“Cô dám ký vào, công ty này coi như xong đời!”
Chồng tôi chỉ tay vào mặt tôi, sau lưng là hơn năm mươi người nòng cốt bị anh ta xúi giục tạo phản.
Người phụ nữ đứng cạnh anh ta – cũng chính là “phó tổng tương lai” của tôi – trên mặt là vẻ đắc thắng không chút che giấu.
Tôi cầm bút lên, không thèm liếc nhìn họ.
Soạt soạt soạt – hơn năm mươi lá đơn xin nghỉ việc, tôi ký tên đồng ý hết.
Không khí lập tức chìm vào im lặng.
Tôi vứt bút lên bàn, bước thẳng tới trước mặt anh ta.
“Công ty không sụp, nhưng anh thì xong rồi. Chúng ta ly hôn.”
Anh ta không hề biết, trong hợp đồng với từng người kia, tôi đều đã kèm theo điều khoản cạnh tranh trị giá trên trời.
01
“Cô dám ký vào, công ty này coi như xong đời!”
Ngón tay của chồng tôi – Kỷ Minh Huyền – gần như dí sát vào mũi tôi, mắt anh ta đầy tia máu, điên cuồng và tự tin rằng sẽ thắng. Sau lưng là một đám đông u ám – hơn năm mươi người nòng cốt của “Vân Khởi Công Nghệ”, là “tín vật” anh ta đưa ra cho tôi, cũng là con d.a.o găm nhắm thẳng vào tôi.
Người phụ nữ tựa sát bên anh ta – An Kỳ – người tình được hứa hẹn vị trí phó tổng, đang nhìn tôi với ánh mắt của kẻ chiến thắng, vừa thương hại vừa khinh bỉ.
Cô ta mềm mại dựa vào vai Kỷ Minh Huyền, giọng ngọt đến mức ngấy: “Chị Thanh à, Minh Huyền cũng vì công ty thôi. Mọi người đây đều là tinh anh, họ chỉ muốn phát triển tốt hơn. Chị thành toàn cho bọn em nhé.”
Thành toàn cho “bọn em”?
Nghe hay đấy, “bọn em”.
Tôi cúi đầu nhìn chồng đơn xin nghỉ việc chất cao như núi trên bàn – mỗi tờ là một cái tên do chính tôi đào tạo ra.
Họ từng là đồng đội tôi tin tưởng nhất. Chúng tôi từng thức đêm vượt qua khó khăn, từng nâng ly ăn mừng sau mỗi dự án thành công.
Giờ đây, họ đứng ngay ngắn ở phía đối lập, ánh mắt tránh né, nhưng trong đó đầy sự tham lam bị kích động.
Trong không khí tràn ngập mùi phản bội khiến người ta buồn nôn.
Kỷ Minh Huyền thấy tôi im lặng, tưởng tôi sợ rồi, giọng càng lớn hơn: “Thẩm Thanh, cô đừng không biết điều! Không có tôi, không có đội ngũ này, ‘Vân Khởi Công Nghệ’ chỉ là cái vỏ rỗng! Bây giờ cúi đầu, nhường vị trí phó tổng, chia cho tôi một nửa cổ phần, chúng ta vẫn là vợ chồng, công ty vẫn sống được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-xong-roi-anh-xong-doi/1.html.]
Anh ta vẫn nghĩ đây chỉ là một cuộc cãi nhau giữa vợ chồng, là một thương lượng có thể đổi chác bằng lợi ích.
Tôi cười.
Không phải cười lạnh, cũng chẳng phải cười chua xót – mà là một nụ cười thật lòng, cảm thấy nực cười đến tột độ.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt vượt qua anh ta, lướt qua từng gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ phía sau lưng anh ta.
Có người chột dạ cúi đầu, có kẻ lại ngẩng cao cổ cố tỏ ra bình tĩnh.
Ánh mắt tôi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt méo mó vì đắc ý của Kỷ Minh Huyền.
“Được thôi.”
Tôi nói.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Ngay cả vẻ yếu đuối trên mặt An Kỳ cũng đông cứng lại trong một khoảnh khắc.
Tôi cầm lấy cây bút máy Montblanc trên bàn – món quà tôi từng tặng anh ta khi công ty gọi vốn vòng A thành công.
Đầu bút lạnh buốt, cảm giác ấy lan từ đầu ngón tay đến tận tim.
Tôi rút nắp bút ra, không cần đọc nội dung từng lá đơn.
Soạt.
Cái tên đầu tiên: Thẩm Thanh.
Soạt.
Cái tên thứ hai: Thẩm Thanh.
…
Soạt soạt soạt!
Tiếng bút lướt nhanh trên giấy vang lên trong căn phòng họp c.h.ế.t lặng như tiếng d.a.o mổ chính xác.
Hơn năm mươi lá đơn xin nghỉ, tôi ký hết.
“Ngày có hiệu lực: Hôm nay.”
Không khí như bị rút cạn, mọi người đều nín thở.
--------------------------------------------------