Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làng Hoán Bì

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay là ngày thứ ba Tần Nghiên đến nhà tôi.

Cũng là ngày thứ ba chương trình “Đổi Đời” bắt đầu quay.

Sáng sớm, tôi đã bị một mùi hôi thối đ.á.n.h thức.

Mở mắt ra, tôi thấy trên đầu giường mình có một xác ch.ó con ướt nhẹp.

“Á!”

Tôi hoảng sợ ngã ngồi xuống đất.

Đó là con ch.ó tôi nuôi từ nhỏ, rõ ràng tối qua nó vẫn bình thường…

Đôi mắt của chú ch.ó nhỏ đã chuyển thành màu xám trắng, tôi còn mơ hồ ngửi thấy một mùi đắng kỳ lạ.

Là nước vôi!

“Ha ha ha ha ha ha!”

Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng cười.

Tôi ngồi dưới đất quay đầu nhìn lại, không biết Tần Nghiên đã đứng ở cửa từ lúc nào.

Cô ta khoanh tay, nhìn tôi với vẻ chế nhạo.

"Em gái, em phải cảm ơn chị thật nhiều đấy."

"Sáng sớm chị đi dạo thì thấy con ch.ó của em rơi xuống hố vôi, chị đã cố gắng vớt nó lên để trả lại cho em."

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, khóe miệng nhếch lên của cô ta đầy vẻ ác ý.

Cô ta cố ý.

Con ch.ó của tôi, là do cô ta g.i.ế.c.

"……"

Tần Nghiên là tiểu thư con nhà giàu ở thành phố lớn, gia cảnh giàu có, được nuông chiều từ nhỏ.

Mục đích thật sự của cô ta khi tham gia chương trình này là để tăng sự chú ý, tiện cho việc ra mắt sau này.

Ngày đầu tiên đến nhà tôi, cô ta ghét tiếng gà trống gáy vào lúc sáng sớm, đã dùng đá đập c.h.ế.t tất cả gà.

Con ch.ó của tôi vốn là để giữ nhà, nên bản năng sủa với cô ta.

Cũng chính lúc đó, Tần Nghiên đã nảy sinh ý định g.i.ế.c c.h.ế.t con ch.ó của tôi.

Lúc này, camera đã theo tới, ống kính đang hướng về phía chúng tôi.

Tần Nghiên với vẻ mặt đau buồn bước lại, kéo tôi dậy: "Đều tại chị, không thể kịp thời cứu nó lên."

Tôi vứt bỏ tay cô ta, ôm xác ch.ó chạy ra ngoài.

Tôi tìm một chỗ trên núi gần đó để chôn chú ch.ó nhỏ.

Ngồi trước đống đất nhỏ đó, tôi không nói một lời.

Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy vài tiếng chim kêu.

Không lâu sau, tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên.

Tần Nghiên vừa thở hổn hển vừa bước đến.

Cô ta đã bỏ lại đoàn phim ở phía sau.

Lúc này, cô ta rất đắc ý: "Lâm Linh, em rất tức giận phải không?"

"Thật tiếc, em chẳng làm gì được chị đâu."

Cô ta rất ghét tôi.

Vì tôi gia cảnh tuy không tốt, nhưng lại sinh ra xinh đẹp.

Đoàn làm phim lén bàn tán, nói rằng sau khi chương trình phát sóng, tôi rất có thể sẽ nổi tiếng nhờ ngoại hình.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/lang-hoan-bi/1.html.]

Tần Nghiên đã nghe thấy những lời đó.

Từ đó, cô ta coi tôi như cái gai trong mắt.

Lúc này thấy tôi thất thần tiều tụy, cô ta rất vui.

"Đừng tưởng rằng em có thể nhờ chương trình này mà đổi đời." Giọng cô ta đầy khinh thường: "Kẻ thấp kém mãi là thấp kém, đừng mơ tưởng leo cành cao biến thành phượng hoàng."

Tôi ngẩng mắt nhìn cô ta, vẻ mặt hoảng sợ.

Tần Nghiên nhìn thẳng vào tôi: "À! Đúng rồi, anh trai em bây giờ ở nhà chị chắc cũng không dễ chịu đâu."

"Có thể em không biết, chị cũng có một anh trai, hiện anh ấy đang ở nhà đó."

"Anh ấy mà, không phải loại côn đồ tầm thường đâu."

"Anh trai em phải tự cầu phúc cho mình đấy..."

Bắt nạt chúng tôi, sẽ khiến những tiểu thư thiếu gia được nuông chiều như cô ta có cảm giác ưu việt.

Nhưng cô ta không biết rằng, chúng tôi cũng không phải loại dễ bị bắt nạt...

Lúc chúng tôi xuống núi, đoàn làm phim đang sốt ruột tìm chúng tôi.

Họ vừa thấy chúng tôi liền chạy lại.

Tần Nghiên cười tươi, khoác tay tôi: "Lâm Linh buồn quá, lên núi giải khuây một chút."

"Tôi đã an ủi em ấy rồi."

Cô ta thích diễn trước ống kính.

Nghe nói nhà cô ta đã mua sẵn bài viết để chuẩn bị đẩy mạnh tuyên truyền.

Về đến nhà, mẹ tôi vừa từ ruộng về.

Bà thấy chúng tôi, vội vàng vào bếp rót một cốc nước đem ra.

Gần như sốt sắng đưa đến trước mặt Tần Nghiên.

"Mệt lắm phải không, uống nước đi."

Tần Nghiên nói rất nhỏ bên tai tôi: "Em xem, mẹ em sao mà khốn khổ thế, ngày ngày nịnh nọt chị."

“Bà ấy có nịnh nọt đến mấy, chị cũng vẫn coi thường bà ta.”

Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, vứt tay cô ta ra, bước vào trong nhà.

Sự tức giận đến mất bình tĩnh của tôi khiến Tần Nghiên cảm thấy rất có thành tựu.

Camera bên cạnh vẫn đang quay, cô ta nở nụ cười ngọt ngào với mẹ tôi: “Cảm ơn bác.”

Tần Nghiên đón lấy ly nước mẹ tôi đưa, chỉ liếc nhìn một cái, lông mày đã nhíu lại.

Ly nước có màu nâu sẫm, tỏa ra một mùi vị kỳ lạ.

“Đây là gì thế?”

Mẹ tôi có chút e dè, nói nhỏ: “Đây là nước sắc từ thảo d.ư.ợ.c, có thể thanh nhiệt giải độc.”

“Bác sáng sớm tinh mơ đã đặc biệt lên núi hái, Nghiên Nghiên con nếm thử đi?”

Tần Nghiên nhìn bà với ánh mắt ghê tởm, lại phải để ý camera bên cạnh, chỉ đành cố gắng nhấc ly nước lên và uống hết.

Tôi đứng trong căn phòng tối mờ.

Kéo rèm cửa ra một góc, lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Cổ trắng ngần của Tần Nghiên ngẩng lên, yết hầu chuyển động.

Ly t.h.u.ố.c đó đã được cô ta uống sạch sẽ không sót một giọt.

Tôi buông rèm cửa, đi đến trước bức tường, dùng con d.a.o nhỏ khắc một vạch ngang lên đó.

Ly thứ nhất.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làng Hoán Bì
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...