và Mạnh Nhiên quyết định về quê anh ấy sống, đám cưới cũng tổ chức ở quê anh ấy.
Thậm chí không đòi sính lễ. page Hươu
Cuối cùng bố mẹ tôi thực sự không đành lòng, nói sẽ trả trước tiền mua một căn hộ ở bên nhà họ, để chúng tôi tự trả nợ.
Ngoài ra còn mua thêm cho tôi một căn hộ một phòng ngủ nhỏ làm tài sản trước hôn nhân.
Họ sợ tôi chịu ấm ức không có chỗ để đi.
Uông Ngọc Hà biết chuyện liền cười tươi như hoa:
"Tâm Tâm, con thật là một cô gái tốt! Mẹ nhất định sẽ coi con như con gái ruột của mẹ!"
Kết quả là, sự cảm động của tôi chỉ duy trì được ba tháng.
Ba tháng sau, đám cưới của tôi, ngày quan trọng nhất trong cuộc đời tôi.
Tôi đã dành hai tháng để giảm cân, đặt váy cưới, trang điểm, tổ chức đám cưới trước một tháng. Tôi nghĩ mình có thể đón nhận ngày này với diện mạo hoàn hảo nhất.
Kết quả, ngày cưới, mẹ chồng tôi mặc chiếc váy cưới may đo của tôi, suốt buổi đứng bên cạnh chồng tôi.
Đón khách, tiến vào, tuyên thệ, chúc rượu, mời rượu. Mỗi bước trong nghi lễ, bà đều đứng giữa tôi và Mạnh Nhiên, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh ấy. page Hươu
Tôi mặc chiếc váy cưới chất lượng kém mượn tạm, bị đẩy sang một bên, như một chú hề.
Lúc tuyên thệ, Uông Ngọc Hà khóc lóc thảm thiết: "Mẹ giao đứa con trai mẹ yêu thương nhất cho con đấy, con nhất định phải đối xử tốt với nó nhé! Phải chăm sóc Nhiên Nhiên cho tốt, không được để nó chịu ấm ức!"
Ngay cả nhẫn, cũng do bà đeo cho tôi.
Tôi đứng trên sân khấu một cách nhục nhã, bên dưới là những lời xì xào không thiện ý như từng cái tát hung hăng vả vào mặt tôi.
Bố mẹ tôi ngồi bên dưới với khuôn mặt xanh mét, nhưng vẫn ngồi vững như núi.
Dù khó xử đến mấy, họ cũng không nỡ bỏ mặc con gái một mình đối mặt.
Ngực tôi đau nhói từng cơn, tê dại nghĩ: Tại sao mình không nghe lời ba mẹ chứ?
Tại sao phải ngồi máy bay 3 tiếng để chịu sự sỉ nhục này?
Tại sao còn phải liên lụy đến bố mẹ? Rõ ràng đây là chuyện mất mặt nhất trong đời họ.
Chịu đựng đám cưới như một hình phạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kiem-duyet-video-kiem-den-tan-nha/chuong-1.html.]
Sau khi kết thúc, bố mẹ tôi hùng hổ tìm Uông Ngọc Hà để hỏi cho ra lẽ.
Uông Ngọc Hà khóc lóc: "Tôi chỉ là không nỡ rời xa con trai mà thôi! Từ nay về sau nó sẽ thuộc về người phụ nữ khác! Tôi chỉ muốn tiễn nó thật tốt vào ngày hôm nay thôi!"
Mạnh Nhiên thay đổi hoàn toàn so với trước đây, bảo vệ Uông Ngọc Hà như gà mẹ bảo vệ gà con:
"Đám cưới đã xong rồi, các người còn muốn thế nào nữa?"
"Chỉ là một cái váy cưới thôi mà, ai mặc chả được?"
"Mẹ ruột của tôi chẳng lẽ còn không quan trọng bằng con dâu sao?"
"Các người đừng có ức h.i.ế.p người ta quá đáng!"
Mẹ tôi tức giận đến mặt đỏ bừng, hỏi thẳng tôi: "Gia đình thế này con còn muốn lấy sao!"
Bố tôi nắm lấy tay tôi: "Đi! Về nhà với bố!"
Mạnh Nhiên hung hăng nói: page Hươu
"Muốn đi thì cứ đi! Đi rồi đừng có quay lại nữa!"
"Dọa ai đấy!"
Tôi đỏ hoe mắt, bất đắc dĩ nhẹ nhàng gỡ tay bố ra:
"Xin lỗi bố, con không thể đi được."
"Con có thai rồi."
3.
Bố tôi nén giận đưa mẹ về nhà.
Tôi cũng rất muốn về.
Nhưng tôi không muốn để con sinh ra đã không có bố.
Có lẽ lúc đó tôi vẫn còn một chút hy vọng về Mạnh Nhiên.
Dù sao ba năm trước anh ấy đối xử với tôi rất tốt.
Sau này khi con sinh ra, anh ấy sẽ biết điều hơn chứ?
Nhưng đứa trẻ đó cuối cùng cũng không giữ được.
Hai tháng sau, Uông Ngọc Hà đổ sữa, khi lau nhà để lại vết nước.
Tôi bị trượt ngã, mất con.
Trong bệnh viện, điều chờ đợi tôi không phải là sự quan tâm ân cần, mà là sự trách móc thiếu kiên nhẫn:
"Tâm Tâm, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, mẹ anh không biết làm việc nhà, sao em lại để mẹ lau nhà?"
"Nhìn em làm cái gì vậy? Chỉ vì lười biếng một chút mà mất cả con!"
"Sao bây giờ em lại trở nên như vậy rồi!"
Mạnh Nhiên đau lòng như cắt. page Hươu
Uông Ngọc Hà co ro trong lòng anh, lại rơi lệ mờ mắt: "Tâm Tâm, con cũng đừng tự trách mình quá."
"Các con còn trẻ, sẽ còn có con khác mà."
"Bây giờ con phải tĩnh dưỡng cho tốt, con trai mẹ vẫn cần con chăm sóc đấy!"
Tôi chỉ cảm thấy cả người chìm vào hồ nước lạnh lẽo, vừa lạnh vừa đau.
Sự phẫn nộ trong lồng n.g.ự.c nghẹn chặt cổ họng tôi, tôi không thở nổi, chỉ có thể trừng mắt nhìn họ.
Nhưng vì quá yếu ớt, nên chẳng có chút uy lực nào.
Uông Ngọc Hà nói vài câu rồi dẫn Mạnh Nhiên đi ăn cơm.
Mà từ đầu đến cuối, chẳng ai quan tâm tôi đã ăn cơm chưa.
Cuối cùng là sản phụ giường bên chia cho tôi bữa cơm gia đình mang đến.
Tôi vừa khóc vừa ăn ngấu nghiến.
Tôi nghĩ, nên ly hôn thôi phải không? Nên từ bỏ thôi phải không?
Tôi đau lắm, rất muốn về nhà.
Nhưng nếu ly hôn bây giờ, người bị thương là tôi, người bị chia mất một nửa tài sản cũng là tôi.
Lủi thủi chạy về, người làm bố mẹ đau lòng vẫn là tôi.
Hai tên khốn đó chỉ có lãi chứ không thiệt.
Tại sao chứ? page Hươu
Tôi nhất định phải, bắt họ trả giá.
Bây giờ, nhìn vào màn hình máy tính phát sóng trực tiếp đam mê, tôi nghĩ, cơ hội cuối cùng cũng đến rồi.
Tôi không báo cáo, mà lén lút ghi lại phòng phát trực tiếp.
Tiến hành biểu diễn trực tiếp không đứng đắn, chỉ bị giam giữ hành chính 10-15 ngày mà thôi.
Quá nhẹ.
Tôi phải nghĩ cách tăng mức phạt cho họ.
--------------------------------------------------