Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếp Trọng Sinh

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, Thẩm Phi Vãn – người được Hoàng hậu ban hôn cho Thái tử làm trắc phi – dịu giọng khuyên nhủ:

“Hà tất phải nổi giận với hắn? Cùng lắm cũng chỉ là một nữ tử, cưới thì cưới thôi. Ầm ĩ thế này, chẳng sợ bị người ta chê cười sao?”

Mạnh Tuấn nhìn thấy dáng vẻ đoan trang điềm đạm, tài trí hơn người của Phi Vãn, mới có đôi phần được an ủi:

“Vẫn là con gái ta hiểu chuyện. Hắn mà có một nửa sự ngoan ngoãn và thông tuệ của con, ta đã chẳng đến mức bị hắn làm cho tức chết.”

Phi Vãn cụp mắt không đáp, nhưng khóe môi lại nhếch lên đầy giễu cợt.

Nàng từ sớm đã được huynh trưởng nói rõ thân thế, lòng mang cảm kích và biết ơn vì sự cứu rỗi cùng chân tình của ta.

Vì thế đã sớm đứng về phía ta và Khê Đình, cùng nhau diễn vở kịch hư tình giả ý với hai cha con họ Mạnh.

Bao âm mưu toan tính, thủ đoạn hiểm độc của bọn họ, nàng đều âm thầm kể lại cho ta và Khê Đình từng chuyện một.

Cuối cùng, dưới sự giúp đỡ của Phi Vãn, Thẩm Tri Tự vẫn như nguyện cưới được Ôn Như Nhan.

Hai người tình chàng ý thiếp, Thẩm Tri Tự lại nghe theo lời của Ôn Như Nhan, thu lại sự sắc bén và gai góc, trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Quan hệ phụ tử cũng dần được hòa giải, Thẩm Tri Tự còn muốn phát chí tiến thủ, đỗ đạt công danh để mang đến an ổn cho thê nhi.

Hắn dậy sớm thức khuya, ra sức học hành, quả thật có dáng dấp của một kẻ quay đầu hoàn lương.

Còn Ôn Như Nhan thì ưỡn n.g.ự.c tự đắc trước mặt ta:

“Dù là bạc do người ban cho, nhưng người cứu ta là chàng. Ta sẽ mãi mãi bảo vệ chàng. Không ai giúp chàng thực hiện chí hướng, chàng cũng sẽ tự đạp tuyết mà lên đến đỉnh cao. Người sẽ hối hận vì sự thiên vị và lạnh nhạt ngày trước.”

Lối nói ngang ngược và lý lẽ lệch lạc này chẳng khác gì kiếp trước.

Kiếp trước, nàng nhờ ta dàn xếp mới được gả cho Thái tử, cũng một bộ dạng lý lẽ hùng hồn như thế:

“Đừng tưởng bà cái thứ đàn bà độc ác đã vì ta mà bỏ ra bao nhiêu, không có bà thì Điện hạ sẽ không cưới ta chắc? Ta tài mạo song toàn, lại ung dung đoan trang, dù cưới làm đích thê cũng chẳng quá đáng. Ta còn chưa trách bà lắm chuyện khiến ta mất vị trí Thái tử phi, bà còn dám ở trước mặt ta kể công? Muốn c.h.ế.t à? Ta lại muốn bà sống thật lâu, sống mà không bằng chết!”

Ánh mắt ta dừng trên gương mặt đầy tự tin đắc thắng của nàng, khẽ cười:

“Vậy sao? Ta chờ xem.”

Cho đến khi, Nguyệt Thiền mỉm cười báo cho ta biết:

“Người đó… đã bò về rồi!”

Khóe môi ta cong lên:

“Để bọn chúng… đoàn tụ đi.”

13

Mạnh Tuấn dẫn theo Thẩm Tri Tự và Ôn Như Nhan – đang mang thai chín tháng – đến trà lâu uống trà, tình cảm đầy ắp, bước ra ngoài với vẻ mãn nguyện.

Nào ngờ lại chạm mặt một phụ nhân tàn tật, tóc tai bù xù, người ngợm dơ dáy.

“Tuấn ca ca!”

Mạnh Tuấn cả người run lên, rồi kinh ngạc lẫn vui mừng, trăm mối cảm xúc trào dâng:

“Tích Tích? Thật sự là nàng sao, Tích Tích? Ta tìm nàng khổ sở lắm đấy!”

Thế nhưng, khi ánh mắt hắn dừng lại nơi đôi chân tàn phế kia, niềm vui lập tức ngưng đọng bên khóe môi.

“Nàng... sao lại thành ra thế này? Khi ấy nàng đã đi đâu? Vì sao ta tìm mãi không thấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kiep-trong-sinh/12.html.]

Tống Tích Tích nước mắt như mưa, chỉ nghẹn ngào:

“Nói ra thì dài dòng lắm! Ta nghe nói Tri Tự đã thành thân, sắp làm phụ thân rồi... Tri Tự của ta đâu rồi?”

Thẩm Tri Tự từ từ bước ra, trên gương mặt đầy vẻ đau đớn, hoảng hốt và khó tin:

“Nương... Người vẫn còn sống sao?”

“Nương vẫn còn sống đây, hài nhi ngoan của nương, để nương nhìn xem tôn nhi của ta nào.”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Thế nhưng khi Ôn Như Nhan chậm rãi bước ra, Tống Tích Tích lại đứng sững tại chỗ.

“Nàng... sao nàng lại giống hệt mẫu thân ta?”

Ánh mắt nàng ta dời xuống, nhìn thấy chiếc túi hương cũ kỹ bên hông đối phương, sắc mặt liền thay đổi, vội vàng kéo tay áo Ôn Như Nhan lên, tìm kiếm nơi cánh tay.

Ngay sau đó, một tiếng kêu bi thương vang lên như xé rách trời cao:

“Sao lại là ngươi? Đây là nữ nhi của chúng ta – Như Châu mà!”

Ầm!

Mấy người như bị sét đánh, ngây dại đứng tại chỗ.

Mạnh Tuấn không cam lòng, hỏi dồn:

“Sao ngươi lại là nữ nhi của ta? Ngươi nói xem, cha thân mẫu của ngươi là ai?”

Ôn Như Nhan kinh hoảng vô cùng, không ngừng lắc đầu:

“Ta là bị người nhặt được ở vùng ngoại ô rồi bán cho tú bà. Ngoài túi hương và y phục tã lót thì chẳng còn gì khác.”

Khi nàng không sót một chữ mà kể lại rõ ràng hình dáng túi hương và tã lót, Tống Tích Tích liền giáng cho Mạnh Tuấn một bạt tai thật mạnh.

“Là ngươi nói, bỏ con trước xe ngựa của ả rồi rời đi, ả nhất định sẽ ôm về phủ.

“Là ngươi nói, nữ nhi của chúng ta sẽ được nuôi lớn trong nhung lụa, kêu ta đừng đến gần để khỏi sinh nghi.

“Cũng là ngươi nói, tất cả đều trong kế hoạch, tuyệt đối không sơ hở.

“Vậy mà vì sao con gái ta lại bị bán vào thanh lâu?

“Vì sao lại thành ra thế này? Mấy năm nay ta nhẫn nhịn rốt cuộc là vì cái gì?”

Sau khi khóc gào như muốn lật trời, nàng ta lại hung hăng tát thêm Thẩm Tri Tự một cái:

“Nam nhân không thể trông cậy, ta đặt hết hy vọng vào ngươi, cắn răng chịu đựng nỗi đau chia lìa cốt nhục, chờ ngày ngươi thành đạt, cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng...

“Ngươi nhìn xem ngươi đã làm nên trò trống gì?”

“Nếu sớm biết ngươi vô dụng đến vậy, ta cần gì phải làm thế, cần gì phải khổ sở đến thế...”

Thẩm Tri Tự cả đời thất bại, tia sáng duy nhất trong cuộc đời hắn chính là Ôn Như Nhan dịu dàng thấu hiểu, hai người kết tóc se duyên, tâm ý tương thông, cứ ngỡ cuộc đời có được cứu rỗi.

Nào ngờ, thứ cứu rỗi ấy lại là độc dược gói trong mật ngọt.

Nàng lại chính là muội muội ruột của hắn!

Hy vọng cuối cùng tan vỡ, Thẩm Tri Tự như bị số phận đ.â.m một nhát chí mạng, đau đến thấu tim gan, sống không bằng chết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếp Trọng Sinh
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...