Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kinh Diễm Nhất Thương [Luận Anh Hùng]

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái tên "Hữu Kiều tập đoàn" là do Phương tiểu hầu gia đặt, bởi vì nguyên danh của Mễ công công là Mễ Hữu Kiều. Y dùng quý danh của đối phương để đặt tên cho tập đoàn, hi vọng Mễ công công có cảm giác tập đoàn này

thuộc về mình, thậm chí bán mạng vì nó. Tuổi tác của Phương Ứng Khán chỉ khoảng hai mươi, nhưng đã hiểu được đạo lý đối nhân xử thế như vậy.

Phương Ứng Khán nuôi rất nhiều nhân sĩ và cao thủ trong Hữu Kiều tập đoàn của y. Nhân sĩ là người giúp y bày mưu hiến kế, còn cao thủ là người vì y đánh hạ giang sơn.

Trong cao thủ có một phần ba tử sĩ, tử sĩ là người bán mạng cho y.

Trong tử sĩ, loại người thường thấy nhất đương nhiên chính là thích khách.

Danh hiệu của tên thích khách này là "Tiểu Thư".

Vũ khí hắn dùng là tên, bởi vì ngưỡng mộ thích khách hạng nhất

Mạnh Tinh Hồn năm đó, cho nên gọi tiễn pháp của hắn là "Lưu Tinh Hồ Điệp tiễn". 1

Tên của hắn cũng quả thật nhanh hơn sao băng, hơn nữa còn là một nỏ hai tên, uốn lượn nhẹ nhàng như bướm bay.

Phương Ứng Khán vẫn luôn nuôi hắn, đối xử tốt với hắn, hết lòng

bồi dưỡng hắn, cung cấp cho hắn tất cả những thứ xa hoa, nhưng lại không có yêu cầu gì.

Cho nên Tiểu Thư vẫn đang chờ, chờ rất sốt ruột.

Hắn phải báo đáp công tử, nhưng lại khổ vì không có cơ hội báo đáp.

Cuối cùng, sau bốn năm "không được trọng dụng" nhưng lại "sống trong nhung lụa", hôm nay hắn đã chờ được nhiệm vụ.

Giết một người, cũng không biết là ai.

Phương Ứng Khán miêu tả lại dung mạo cho hắn nghe, sau đó nói:

- Giết không được cũng không sao, có điều ngươi nhất định phải

dùng tiễn pháp bắn hắn. Nếu lỡ may bị bắt, cũng quyết không được tiết lộ người sai khiến là ai, ta nhất định sẽ phái người âm thầm thả ngươi. Ta chỉ cần nói một câu "cuồng đồ to gan", ngươi hãy lập tức thoát vây, có

ta che chở cho ngươi.

- Tôi nhất định sẽ không tiết lộ.

Tiểu Thư lớn tiếng và kiên quyết nói:

- Xin công tử yên tâm!

Trong lòng hắn cũng có lời không nói ra, đó là "người mà ta muốn giết, nhất định có thể giết được".

Trên đời này e rằng không có mấy người có thể tránh được "Lưu Tinh Hồ Điệp tiễn" của hắn.

Hắn rất có lòng tin, cũng rất xác định.

Hắn cảm thấy thời cơ "báo đáp" công tử đã đến, thời cơ thành danh lập nghiệp cũng đã đến. Đây quả thực là một "cơ hội bay tới".

Khi hắn và những tử sĩ trong tập đoàn nhắc tới chuyện này, cũng gọi đùa cơ hội này là "phi cơ".

Hắn đương nhiên không biết người mà hắn phải giết là ai, nếu

không hắn sẽ không dám nghĩ, thậm chí cũng không dám đi, bởi vì "cơ hội

bay tới" này quả thật chính là "tai họa bay tới".

Trương Hiển Nhiên của Phủng phái gần đây rất không vui, bởi vì hắn rất thất bại.

Hắn luôn luôn là loại người "thuận lợi mọi bề", đứng dưới cờ

Thái Kinh, tranh công trước mặt Nguyên Thập Tam Hạn, bán tin tình báo

cho Thiên Y Cư Sĩ, lại đem cơ mật của Thiên Y Cư Sĩ lần lượt mật báo cho Nguyên Thập Tam Hạn.

Làm như vậy, nếu Thiên Y Cư Sĩ và Gia Cát tiên sinh liên hợp,

mình trước tiên cũng đã bán cho bọn họ một nhân tình, sau này không lo

không có đường lui; còn nếu Nguyên Thập Tam Hạn giết chết Hứa Tiếu Nhất, nắm lấy quyền hành, mình cũng có công trong đó.

Nhưng Nguyên Thập Tam Hạn lại biết rõ hành vi của hắn, còn đến trước mặt tướng gia tố cáo tội trạng.

Cho nên Trương Hiển Nhiên cảm thấy rất mất mặt, cũng bị đối xử lạnh nhạt.

Hắn không hề kiểm điểm bản thân, ngược lại cảm thấy rất bi phẫn.

Hắn không cảm thấy bán cho hai bên, một chân đạp hai thuyền có

gì không tốt, dù sao người người đều làm như vậy, chỉ là vận may của

mình không tốt mà thôi. Hơn nữa, hắn cảm thấy vận may của Nguyên Thập

Tam Hạn tốt hơn nhiều so với mình, cho nên mới một bước lên mây, khiến

mình phải ngước mắt lên nhìn. Hắn cũng không biết Nguyên Thập Tam Hạn

đối với Gia Cát tiên sinh cũng nghĩ như vậy, càng không hỏi xem thực lực của mình có sánh được với Nguyên lão hay không. Dù sao hắn vẫn không

cam lòng, hắn đem việc không bằng người đổ thừa cho vận may, như vậy hắn sẽ có thể rũ bỏ trách nhiệm.

Ngày hôm đó, Phương tiểu hầu gia lại triệu kiến hắn.

Hắn biết đây là một cơ hội tốt. Gần đây Phương tiểu hầu gia rất

được Thái Kinh coi trọng, lại có quan hệ tốt với đương kim thiên tử,

ngày càng nắm quyền. Hiện giờ y lại triệu kiến mình, chính là lúc cần

phải biểu hiện.

Không ngờ, Phương Ứng Khán vừa thấy hắn đã nói:

- Gần đây ngươi bị tướng gia bài xích, lại bị Nguyên lão gièm

pha, nếu như không có biểu hiện xoay chuyển càn khôn, chỉ sợ ngay cả vị

trí lãnh tụ Phủng phái ngươi cũng không giữ được.

Trương Hiển Nhiên vừa nghe, trong lòng thấp thỏm. Phương tiểu

hầu gia kết giao với rất nhiều quyền quý đương triều, còn qua lại mật

thiết với hoàng thượng, Gia Cát Thần Hầu, Nguyên lão và Thái tướng, hiện giờ lại nói như vậy, chẳng lẽ đã nghe được tin tức gì?

Hắn vội vàng quỳ xuống, muốn Phương Ứng Khán "cứu mạng".

Phương Ứng Khán nói:

- Có muốn vươn mình hay không?

- Ta biết có người muốn hành thích Thái tướng.

- Cái gì?

- Ta tự có biện pháp chế ngự thích khách, nhưng hắn rất hung dữ, nhất định sẽ tìm cách phá vòng vây. Ta sẽ tìm thời cơ thích hợp để

ngươi đi vào, chỉ cần nghe ta nói "cuồng đồ to gan", ngươi hãy một đao

chém chết hắn. Đến lúc đó ngươi chỉ cần nói "là do Nguyên lão phái tôi

tới", như vậy tướng gia sẽ cảm tạ ngươi ra tay giết địch, Nguyên Thập

Tam Hạn cũng sẽ cám ơn ngươi đã nhường công lao, nhờ đó Thái tướng và

Nguyên lão đều sẽ coi trọng cất nhắc ngươi.

Trương Hiển Nhiên thấy có chuyện tốt như vậy, lập tức cảm kích

Phương Ứng Khán sát đất, không biết phải làm thế nào để báo đáp đại ân

đại đức. Phương Ứng Khán chỉ lạnh nhạt nói:

- Mọi người đều ở trong giang hồ, ta chỉ cần ngươi thiếu ta một cái tình, ngày khác gặp nhau vui vẻ mà thôi.

- Sau này tôi nhất định sẽ báo đáp hầu gia, làm trâu làm ngựa, xông pha khói lửa, liều mạng chảy máu cũng không chối từ.

Trương Hiển Nhiên lớn tiếng thề như vậy.

Phương Ứng Khán lạnh nhạt nói:

- Ngươi hiểu được như vậy thì ta an tâm rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kinh Diễm Nhất Thương [Luận Anh Hùng]
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...