Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Đao Mai Phong

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắc Tử tin tưởng, mình tuyệt đối là một trong những người chạy nhanh nhất trong thành phố này.

Gã tin chắc như vậy.

Bởi vì làm nghề này của gã không có một đôi chân nhanh sợ sớm đã bị người đánh răng rơi đầy đất rồi ——

Đúng vậy, Hắc Tử là một kẻ trộm, một kẻ trộm lấy nghề nghiệp làm tự hào.

Gã càng tự hào chính là, bằng vào công phu vững chắc trên đôi chân mình, còn chưa từng có bất luận kẻ nào bắt được gã ——

Hôm nay, gã vừa đến tiểu khu này, định bụng hốt một mẻ ra hồn.

Yếu tố thứ nhất làm trộm chính là quyết không thể làm kẻ trộm tầm thường, một khi tới chỗ ra tay thì co vai rụt cổ, chính là tay mơ mới có thể làm.

Cho nên Hắc Tử ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng mà đi.

Nhưng hôm nay gã tính sai rồi.

Gã mới vừa bước vào cổng tiểu khu, chân mới vừa dẫm lên rãnh cửa cổng xếp inox chạy bằng điện, từ ngoài cửa truyền tới một tiếng lạnh như băng.

“Đứng lại.”

Tiếng nói này cực lạnh, lạnh như nước đá, trong nháy mắt đã đóng băng chân Hắc Tử ——

Nhưng Hắc Tử rất trấn tĩnh, vô cùng trấn tĩnh.

Gã còn chưa từng đặt chân ở trong xã khu này, người gọi gã nhất định còn không biết lai lịch gã.

Cho nên, Hắc Tử tiếp tục đi vào bên trong, chẳng khác thường tí nào.

Gã vừa nhấc chân một cái, người phía sau kia cười lạnh một tiếng!

Gã lập tức biết không tốt! Cơ thể khẽ chuyển, người phía sau kia sau khi đánh hụt một chưởng lập tức vọt người lên không trung, một đôi tay hướng về phía cổ gã mà đến!

Mấy động tác gọn gàng lưu loát này, Hắc Tử biết lần này là gặp phải kẻ địch mạnh rồi, gã lui về phía sau, chuyển bước một cái, không lùi mà tiến, hướng về phía xã khu mà đi!

Động tác của Hắc Tử hiển nhiên cũng đã vượt qua phản ứng của người nọ, hắn hừ lạnh một tiếng, lên xuống mấy cái, đuổi theo Hắc Tử!

Hắc Tử vẫn tin chắc thân thủ của mình cực kỳ nhanh, sự thật cũng là như thế, nhưng gã vẫn không nhanh bằng người phía sau này ——

Tốc độ của người đó quả thực không giống người!

Lúc Hắc Tử muốn quay đầu lại xem thử, ngón tay cứng chắc như núi của người nọ đã đến trước mặt ——

Gã quýnh lên, lật người ra sau một cái, nhảy lên cầu trượt cho trẻ con trong xã khu chơi, gã thở gấp ngưng mắt nhìn người đàn ông tuấn mỹ trước mặt này.

—— Lần đầu tiên gã cảm thấy được lần này mình có thể thật sự phải thất thủ.

Người đàn ông lại không có thừa thắng truy kích, hắn chỉ là nhìn gã, lộ ra một nụ cười mỉm lạnh lẽo với gã: “... Nếu không bắt được mày... Lạc Vô Thanh tao sẽ không phải là cảnh sát nhân dân bảo vệ một phương bình an —— “

Khi hai người bọn họ đang giằng co, xa xa có hai bác gái xách làn rau nhàn nhã đi qua, sau khi nhìn về phía bên này vài lần bèn lắc đầu.

“Đứa bé Thanh Tử kia là nhàn điên rồi, bắt con mèo ăn trộm cá cũng y như đối phó với giai cấp kẻ địch... Đáng thương con mèo đen kia...”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Đao Mai Phong
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...